Giày Thủy Tinh Và Đôi Chân Trần - Chương 46: Cuộc Gọi Chia Tay Lúc Nửa Đêm
Cập nhật lúc: 24/01/2026 20:51
Khoản "thưởng giữa năm" kia được phát xuống vào tháng tám.
Đinh Chi Đồng nhận được xấp xỉ 100% lương năm của cô, trọn vẹn tám vạn đô la Mỹ.
Con số trên báo cáo xem đã quen, chữ số có nhiều hơn nữa cũng đã c.h.ế.t lặng, nhưng cô chưa từng thấy nhiều tiền như vậy trong tài khoản ngân hàng của mình. Cho dù đồng đô la t.h.ả.m bại, nhân với tỷ giá hối đoái hiện tại cũng được hơn 50 vạn nhân dân tệ. Rốt cuộc 50 mấy vạn từ đâu ra? Tính nhẩm trôi chảy như cô, thế mà cũng có lúc tính không ra. Cho dù không xác định đây có tính là phí bịt miệng vụ JV hay không, cho dù Cam Dương vẫn luôn không trở về, cũng không giải thích nguyên nhân với cô, cứ lằng nhằng không rõ ràng như vậy, khoảnh khắc đó, cô vẫn cảm thấy một trận choáng váng hạnh phúc.
Tiền về tài khoản cùng ngày, cô liền chuyển cho Nghiêm Ái Hoa năm vạn, cộng thêm ba vạn lục tục gửi trước đó, mục tiêu nhỏ của cô đã đạt thành.
Nghiêm Ái Hoa nhận được tiền, lập tức gọi điện thoại tới, nhưng ngữ khí vẫn giống như trước kia, không để trong lòng mà nói: "Đồng Đồng, con thật ra không cần gấp gáp như vậy nha."
Đinh Chi Đồng cũng không khách sáo với bà, trực tiếp dặn dò: "Mẹ mau ch.óng bù đắp những chỗ cần bù đi, nếu còn thiếu, nhất định phải nói với con, biết không?"
Nghiêm Ái Hoa chỉ cười, trả lời: "Biết rồi, con gái mẹ có tiền đồ đâu."
Đinh Chi Đồng nghe ra ngụ ý đó, mẹ căn bản không cảm thấy chuyện này làm sai, thậm chí tự nhận là anh minh thật sự, một phen tất tay (all-in) cung cấp cô đi học, kết quả đ.á.n.h cược thắng.
Nhưng cô cũng biết, mình không có lập trường để trách cứ mẹ. Cô đưa số tiền này không phải toàn bộ học phí, Nghiêm Ái Hoa là thật sự hy vọng cô tốt, nói là đ.á.n.h cược thắng, kỳ thật thắng cũng chỉ là cái mặt mũi mà thôi.
Ngay cuối tuần sau đó, Đinh Chi Đồng mời Tống Minh Mị và Phùng Thịnh ăn cơm.
Tống Minh Mị đã sớm nghe cô nói chuyện "thưởng giữa năm", đoán ngay cô đã phát tài, hỏi cô tiền định tiêu thế nào? Hay là mua nhà đi?
Đinh Chi Đồng theo bản năng nói: "Tớ lại không về, mua nhà gì chứ?"
"Không phải nói Thượng Hải," Phùng Thịnh ở bên cạnh cười rộ lên, "Ở đây rớt giá thành như vậy, cậu không bắt đáy à?"
Đinh Chi Đồng lúc này mới phản ứng lại, người ta bảo cô mua nhà, là nói nhà ở Mỹ, từ cuối năm 2007 đã t.h.ả.m bại hơn nửa năm.
Không lâu trước đó còn truyền ra tin tức ngân hàng IndyMac phá sản, trong vòng 11 ngày bị rút 1.3 tỷ đô la, trở thành vụ sụp đổ ngân hàng lớn thứ hai trong lịch sử nước Mỹ. Tống Minh Mị nhớ rõ người theo đuổi số 2 của "kẻ trốn chạy" cũng là người gửi tiền của ngân hàng đó, còn chạy tới trang facebook của người ta like một cái, coi như biểu thị an ủi.
Đinh Chi Đồng kỳ thật cũng không biết vì sao mình lại nghĩ đến Thượng Hải, thuận miệng tìm một lý do con buôn, nói: "Ở đây còn chưa thấy đáy đâu. Ngược lại là Thượng Hải, ổn định tăng dần, tớ cảm thấy thích hợp để vào tay."
Tống Minh Mị nhìn cô, như là có chuyện muốn nói, lại không nói ra, mãi cho đến khi tan cuộc, mới gọi điện thoại cho cô, trực tiếp hỏi: "Cậu có phải muốn trở về tìm anh ấy không?"
Đinh Chi Đồng đương nhiên biết đây là nói Cam Dương, vốn dĩ chỉ muốn qua loa vài câu, kết quả lại là bất chấp tất cả, mở miệng hỏi: "Cậu cảm thấy tớ nên trở về sao?"
"Nên." Tống Minh Mị trả lời.
Đinh Chi Đồng bất ngờ, Tống Minh Mị trong chuyện nam nữ kết giao tư thái luôn luôn cao thật sự, cô không ngờ sẽ nhận được đáp án trực tiếp như thế, không biết tiếp lời thế nào, đành phải nói đùa: "Nếu gặp phải mẹ người ta hỏi tớ, cô muốn bao nhiêu tiền mới chịu rời xa con trai tôi thì sao?"
Tống Minh Mị hỏi lại: "Vậy không phải cũng rất tốt sao?"
Đinh Chi Đồng cười ra tiếng, nói: "Thực tế mới sẽ không có chuyện tốt như vậy, người ta có tiền làm gì cho tớ, trực tiếp cho con trai không phải được rồi sao? Con trai à, con muốn bao nhiêu tiền mới chịu rời xa người phụ nữ này? Đó chính là tiền a!"
Cô cảm thấy mình khá buồn cười, đối diện lại không tiếp lời này của cô, lại đổi một cách hỏi khác: "Vậy cậu thật sự không đi tìm anh ấy sao?"
Đinh Chi Đồng không đáp, vẫn cười nói: "Tớ lấy một ví dụ không thỏa đáng lắm, cậu đừng để ý nhé. Nếu một đối tượng đầu tư nào đó của cậu đột nhiên đối với cậu không nóng không lạnh, cậu có quay lại tìm hắn không?"
"Sẽ không." Tống Minh Mị quả nhiên phủ nhận.
Đinh Chi Đồng buông tay, vậy không phải được rồi.
Tống Minh Mị tiếp tục nói: "... Nhưng tình huống của tớ và cậu không giống nhau."
"Chỗ nào không giống nhau?" Đinh Chi Đồng cười, liền chờ cô ấy nói, tớ là mỹ nữ, cậu không phải a.
Nhưng cuối cùng nghe thấy lại là một câu: "Cậu là thật sự thích Cam Dương."
Đinh Chi Đồng ngẩn ra, theo bản năng hỏi lại: "Cậu nói cái gì vậy? Cậu không phải thật sự thích Đặng tổng sao?"
Cô cũng không biết vì sao mình lại nhắc tới Đặng Bách Đình xa tận Thượng Hải, rốt cuộc ở Manhattan còn có một Biện Kiệt Minh.
Nhưng Tống Minh Mị cũng không để ý, chỉ cười cười, không trả lời.
Điện thoại cúp máy xong, Đinh Chi Đồng một mình ngồi taxi về căn hộ Thượng Tây, dọc đường đi đều suy nghĩ về đoạn đối thoại vừa rồi. Mới đầu, cô còn chỉ nghĩ chuyện của Tống Minh Mị, đoán người này rốt cuộc vì sao ứng phó nhiều người theo đuổi như vậy, lại một người cũng không thích, nhưng nghĩ nghĩ, suy nghĩ vẫn gom lại câu hỏi kia: Cậu thật sự không đi tìm anh ấy sao?
Hiện tại cô kỳ thật đã hạ tư thái xuống rất thấp, thậm chí ngay cả nơi cô ở cũng là một loại xấu hổ —— nói tốt là sống chung, lại chỉ có một mình cô ở đây, ở đoạn đường cao cấp mà cô không đủ sức chi trả, căn hộ cao cấp.
Hai tháng sau khi anh rời đi, cô từng vô số lần nghĩ tới, anh rốt cuộc là có ý gì, là thật sự có lý do khó nói? Hay chỉ là đang đợi cô đưa ra lời chia tay trước? Giống như anh đã từng nói, đàn ông từ chối phụ nữ nhiều không tốt, để phụ nữ nói cảm ơn rồi từ bỏ trước, thế mới không mất mặt mũi. Lúc ấy, cô cảm thấy đây là một cách làm rất thân sĩ, hiện tại mới cảm thấy đáng sợ.
Nhưng cô vẫn không thể không thừa nhận, cô tin tưởng anh, tin tưởng tất cả những gì anh làm đều có lý do của anh. Hơn nữa chỉ cần anh cho cô dù chỉ một chút ám chỉ, cô nhất định sẽ trở về tìm anh. Công việc, tiền bạc, visa gì đó, đều có thể mặc kệ.
Nghĩ thông suốt những điều này, ngay cả chính cô cũng cảm thấy có chút khó tin, thực tế như cô, thế mà cũng có lúc nghĩa vô phản cố như vậy.
Đêm hôm đó, Đinh Chi Đồng gọi cho Cam Dương một cuộc điện thoại.
Bên kia bắt máy, vẫn gọi cô là "Đồng Đồng" như cũ, cô cũng giống như vô số lần trước hỏi: "Tháng này anh có về không?"
Chỉ chờ anh vẫn trả lời như vậy: Tháng này khả năng không được.
Sau đó, cô có thể hảo hảo hỏi anh: Là gặp chuyện gì sao? Em thật sự rất lo lắng cho anh, anh nói cho em biết được không? Nếu anh không muốn nói qua điện thoại, em về nước tìm anh, chúng ta gặp mặt nói...
Nhưng bên kia không cho cô cơ hội này. Có vài giây, trong điện thoại chỉ còn tiếng dòng điện rất nhỏ, còn có tiếng hít thở của anh, như là tiếng thở dài muốn nói lại thôi.
Rồi sau đó, cô liền nghe được anh nói: "Trong thời gian ngắn anh hẳn là sẽ không về Mỹ..."
"Vì sao?" Cô máy móc hỏi, bỗng nhiên quên hết những lời đã định nói với anh.
Nhưng anh không trả lời, đã bắt đầu dặn dò chi tiết sau khi chia tay: "... Nhà ở New York thuê đến cuối năm, đồ đạc bên trong, anh bảo Vương Di qua lấy đi, cậu ấy sẽ liên hệ em..."
Đinh Chi Đồng không nghe rõ câu sau, trong đầu là một cô khác đang đối thoại với anh.
Anh trở về đi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.
Anh sẽ không về nữa.
Vậy nói qua điện thoại.
Không có gì để nói.
Hoặc là em về nước tìm anh, anh cho em địa chỉ, em đi tìm anh.
Em đừng tới tìm anh.
Anh có ý gì?
Chính là ý đó, em đừng tới tìm anh.
...
Nhưng cuối cùng thực sự nói ra chỉ có một câu.
"Anh có ý gì?" Cô gian nan nói, kỳ thật đã là đang cầu xin anh, dùng phương thức vụng về nhất của cô.
Bên kia lại là một trận trầm mặc, hỗn tạp tiếng hít thở, hồi lâu mới đáp: "Em ở New York có công việc, hai người không có cách nào ở một chỗ, cụ thể bao lâu cũng không dám nói. Cho nên anh cảm thấy, cũng không cần thiết tiếp tục ở bên nhau."
Nói ngắn gọn rõ ràng, quả thực không giống Cam Dương mà cô quen thuộc, cái người sẽ vì một câu nói của cô mà mắt sáng lên rồi lại ảm đạm đi, trong đội ngũ Marathon nhảy dựng lên vẫy tay với cô, hoặc là uống say dưới ký túc xá, hỏi cô có muốn yêu đương không. Càng không giống người cả ngày lái xe đi đi về về, chỉ vì cùng cô qua một đêm, nói với cô một câu "Anh yêu em".
Nhưng cũng có lẽ, chỉ là có lẽ, cô kỳ thật cũng không hiểu biết anh như vậy. Bọn họ ở bên nhau cũng bất quá chỉ mấy tháng mà thôi, hợp tắc tụ, không hợp tắc tán, không có gì đúng sai.
"Em hiểu rồi," cô cũng trả lời ngắn gọn rõ ràng giống anh, "Tiền thuê nhà anh không cần tiếp tục đóng, tháng này em sẽ dọn đi."
"Đồng Đồng..." Bên kia lại mở miệng.
"Anh mẹ nó đừng gọi tôi như vậy!" Cô đột nhiên mất khống chế, một chút cúp điện thoại.
Trong phòng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng còi cảnh sát hú gọi nơi xa, là âm thanh nền vĩnh cửu của New York. Cho dù ở lúc ấy, cô vẫn cho rằng anh sẽ gọi lại, hoặc ít nhất gửi tin nhắn cho cô một lời giải thích.
Nhưng cô đợi thật lâu, cái gì đều không có.
Mãi cho đến sáng sớm hôm sau, cô mới chấp nhận sự thật này, anh thật sự đã dặn dò rõ ràng mọi chuyện, bọn họ hoàn toàn kết thúc.
Một vạn bốn ngàn km ở ngoài, Cam Dương ngồi trong xe, buông chiếc di động đã cắt đứt quan hệ, muốn khởi động động cơ mới phát hiện cả người mình đều đang run rẩy. Anh nắm tay lái gục xuống, liều mạng làm chính mình bình tĩnh lại, sau đó lái xe đến cổng bệnh viện, đón Liễu tổng, đi nhà cậu cả ở huyện bên cạnh.
Cậu cả làm buôn bán nông sản phụ, đã mua nhà mới gần chợ, nhưng nhà tổ bên dòng suối ở nông thôn vẫn còn. Ba tầng lầu, gần sông nước, sau nhà có núi, trên núi trồng cây trà, thừa thãi ô long và hồng trà, được xưng là môi trường thuần thiên nhiên không ô nhiễm.
Trên đường đi, Cam Dương căn bản không muốn nói chuyện, nhưng Liễu tổng còn đang cân nhắc chuyện trả tiền, anh đành phải một đường bồi bà nói chuyện, ví dụ như nói: "Mẹ còn nhớ ngày đó không? Mẹ dẫn con đi ngân hàng, lấy sổ tiết kiệm ra, cho con xem số dư bên trong. Con số con còn nhớ rõ đâu, 606."
"Đương nhiên nhớ rõ," Liễu tổng cười rộ lên, "Mẹ lấy 600, một trăm đóng học phí kỳ sau cho con, hai trăm đưa bà nội con làm sinh hoạt phí một tháng, còn có một trăm phong bao lì xì năm mới, cũng là cho bà nội con, cuối cùng một trăm mua cho con Transformers, chỉ còn lại sáu đồng tiền."
Cam Dương khách sáo với Liễu tổng, nói: "Liễu tổng mẹ lúc trước thật là quá không dễ dàng, con trai còn không hiểu chuyện như vậy."
Liễu tổng lại lắc đầu khiêm tốn nói: "Kỳ thật cũng không bao nhiêu không dễ dàng, ba con lần đầu tiên vào tù nợ nần, không nhiều như lần này."
Cam Dương ngẩn người, cười rộ lên. Cười là cười khổ, nhưng ngẫm kỹ lại giống như không chua xót như vậy. Anh lại thở theo kiểu đó, hít sâu một hơi, lại nhẹ nhàng phun ra hết, nói: "Còn không phải là hai trăm triệu sao, con vẫn gánh được."
Liễu tổng đại khái đã nhìn ra chút gì đó, đặc biệt dặn dò anh: "Mặc kệ thế nào, đồ đạc của chính con ngàn vạn lần đừng động vào."
"Biết rồi, không động." Cam Dương miệng đầy đáp ứng, kỳ thật sớm đã nghĩ kỹ rồi, ủy thác chuyển nhượng đi, nhà không thế chấp đều bán đi, có thế chấp làm thế chấp lần hai, dù sao dây chuyền sản xuất không thể dừng. Không phải muốn cho nhà đầu tư xem thái độ của bọn họ sao? Đây là thái độ của anh.
Liễu tổng lại còn có câu sau, hỏi: "Con không phải nói muốn kết hôn sao? Hiện tại đột nhiên quyết định không quay về, bạn gái tính sao?"
"Con mới bao nhiêu tuổi a?" Cam Dương cười hỏi lại, "Trước kia là nói bậy, chuyện không có bóng dáng, mẹ đừng suy nghĩ vớ vẩn."
Liễu tổng nhìn anh không nói.
Lúc này anh mới an ủi một câu: "Bọn con đều thương lượng xong rồi, chờ thêm một thời gian, tình hình ở đây tốt hơn chút rồi nói."
Liễu tổng gật gật đầu, như là hài lòng.
Khoảnh khắc đó, Cam Dương thế mà cũng có một loại ảo giác, anh thật sự đã thương lượng xong với Đinh Chi Đồng. Hơn nữa, chờ thêm một thời gian, tình hình thật sự sẽ tốt lên. Tới lúc ấy, anh có lẽ có thể rút ra mấy tuần đi một chuyến New York. Rốt cuộc vãn hồi như thế nào, anh còn chưa nghĩ ra, nhưng mặt mũi dù sao cũng vứt bỏ rồi. Anh ở trước mặt Đinh Chi Đồng vốn dĩ cũng không có mặt mũi gì. Lại nghĩ lại, mới trở về hiện thực, anh cũng không có thương lượng xong với Đinh Chi Đồng, tình hình cũng chưa chắc sẽ tốt lên. Thế sự chính là như thế, tuy nói có khởi có lạc, nhưng liền ở cái khoảng rơi xuống đó, nửa đời người có lẽ cứ như vậy trôi qua.
Xe chạy đến nhà cũ, nơi đó vẫn giống như khi anh còn nhỏ, có thể ngồi ở chỗ râm mát trên ban công, thổi gió núi, nghe tiếng suối róc rách và tiếng ve kêu râm ran, ăn long nhãn ướp đá mợ làm cho anh, giống như là về nghỉ hè. Anh bỗng nhiên cảm thấy, nếu mình cũng có thể ở lại thì tốt rồi.
Mùa hè trời tối muộn, ở nông thôn cơm chiều lại ăn sớm, sắp đến lúc phải đi, chân trời là một mảnh ráng chiều màu đỏ cam.
Cam Dương tránh mẹ, nói với cậu cả: "Cậu để ý em gái cậu, bảo bà ấy ăn cơm đàng hoàng, ngủ đàng hoàng, đừng cho bà ấy xem tin tức, chuyện bên ngoài đều không cần lo."
Cậu cả trước kia không thiếu lần đ.á.n.h anh, nếu là bình thường anh nói chuyện không lớn không nhỏ như vậy, cái chổi đại khái đã tiếp đón lên rồi, nhưng hôm nay lại chỉ gật đầu đồng ý, nói một tiếng: "Con yên tâm." Đó là ngữ khí của người trưởng thành đối với người trưởng thành.
Từ huyện bên cạnh trở về, anh đi tiệm cơm của Từng Tuấn Kiệt.
Vốn dĩ định tìm một nơi có khói lửa nhân gian uống chút rượu, cho dù say, Từng mập mạp cũng có thừa sức lực khiêng anh về.
Nhưng hiện thực lại không giống như anh thiết tưởng.
Đêm giữa hè, cửa tiệm bày bàn ghế, còn dọn ra một cái màn hình lớn, truyền hình trực tiếp thi đấu điền kinh Olympic. Cái khói lửa nhân gian này có thể hơi quá nồng. Xung quanh ầm ĩ, ngay từ đầu còn chỉ là nghị luận, một lát sau không biết như thế nào cãi nhau, Từng Tuấn Kiệt cũng ở trong đó, sức chiến đấu mạnh nhất, các loại thô tục địa phương loạn phi, tất cả đều là hạ ba đường.
Chỉ còn Cam Dương một người lẳng lặng ngồi trong góc uống bia, căn bản không chú ý trên TV đang thi cái gì, cũng không biết người khác vì sao cãi cọ.
Mãi cho đến sau này, dép lê, ghế gấp, chai bia toàn bộ bay lên, có người lật bàn, cũng có người gọi 110. Anh thở dài, đành phải lên giúp đỡ can ngăn, chờ đến khi cảnh sát tới, lại đi theo về đồn công an làm ghi chép, lãnh Từng mập mạp ra, đưa về nhà.
Hai người ngồi ở ghế sau taxi, Từng mập mạp uống ngốc vòng còn đang mắng: "Cậu nói mấy người đó có phải bệnh tâm thần không a? Bọn họ có tư cách gì mắng Lưu Tường?"
Cam Dương lúc này mới làm rõ ràng trận đại chiến vừa rồi là vì cái gì.
"Vận động viên chịu khổ cực đó là người thường có thể so sánh sao? Bọn họ biết cái gì a?! Một đám phế vật tứ chi không cần!" Từng Tuấn Kiệt khí còn chưa tiêu, nước miếng tung bay.
"Vậy còn cậu?" Cam Dương cười khổ, vỗ vỗ cái bụng được áo thun bó c.h.ặ.t của hắn, kết quả sờ đến một tay mồ hôi, đành phải tự trách mình tay tiện.
Từng Tuấn Kiệt lại không thèm để ý, hai cánh tay ôm lấy nhau: "Tôi là không được, nhưng cậu và tôi không giống nhau a!"
Cam Dương đẩy hắn ra, nói: "Tôi lại làm sao?"
"Cổ có Hoa Mộc Lan thay cha tòng quân, nay có Tiểu Cam tổng thay mẹ trả nợ, vốn tưởng rằng cầm kịch bản phú quý nhàn nhân, kết quả vẫn là mệnh nhọc lòng lao lực a!" Từng Tuấn Kiệt một bộ đau lòng thay anh.
Cam Dương nghe chỉ muốn bịt miệng hắn lại.
"Nhưng là! Nhưng là!" Tên này lại dựng thẳng ngón trỏ thô như củ cà rốt nhấn mạnh, "Tôi biết cậu có thể, cậu nhất định có thể!"
"Mượn cát ngôn của cậu." Cam Dương trừng hắn một cái, đẩy tay hắn ra.
Từng Tuấn Kiệt vẫn không chút nào để ý, tiếp tục nói tiếp: "Cậu hồi lớp một mới vào đội điền kinh lúc ấy nhỏ xíu a, liền thấp như vậy (một bàn tay so đến n.g.ự.c mình), cả người không có bốn lạng thịt (hóp má lại), nhưng là tập luyện sớm tối cậu không thiếu một buổi nào, 400 mét chạy biến tốc mười tổ lại đến mười tổ, mày đều không nhăn một chút. Nói thật, tôi lúc ấy luyện chạy bộ chính là vì thi cấp ba thi đại học được cộng điểm, trà trộn vào trường điểm, lại trà trộn vào thể viện, lấy cái bằng cao đẳng báo cáo kết quả công tác với ba mẹ tôi. Trong đám bọn tôi không ít người đều là mục đích này, nhưng cậu không phải. Tôi khi đó liền biết, cậu là thật thích. Có thể thật lòng thích chạy bộ... (nơi này tạm dừng, để tăng thêm ngữ khí) đều là biến thái! Cậu biết không?"
Chữ "thái" này vừa ra, nước miếng bay đầy mặt, Cam Dương lấy tay lau lau, thế nhưng không lời gì để nói, chỉ chờ xem ngày này còn có thể hoang đường đến mức nào.
Lại không ngờ Từng Tuấn Kiệt hai mắt trợn lên, nghiêm túc nhìn anh, nghiêm túc nói với anh: "Tuy rằng trên thân thể cậu thiếu chút nữa hỏa hầu, nhưng tâm lý chính là tố chất vận động viên, không có việc gì là vận động viên không thể làm được, cậu nhất định có thể!"
Cam Dương cảm thấy mình muốn khóc, anh có chút muốn ôm Từng Tuấn Kiệt, nhưng mùi rượu và mùi mồ hôi chua lòm trên người tên mập mạp vẫn ngăn cản anh. Hơn nữa, taxi cũng đã chạy đến đích.
Vì thế, anh lôi hai trăm nhiều cân xuống xe, lại giá hai trăm nhiều cân này lên lầu, giao tận tay cho vợ Từng mập mạp.
Từ biệt rời đi, lại chỉ còn lại có một mình anh.
Khi đó đã là sáng sớm, chân trời phía đông hơi hửng sáng, anh một mình đi trên đường, trong lòng không khỏi có chút ủy khuất, chẳng lẽ không nên là ngược lại sao? Anh uống đến say khướt, bị Từng mập mạp khiêng về? Anh mới là người thất tình nột!
Nhưng ý niệm này vừa mới xoay chuyển trong đầu, thật giống như nghe được Đinh Chi Đồng đang cười nói: Anh hiểu về thất tình quê mùa quá.
Anh thầm hỏi trong lòng: Vậy em nói thất tình nên là dáng vẻ gì?
Không có người trả lời.
Anh không muốn tưởng tượng, nhưng lại không khống chế được chính mình tưởng tượng, trước mắt thật giống như có thể thấy khuôn mặt cô, từ sườn mặt lạnh lùng trầm tĩnh khi mới gặp, đến sự yếu ớt và tái nhợt như tuyết ngày phỏng vấn ở trường, lại đến lúc bọn họ cùng nhau chạy bộ, nụ cười tùy ý của cô, cùng với sau lại vô số lần, đôi mắt cô phản chiếu trong mắt anh khi cực hạn thân mật.
Cô hiện tại là dáng vẻ gì? Giờ phút này đang ở đâu? Lại đang làm gì đâu? Anh không biết, chỉ cảm thấy chính mình chưa từng vì một người khác mà đau lòng như vậy.
