Giếng Sâu - 1
Cập nhật lúc: 17/09/2026 08:03
01
Gần quê tôi có một khu sân viện đổ nát.
Trong sân có một cái giếng nước rộng chừng một người ôm.
Cái giếng có kết cấu miệng nhỏ, phía dưới rộng dần, nhìn từ trên xuống có thể thấy không gian bên dưới lớn hơn miệng giếng rất nhiều.
Vì đã lâu không có ai trông nom nên nắp giếng cũng chẳng biết đã bị vứt đi đâu từ bao giờ.
Hồi nhỏ nghịch ngợm, tôi thường xuyên tiện tay ném đủ thứ đồ linh tinh xuống giếng.
Cho đến một ngày, tôi nhìn thấy trong giếng một khuôn mặt phụ nữ vô cùng đáng sợ.
Kể từ ngày đó, người phụ nữ ấy cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Mỗi lần giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng, ngày hôm sau nhất định tôi sẽ đổ bệnh.
May mà thường chỉ là những bệnh vặt như cảm cúm.
Cũng vì thế mà từ nhỏ thể chất tôi đã rất kém, trước năm mười tuổi gần như là khách quen của bệnh viện.
Điều kỳ lạ là lần nào tôi cũng mơ thấy cùng một cảnh tượng.
Một người phụ nữ mặc đồ đỏ bò ra khỏi giếng, định nhào tới bóp cổ tôi.
Tôi liều mạng chạy, cứ chạy mãi, đến khi mệt lả thì giấc mơ cũng tỉnh.
Giấc mơ giống hệt nhau ấy, tôi đã mơ từ năm năm tuổi cho đến tận năm hai mươi mốt tuổi.
Bao nhiêu năm nay thường xuyên mơ thấy cùng một giấc mơ, vậy mà đến giờ tôi lại không còn cảm giác sợ hãi như lúc ban đầu nữa.
Giấc mơ kỳ lạ này từ lâu đã trở thành một phần trong cuộc sống của tôi.
Tối qua tôi lại nằm mơ thấy ác mộng, hôm nay chắc chắn cơ thể lại khó chịu.
Vì vậy, tôi đã xin phép cố vấn học tập nghỉ từ sớm.
Cố vấn biết tình trạng sức khỏe của tôi nên không nói gì nhiều, lập tức đồng ý.
Cô ấy còn dặn tôi phải tự chú ý sức khỏe, nếu có chuyện gì thì mau đến phòng y tế của trường.
Sau khi xin nghỉ xong, tôi đã cảm thấy cổ họng hơi có gì đó không ổn. Tôi biết tám chín phần là sắp cảm cúm rồi.
Bao nhiêu năm kinh nghiệm bệnh tật khiến tôi chỉ cần cơ thể hơi khó chịu ở đâu là gần như có thể lập tức biết mình đang gặp vấn đề gì.
Uống hai viên t.h.u.ố.c cảm xong, tôi lại trở về giường nằm nghỉ.
Ký túc xá là phòng bốn người. Vì đã học năm tư nên các bạn cùng phòng đều ra ngoài thực tập, trong phòng vắng tanh vắng ngắt.
Vốn dĩ tôi cũng nên đi thực tập, nhưng vì thường xuyên đau ốm, rất nhiều tiết học tôi không thể đi học, số tín chỉ cũng vẫn chưa đủ.
Cho nên nửa năm này tôi còn phải học bù những tín chỉ bị thiếu trước đó, đợi học đủ rồi mới đi tìm chỗ thực tập.
Sau một đêm gặp ác mộng cộng thêm cơ thể khó chịu, chẳng mấy chốc tôi đã chìm vào giấc ngủ.
Giấc ngủ này vô cùng dễ chịu.
Mãi cho đến khi bên ngoài phòng ký túc xá vang lên những tiếng bước chân hỗn tạp, tôi mới bị đ.á.n.h thức.
Chắc là các đàn em ở phòng khác vừa tan học trở về.
Đúng lúc ấy, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, trông vừa tinh nghịch vừa lanh lợi, đẩy cửa bước vào.
— Chị Thu Nhã, sao chị vẫn còn ngủ vậy? Có phải lại bị bệnh rồi không? Có cần em đưa chị đến phòng y tế xem thử không?
Một tràng câu hỏi liên tiếp khiến tôi trở tay không kịp.
— Không sao, chị uống hai viên t.h.u.ố.c rồi, ngủ một giấc xong thấy đỡ nhiều rồi.
Cô gái bước vào nói chuyện với tôi là một đàn em, tên Vương Giai Giai, học ở học viện bên cạnh.
Nói ra thì quá trình chúng tôi quen nhau cũng hết sức kỳ lạ và buồn cười.
Có lần tôi đến học ở học viện, giữa giờ đi vệ sinh, bỗng nghe thấy giọng một cô gái yếu ớt từ buồng bên cạnh truyền sang.
— Chị ơi, chị có dư khăn giấy không? Hôm nay em đi vội quá nên quên mang giấy, đợi mãi chẳng có ai tới, chân em sắp tê cứng luôn rồi.
Nghe xong, tôi không nhịn được bật cười, rồi rút ba tờ khăn giấy từ gói nhỏ trong túi, đưa qua khe hở bên dưới vách ngăn.
— Cảm ơn chị!
Nhận được giấy, cô bé lập tức thở phào một hơi.
Sau khi đi vệ sinh xong, lúc rửa tay bên bồn, tôi nhìn thấy một cô gái từ buồng phía sau mình bước ra, đi khập khiễng.
Có lẽ đúng là đã ngồi xổm quá lâu nên bước đi cũng không vững.
Tôi lau khô tay rồi đi tới dìu cô ấy lại đây.
— Sao em biết chị là đàn chị của em? Tòa nhà này đâu phải chỉ có mỗi khối của chúng ta học?
— Hì hì, thật ra em cũng không biết. Lúc đó tình huống cấp bách quá nên em nói bừa thôi.
— Em học học viện nào? — tôi hỏi.
— Em học khóa mười ba của Học viện Kinh tế và Quản lý ở tầng dưới. Nhà vệ sinh dưới đó kín hết rồi, nên em mới phải chạy lên nhà vệ sinh tầng trên.
— Ồ, ra là vậy.
— À đúng rồi, em tên Vương Giai Giai. Chị tên gì vậy?
— Chị tên Lý Thu Nhã.
Cứ như vậy, hai chúng tôi vì chuyện này mà trở thành đôi bạn thân thiết không có gì giấu nhau.
Điều kỳ lạ là bình thường tôi rất ít khi gặp được cô ấy. Vốn đã không học cùng một học viện, hơn nữa tôi còn lớn hơn cô ấy một khóa.
Thời gian biểu cũng khác nhau, bình thường đều là khi Giai Giai có chuyện tìm tôi thì tôi mới có thể gặp cô ấy.
Hôm nay vừa hay cô ấy có việc gấp muốn tìm tôi, tìm khắp trường cũng không thấy tôi.
Nghĩ đến chuyện sức khỏe của tôi vốn không tốt, cô ấy mới tìm đến ký túc xá.
Sinh viên trong trường về cơ bản đều liên lạc với nhau bằng điện thoại, chỉ có Giai Giai là không mua điện thoại.
Tôi nghĩ có lẽ chuyện này liên quan đến hoàn cảnh gia đình của cô ấy. Có thể tiết kiệm được chút nào thì cứ tiết kiệm chút ấy vậy.
