Giết Chết Kẻ Xuyên Không - Chương 1
Cập nhật lúc: 11/09/2026 12:01
Kinh thành đồn đại, thiên kim Thượng thư phủ Lý Phương Như - người có nhiều khả năng trở thành Thái t.ử phi nhất - đã tự sát ngay trước ngày đại hôn.
Nàng ta treo cổ tự vẫn, lại còn trong tình trạng không một mảnh vải che thân.
Ngày hôm sau, thánh chỉ lập tôi làm Thái t.ử phi lập tức hạ xuống Tướng quân phủ.
Cùng ngày hôm đó, một mảnh giấy thấm m.á.u tươi xuất hiện ngay trong khuê phòng của tôi, trên đó nguệch ngoạc bốn chữ:
"Đến lượt ngươi rồi."
1
"Tiểu thư! Tiểu thư!"
Nha hoàn Tiểu Thúy ngày thường vốn điềm tĩnh, lúc này lại hớt hải vấp ngã lao vào phòng tôi.
"Có chuyện gì mà hốt hoảng như mất hồn thế?" Tôi liếc nhìn con bé một cái, tay vẫn không ngừng thêu hoa trên tấm lụa.
"Nhị tiểu thư của Thượng thư phủ… mất rồi! Tự nàng ta treo cổ tự vẫn!"
"Cái gì?!"
Tin tức quá đỗi chấn động khiến cây kim thêu trên tay tôi đ.â.m phập vào ngón tay trỏ, m.á.u tươi ứa ra, nhuộm đỏ một góc cánh hoa. Thế nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến vết thương:
"Lý Phương Như c.h.ế.t rồi ư? Chẳng phải ngày mai nàng ta sẽ chính thức bước lên kiệu hoa làm Thái t.ử phi hay sao?"
Lý Phương Như là thiên kim cành vàng lá ngọc của Thượng thư phủ. Dẫu thiên hạ thường ca tụng hai chúng tôi là "Kinh thành song kiều", nhưng giữa tôi và nàng ta chưa từng là tỷ muội khuê các thân thiết trên danh nghĩa. Ngược lại, chúng tôi đã đối đầu, tranh đấu công khai suốt bao nhiêu năm ròng.
Tôi chướng mắt cái thói hay nói những từ ngữ kỳ quặc chẳng ai hiểu nổi của nàng ta, lại càng ghét việc nàng ta có thể nhẹ nhàng ngâm nga ra những câu thơ tuyệt tác kinh động lòng người như "Vân tưởng y thường hoa tưởng dung".
Nàng ta cũng chẳng ưa gì một đích nữ đại gia tộc như tôi lại suốt ngày múa đao luyện kiếm, chuộng dùng sức mạnh cơ bắp.
Thế nhưng, nàng ta quả thực quá tài hoa. Không chỉ xuất khẩu thành thơ, trong đầu nàng ta còn ắp đầy những ý tưởng kỳ diệu, mới lạ chưa từng có ở trần đời. Nàng ta chính là kiểu cô nương mà giới tiểu thư khuê các trong kinh thành vừa ghen ghét lại vừa ngưỡng mộ nhất.
Năm ngoái, trong cung ban một đạo thánh chỉ, nàng ta được chọn làm Thái t.ử phi. Khỏi phải nói nàng ta đã đắc ý đến nhường nào: cướp lấy xấp vải lụa tôi đặt trước, liên tục điểm mặt tôi trong các buổi yến tiệc, chỉ thiếu điều muốn tôi quỳ gối hành lễ trước mặt nàng ta:
"Trần Uyên, sau này muội có vùng vẫy thế nào cũng không vượt qua được ta đâu. Thật vô vị, ta cứ tưởng nữ t.ử xuất thân từ thế gia vọng tộc thì có gì ghê gớm lắm chứ!"
Hoàng đế dưới gối chỉ có duy nhất một người con trai nối dõi. Quốc thái dân an, chiếc ngai vàng kia gần như là vật nằm chắc trong tay Thái t.ử. Đồng nghĩa với việc, nếu không có gì bất trắc, chẳng bao lâu nữa Lý Phương Như sẽ đường hoàng trở thành Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ.
Tôi từng ấm ức không phục, xét về nhan sắc, gia thế hay phẩm hạnh, tôi thua kém nàng ta ở điểm nào chứ? Vì chuyện đó mà tôi tức giận đến mất ăn mất ngủ mấy ngày liền.
Vậy mà người con gái hân hoan chờ đợi suốt một năm trời ấy… giờ đây lại đột ngột bỏ mạng?
Toàn thân tôi run rẩy một cách vô thức: "Nàng ta c.h.ế.t như thế nào? Xưa nay nàng ta đâu có thù oán sinh t.ử với ai?"
2
Những uẩn khúc thâm cung bí sử này đương nhiên không phải thứ mà một nha hoàn như Tiểu Thúy có thể biết được.
Đến tối, trong bữa cơm gia đình, người mẹ xưa nay luôn giữ nề nếp "ăn không nói, ngủ không mở lời" của tôi chỉ ăn được hai miếng liền buông đũa, thở dài sườn sượt:
"Mẹ cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Con bé Phương Như ấy là do chúng ta nhìn nó lớn lên từ nhỏ, cớ sao lại ra nông nỗi này…"
Cha tôi - một vị đại tướng quân dạn dày sương gió - lúc này cũng sa sầm nét mặt:
"Đại Lý Tự điều tra đến giờ vẫn khẳng định chắc nịch là tự sát. Dẫu biết chuyện quỷ thần ma quái là điều hoang đường, nhưng cái c.h.ế.t này tà môn quá. Hiện tại vị trí Thái t.ử phi đang bỏ trống…"
Cha mẹ đồng loạt quay sang nhìn tôi với ánh mắt ngập tràn lo âu.
Họ không nói, nhưng tôi hiểu rõ trong lòng: Dù chuyện có quái dị đến đâu, vị trí Thái t.ử phi chắc chắn vẫn phải có người ngồi vào.
Tôi cúi đầu húp một thìa canh cá, chậm rãi lên tiếng:
"Gấp gáp làm gì ạ. Lý Phương Như không có phúc phận ấy, nếu mối hôn sự này rơi trúng đầu con, thì chưa chắc đã là chuyện xấu đâu."
Lần này không chỉ chiếc ghế Thái t.ử phi bị tước bỏ, mà sự việc còn khiến phủ Thượng thư rước lấy cơn lôi đình thịnh nộ từ Hoàng thượng.
Bữa cơm tối kết thúc trong bầu không khí nặng nề, ngột ngạt. Trừ tôi ra, cha mẹ đều ăn uống qua loa rồi vội vã vào thư phòng bàn bạc.
Họ nói không sai, Lý Phương Như tuyệt đối không thể nào tự sát. Một kẻ kiêu hãnh và tràn đầy sức sống như nàng ta không bao giờ có cái dũng khí ngu xuẩn ấy.
Phủ Thái t.ử cũng chẳng phải hang hùm miệng sói, mà đó là đỉnh cao vinh hoa phú quý mà nàng ta ngày đêm mong ước.
Đêm đó, tôi nằm mơ. Tôi mơ thấy Lý Phương Như đội mũ phượng lộng lẫy, ngạo nghễ chỉ tay vào mặt tôi: "Trần Uyên, quỳ xuống!"
Thế rồi đột nhiên, nàng ta vứt phăng chiếc mũ phượng đi, mặt mày tái mét hoảng loạn, điên cuồng x.é to.ạc từng lớp y phục trên người mình, miệng không ngừng gào thét:
"Đừng… đừng mà! Đừng g.i.ế.c tôi!"
Tôi giật mình bật dậy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
3
Sáng sớm hôm sau, cha tôi dậy thật sớm định vào triều dâng tấu xin nghỉ phép, muốn đưa cả gia đình về trang trại ở ngoại ô để tránh bão.
Thế nhưng ông còn chưa kịp bước chân ra khỏi cổng phủ, tổng quản đại thái giám đã dẫn theo đội thị vệ mang theo thánh chỉ rầm rộ kéo đến:
"Đại tướng quân, hỷ sự trời ban đây rồi!"
Nụ cười trên mặt cha tôi đông cứng lại, muốn cười mà cười không nổi, đành phải gượng gạo quỳ xuống tiếp chỉ.
Dẫu cả nhà tôi đều đoán trước sớm muộn gì thánh chỉ cũng sẽ rơi trúng đầu tôi, nhưng không ai ngờ hoàng gia lại gấp gáp đến mức này. Thậm chí ngày đại hôn đã được ấn định vào ngay tháng sau!
Bàn tay mẹ tôi run rẩy kịch liệt:
"Tại sao lại gấp gáp như vậy? Chỉ vỏn vẹn một tháng để chuẩn bị hôn lễ cho Thái t.ử phi, há chẳng phải quá mức vội vàng sao?"
Tên tiểu thái giám đi bên cạnh cười khẩy một tiếng:
"Xảy ra chuyện tày đình thế kia, để tránh lòng dân hoang mang xao động, thiết nghĩ Tướng quân và phu nhân cũng nên thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của bệ hạ."
Viên thái giám tổng quản lập tức lớn tiếng quát:
"Càn rỡ! Ai cho phép ngươi ăn nói xấc xược với Tướng quân phu nhân như thế hả?"
Cha mẹ tôi không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ móc bạc thưởng hậu hĩnh, cung kính tiễn đám người trong cung rời đi.
Lần này, tiếng thở dài của mẹ tôi càng thêm ảo não. Cha tôi nhìn tôi với nét mặt nặng nề chưa từng thấy:
"Mọi chuyện bất thường đến rợn người. Việc này bên trong chắc chắn có quỷ kế. Vốn dĩ ván đã đóng thuyền, cha chỉ sợ…"
"Con hiểu mà, cha mẹ cứ yên tâm." Tôi trấn an họ: "Con không phải hạng nữ nhi chân yếu tay mềm như Lý Phương Như. Thanh nhuyễn kiếm hộ thân làm bằng thép dẻo con luôn cài ngang thắt lưng không rời nửa bước. Con sẽ không sao đâu."
Trấn an cha mẹ xong xuôi, tôi trở về khuê phòng của mình, lòng bàn tay rịn đầy mồ hôi lạnh. Bảo không sợ là nói dối. Lý Phương Như c.h.ế.t một cách mờ ám, không minh không bạch như thế, mà giờ tôi lại phải bước lên vết xe đổ của nàng ta.
Nha hoàn Tiểu Thúy bước lại định đẩy cửa sổ ra cho thoáng gió, bỗng hét lên một tiếng kinh hoàng:
"Tiểu thư, cái gì thế này?!"
Tôi bước nhanh lại bên khung cửa sổ. Trên bậu cửa, một mảnh giấy nhỏ đập vào mắt tôi.
Trên mảnh giấy ấy, bốn chữ viết bằng m.á.u tươi đã khô quắt, đỏ lòm ghê rợn:
Đến lượt ngươi rồi.
Tôi lạnh toát cả sống lưng.
Cha mẹ tôi hay tin hớt hải chạy sang, giận dữ đến run rẩy cả người:
"Lùng sục ngay cho ta! Xem là nội gián trong phủ hay kẻ trộm bên ngoài đột nhập, nhất định phải lôi cổ kẻ đó ra đây băm vằn vượn!"
"Mau phái người đi dò la tin tức bên Thượng thư phủ xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra! Tuyệt đối không thể để Uyên nhi của chúng ta mơ mơ màng màng gả qua đó chịu c.h.ế.t!"
Tướng quân phủ của cha tôi ngày thường phòng vệ nghiêm ngặt như thùng sắt, cớ sao lại có kẻ dễ dàng lẻn vào đặt mảnh giấy đe dọa ngay bên giường tôi như chỗ không người?
