Giày Thủy Tinh Và Đôi Chân Trần - Chương 61: Bản Pitch Về Những Năm Tháng Mất Tích
Cập nhật lúc: 24/01/2026 20:54
Có đôi khi, một người khi bắt đầu làm một việc gì đó thường không có lý do, phải đợi đến rất lâu sau này mới phát hiện ra rốt cuộc làm vậy là vì cái gì. Logic trong đó giống như một quy luật bí ẩn đảo ngược nhân quả, hoặc giả trong cõi u minh có một tác giả của vận mệnh, đã sớm chôn xuống phục b.út cho những tình tiết về sau.
Sáng hôm đó, Cam Dương nhìn thấy hàng mẫu tại chỗ đại diện thương hiệu.
Vật liệu mới được xưng là trơn bóng hơn, dẻo dai hơn, nhẹ nhàng hơn, cầm trên tay cảm giác cũng đích xác như thế. Nhưng nó lại làm anh nhớ tới bộ sưu tập giày thể thao thất bại của mình, giờ phút này vẫn đang gửi ở một cái kho nhỏ nào đó tại Manhattan, mỗi tháng trừ 30 đô la tiền thuê, nhắc nhở anh đã từng có bao nhiêu vật liệu mới, kết cấu mới xuất hiện trên thị trường, mỗi lần đều được xưng là công nghệ đen vượt thời đại, cuối cùng lại bởi vì nguyên nhân ngẫu nhiên hoặc tất nhiên nào đó mà biến mất trong lịch sử tiến hóa của giày thể thao.
Anh không đưa ra quyết định ngay tại chỗ, sau khi rời khỏi chỗ đại diện, lập tức gọi điện thoại cho Vương Di, căn bản mặc kệ lúc ấy là nửa đêm ở New York, cũng mặc kệ hai người bọn họ đã gần một năm không liên lạc.
Trở lại nhà nghỉ, anh gọi video call với Vương Di suốt ban ngày. Bọn họ thảo luận mỗi một khả năng, cuối cùng đạt thành ý kiến nhất trí. Nếu nói mấu chốt của bất động sản là Location, Location, Location (Vị trí)! Thì xét đến cùng quan trọng nhất của giày thể thao chính là Trọng lượng, Trọng lượng, vẫn là Trọng lượng!
Trong tiền đề giải quyết cường độ và sự thoải mái, giảm bớt trọng lượng bản thân, chẳng sợ chỉ có một gram đều là đáng quý. Kỹ thuật mới này phù hợp với ý tưởng nhất quán của hai người bọn họ, dùng sự đổi mới về vật liệu và phương thức đơn giản nhất thay đổi kết cấu truyền thống, đích xác có khả năng chế tạo ra đôi giày chạy đua nhẹ nhất và cứng cỏi nhất từ trước tới nay.
Nhưng là, nơi này cố tình vẫn có một chữ "nhưng là", khi một đôi giày thoát ly dây chuyền sản xuất, vận mệnh của nó liền như trốn vào quy luật hỗn độn của thế giới, sẽ bán chạy mười mấy năm như thương hiệu tuyên bố? Hay sẽ giống như AVIA, Shox, MegaBounce, bởi vì nguyên nhân không thể tưởng tượng nào đó mà biến thành một thành viên trong "bộ sưu tập giày thể thao thất bại" của anh? Ai đều không thể xác định.
"Cậu định làm thế nào?" Vương Di hỏi anh.
"Tớ nghĩ lại đã." Cam Dương trả lời.
Nhưng chờ đến khi video ngắt kết nối, anh lại đi đến chỗ đại diện thương hiệu, bước đầu đạt thành hiệp nghị, anh sẽ đặt một ngàn cái thiết bị như vậy, nhưng bọn họ chỉ có thể đảm bảo đơn đặt hàng năm đầu tiên của anh.
Tối hôm đó, anh ngồi máy bay trở lại thành phố nhỏ, vào văn phòng xong lại nôn mửa, không xác định là vì cơn say đêm trước, hay là sự căng thẳng cực độ sau canh bạc xa hoa.
Những người khác đều đã tan tầm, nhưng anh vẫn sợ bị người ta nhìn thấy, lảo đảo qua đóng cửa, cũng không dám bật đèn. Anh cởi chiếc áo khoác bị làm bẩn, một mình ngồi trên mặt đất sau bàn làm việc, bởi vì chỉ có trốn ở đó, bên ngoài mới không nhìn thấy.
Ánh đèn tông lạnh trong khu xưởng hắt vào, anh bỗng nhiên lại nhớ tới Đinh Chi Đồng, nháy mắt có loại ảo giác, giống như cô đang ngồi bên cạnh anh, đang nhéo mặt anh nói: Chuyện to tát gì đâu? Xem làm anh sợ kìa.
Em không sợ sao? Anh nhìn cô hỏi.
Cô cũng nhìn anh hỏi lại: Anh biết em là ai không?
Ai? Anh không hiểu ý cô.
Đổ thần Đinh Chi Đồng, cô từng chữ từng chữ nói ra biệt danh của mình, lăn lộn ở Phố Wall, ai trong lòng không giấu một con ma c.ờ b.ạ.c chứ?
Anh cười rộ lên, bỗng nhiên cảm thấy vớ vẩn, anh vốn định bảo vệ cô, kết quả lại phát hiện mình còn hèn nhát hơn cô nhiều. Có lẽ thật là như vậy.
Nhưng cô chỉ cười, sau đó dang hai tay ôm anh, tựa đầu lên vai anh, nói bên tai anh: Hơn nữa anh biết đấy, đây không hoàn toàn là đ.á.n.h bạc.
Anh gật đầu, lặp lại trong lòng: Đúng, anh biết, đây không hoàn toàn là đ.á.n.h bạc.
Nhưng trong hiện thực, người nói chuyện với anh chỉ có Vương Di.
Sau cuộc trường đàm ngày đó, hai người coi như hoàn toàn "nối lại tình xưa".
Vương Di trên mạng kể với anh chuyện trong trường, nói dự án giáo sư để lại rốt cuộc làm xong, cuối năm là có thể tốt nghiệp. Năm ngoái lúc này vẫn luôn muốn c.h.ế.t, hiện tại quay đầu lại nhìn, mới cảm thấy chút suy sụp đó thật không tính là gì.
Cam Dương nghe, không khỏi động lòng. Anh vẫn không nói ra tình huống của mình, nhưng Vương Di lại vừa lúc an ủi anh.
"Cậu sau này có gặp Đinh Chi Đồng không?" Anh đột nhiên ngắt lời Vương Di hỏi, ngay cả chính mình cũng cảm thấy đột ngột, thậm chí có chút bất lịch sự, thật giống như những lời vừa rồi căn bản không lọt vào tai.
Vương Di không để ý, chỉ là không nghĩ tới anh sẽ hỏi như vậy, giật mình mới đáp: "Gặp mặt thì không, nhưng tuần trước có gọi điện thoại một lần, báo cho cô ấy tớ rốt cuộc tốt nghiệp. Cô ấy nghe giọng có vẻ khá tốt, còn bảo tớ sau khi in luận văn xong gửi cho cô ấy một quyển đấy."
Cam Dương trầm mặc, hoãn một chút mới lại nói: "Nếu cô ấy gặp chuyện gì, hoặc là có khó khăn gì, cậu nhất định phải nói cho tớ."
Vương Di cười, nói: "Tớ thì không thành vấn đề, chính là cô ấy bận lắm, thời gian không khớp nhau, ngay cả bữa cơm cũng không hẹn được."
Cam Dương hiểu ý tứ này, không lại miễn cưỡng. Hai người đều đã chia tay, cô đích xác không cần thiết phải gặp bạn bè của người cũ. Nhưng với anh mà nói, biết cô hết thảy đều tốt, cũng đã đủ rồi. Kiềm chế toàn bộ tâm thần và tinh lực của anh, rõ ràng nên là canh bạc khổng lồ trước mắt này.
May mắn thay, lần này lại để anh cược thắng.
Lúc ấy, dư chấn khủng hoảng năm 2008 vẫn còn tiếp tục, năng lực sản xuất dư thừa, tiêu dùng không đủ, CPI tăng trưởng âm, nhà xưởng địa phương nối đuôi nhau đóng cửa. Chỉ có anh, nhờ một ngàn cái thiết bị chuyên cơ chuyên dụng kia, lấy được đủ đơn đặt hàng, dây chuyền sản xuất toàn bộ khai hỏa.
Tình trạng của Liễu tổng cũng dần dần tốt lên, quy tắc OEM (gia công) xưa nay hà khắc, chỉ một quy trình nghiệm hàng liền có thể viết thành một quyển sách, thật sự tới loại thời điểm này, vẫn là phải dựa vào lão pháp sư như bà lên sân khấu.
Nhưng Cam Khôn Lượng cũng không nhàn rỗi, héo một trận, lại có ý tưởng mới, không so đo hiềm khích trước đây mà tới làm thân với anh, nói: "Dương Dương con xem mọi người đều đang làm bất động sản, chiếu theo cái thế hiện tại của chúng ta, nên tìm ngân hàng vay vài khoản, bắt lấy mấy cái dự án chung cư."
Năm đó giá nhà tăng cao, rất nhiều người địa phương vốn dĩ làm thực nghiệp đều đổi nghề đầu cơ nhà đất. Ví dụ như Từng Tuấn Kiệt, quán cơm nhỏ mở trên phố đi bộ đã đóng cửa, còn có ông chủ nhỏ, trong xưởng cũng không làm nữa, hai người cầm tiền rút ra được, không hẹn mà cùng đi mua nhà, bản địa, tỉnh lỵ, Thượng Hải, chìa khóa trên tay một chuỗi dài.
Nhưng khẩu vị của Cam Khôn Lượng hiển nhiên không chỉ có một chút như vậy, bên ngoài đích xác có không ít người đang làm việc ông ta muốn làm, lợi nhuận cực lớn, nhưng đòn bẩy cũng lớn đến dọa người. Hơi không cẩn thận, người lại muốn vào tù.
Cam Dương đành phải tiếp tục tọa trấn đè nặng, bảo ông ta nhớ kỹ chuyến du lịch trại tạm giam lần trước, chuyện trong công ty cũng hoàn toàn không cho ông ta nhúng tay.
Khoảng thời gian đó, Cam Dương thường xuyên qua đêm trong văn phòng, bởi vì tăng ca hoặc là xã giao. Tỉnh lại nhìn di động, luôn là hơn 3 giờ sáng. Anh dứt khoát làm tròn số, nằm đến bốn giờ dậy, sau đó bắt đầu làm việc. Bên ngoài trời sáng lên, lại tối đi, anh bận rộn khắp nơi cả ngày, không biết khi nào cảm thấy đói bụng, lại vừa lúc rảnh rỗi, mới có thể ngồi xuống ăn một phần cơm hộp cô độc.
Anh đã từng trêu chọc mà nghĩ, nếu có một ngày trả hết nợ, còn kiếm được chút tiền, như vậy thời gian biểu này nói ra nhất định sẽ được coi là điển hình của thành công học, nhưng nếu không trả hết, cuối cùng vẫn đi lên con đường phá sản thanh toán kia, tên đăng trên danh sách thi hành án công khai của tòa án, thì việc bốn giờ dậy nhất định chính là triệu chứng điển hình của bệnh lo âu.
Thực nghiệp tiêu điều, bất động sản lại vui sướng hướng vinh, thành phố nhỏ khắp nơi đều là công trường, lại tu sửa mấy con đường cảnh quan, xây lên rất nhiều tòa nhà mới. Mùi cao su kích thích trong không khí nhạt đi, bụi trần xa gần lại đang đậm lên. Trong mùa đông không gió, nhìn về nơi xa, quả thực tựa như tiên cảnh mờ ảo.
Anh đã thật lâu không chạy bộ, thậm chí hiếm khi đi bộ bên ngoài, bình thường mặc kệ đi làm hay ở nhà, trong nhà luôn bật máy lọc không khí, ra cửa là lên xe, chỉ biết ngồi trong xe nhìn phố cảnh bên ngoài.
Có một lần đi công tác, ở hiệu sách sân bay nhìn thấy cuốn "Tôi nói gì khi nói về chạy bộ" của Haruki Murakami, bản tiếng Trung giản thể ra năm 2009, anh mua một quyển, nhưng vẫn luôn không dám xem. Giống như nghe nhạc, cũng không dám nghe những bài thời đại học thích, chỉ sợ một khi mặc kệ cảm xúc, liền rốt cuộc không khống chế được.
2008, 2009, 2010...
Đinh Chi Đồng ngồi đó nghe, toàn bộ hành trình hoặc là đối diện máy tính ghi chép, hoặc là nhìn chữ viết trên tường kính trắng. Cô biết chỉ cần mình không chớp mắt, chút lệ ý kia rồi sẽ chậm rãi qua đi, thần không biết quỷ không hay mà khô cạn nơi đáy mắt.
Cô cũng biết, việc này không thể trách Cam Dương, anh lúc ấy không nói cho cô tình hình thực tế, còn tự cho là đúng đang suy nghĩ cho cô. Nhưng cô mặc kệ, cô chính là muốn trách anh. Cô quả thực không dám nghĩ, nếu anh lúc ấy làm một lựa chọn khác, hiện tại bọn họ lại sẽ như thế nào đâu?
2008, 2009, 2010.
Thực ra, chính ba năm này đã làm cho bọn họ bỏ lỡ. Lời thề nói "Till death do us part" (Cho đến khi cái c.h.ế.t chia lìa đôi ta), hiện thực lại thường thường là "Till debt do us part" (Cho đến khi nợ nần chia lìa đôi ta). Quả nhiên, mọi chuyện trên đời, đều là vì tiền.
May mắn thay, Cam Dương cũng lảng tránh ánh mắt cô. Bức tường trắng bất quá chỉ có một khối địa phương như vậy, anh viết đến dưới cùng, dứt khoát quỳ một gối xuống đất, sau đó mới nhìn cô, như là đang đợi cô đáp lại.
Phòng họp và văn phòng cấp cao ở cùng một bên, trong suốt tựa như cái bể cá, bên ngoài tùy thời đều có khả năng có người đi qua.
Đinh Chi Đồng trên mặt không có gì, trong lòng lại đột nhiên rung động, như cũ đối diện máy tính nói: "Thời gian không còn sớm, tôi lát nữa còn có cuộc họp."
Cam Dương quỳ ở đó không nhúc nhích, nói: "Vậy buổi tối cùng nhau ăn cơm đi."
Đinh Chi Đồng không tỏ ý kiến, chỉ nói: "Anh đứng lên đi, sếp tôi ngồi ngay đối diện đấy."
Anh mặt không đổi sắc ra điều kiện với cô, lại lặp lại một lần: "Buổi tối cùng nhau ăn cơm."
Không phải câu hỏi.
