Gió Lạnh Đông Cung - Chương 15
Cập nhật lúc: 23/06/2026 15:07
Nàng từ sớm đã đoán được chuyện này rồi.
Trương Đức Thuận ch/ết rồi, Xuân Lan bị bắt giam rồi, Chu Hằng cũng tỉnh lại rồi, giấy căn bản không gói được lửa nữa rồi, chàng bắt buộc phải ra mặt để thu dọn cục diện rối ren này mà thôi.
Thẩm Uyển bước chân vào thư phòng, Tiêu Diễn đang quay lưng về phía nàng đứng lặng trước cửa sổ.
Chàng không hề mặc bộ triều phục của vị Thái t.ử, mà chỉ khoác độc một chiếc trường bào màu trắng trơn giản dị, mái tóc buông xõa tự nhiên chẳng hề bới mũ ngọc.
Nhìn từ phía sau lưng, chàng trông không giống một vị Thái t.ử cao sang quyền quý, mà lại giống một gã thư sinh thất chí nghèo hèn hơn.
“Ngươi đến rồi đó sao."
Giọng nói của chàng vô cùng bình thản ổn định.
“Điện hạ truyền thần thiếp đến có việc chi ạ?"
Tiêu Diễn xoay người lại, chăm chú nhìn nàng.
Đôi mắt chàng vằn lên những tia m/áu đỏ sọc, nhìn qua là biết được mấy ngày nay không được ngon giấc.
Dưới cằm lún phún những cọng râu xanh lởm chởm, cả người toát lên vẻ tiều tụy mệt mỏi đi trông thấy.
“Chuyện của Chu Hằng, có liên quan gì đến ngươi hay không?"
Chàng hỏi gạn.
“Điện hạ nghĩ là do thần thiếp lén bỏ kịch độc hãm hại Thái t.ử phi sao?"
“Bổn cung đâu có nói như thế."
“Vậy ý của điện hạ là sao ạ?"
Tiêu Diễn chăm chú nhìn nàng hồi lâu, bỗng nhiên lên tiếng:
“Bạch đại phu của hiệu thu/ốc Bách Thảo, ba ngày trước đã mất tích bí ẩn rồi."
“Mất tích sao ạ?"
“Người của bổn cung đến tra xét thì ông ấy đã không còn ở đó nữa rồi.
Tiệm thu/ốc đóng cửa cài then, người đi nhà trống không một bóng dáng."
Tiêu Diễn đi đến trước mặt nàng, “Ngươi có hay biết ông ấy đã đi đâu rồi không?"
Thẩm Uyển lắc đầu quầy quậy:
“Thần thiếp không biết."
“Ngươi không biết sao?"
Giọng nói của Tiêu Diễn mang theo vài phần giễu cợt mỉa mai, “Ngươi và ông ấy quen biết nhau bao lâu rồi?
Ông ấy đã từng bốc cho ngươi những thứ thu/ốc gì?
Vì cớ gì ngươi lại lén đến tìm ông ấy khám bệnh?"
“Thần thiếp đã nói rồi mà, là do căn bệnh cũ."
“Căn bệnh cũ gì chứ?"
Tiêu Diễn bỗng nhiên chìa tay ra, bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng, lực đạo lớn đến mức làm nàng đau nhói lên.
“Thẩm Uyển, bổn cung hỏi lại ngươi một lần sau cùng, rốt cuộc ngươi đã hay biết bao nhiêu chuyện rồi hả?"
Thẩm Uyển nhìn thẳng vào mắt chàng, sâu trong đôi mắt ấy chứa đựng một sự điên cuồng điên dại đang bên bờ vực sụp đổ hoàn toàn.
Chàng đang lo sợ.
Chàng sợ nàng thấu tỏ chân tướng sự việc, sợ nàng đem chân tướng sự việc rêu rao ra bên ngoài, sợ nàng hủy hoại đi tất cả mọi thứ chàng đã tốn bao công sức gầy dựng bấy lâu nay.
“Điện hạ."
Giọng nói của Thẩm Uyển rất khẽ khàng, “Thần thiếp hay biết không nhiều đâu ạ, nhưng thần thiếp hay biết một chuyện."
“Đoạn Trường Hồng, chính là thứ do điện hạ tự tay mang từ vùng nam cương về đây không sai một ly."
“Điện hạ lén bỏ thứ đó vào trong hương liệu ban tặng cho Thái t.ử phi, lại bảo Trương Đức Thuận lén bỏ thứ đó vào trong thu/ốc uống hằng ngày, tăng thêm liều lượng.
Điện hạ là muốn Thái t.ử phi phải ch/ết, muốn nàng ta vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này."
“Ngươi ngậm m/áu phun người!"
Tiêu Diễn buông lỏng cổ tay nàng ra, lùi lại phía sau một bước, “Bổn cung không có làm chuyện đó!"
“Không có làm sao?"
Thẩm Uyển tiến lên phía trước một bước, “Vậy điện hạ hãy nói cho thần thiếp biết đi, Đoạn Trường Hồng rốt cuộc là từ đâu mà có hả?
Vì cớ gì Trương Đức Thuận lại phải treo cổ tự vẫn chứ?
Vì cớ gì Xuân Lan lại phải lén bỏ kịch độc vào trong thu/ốc hả?"
Nhịp thở của Tiêu Diễn bỗng trở nên dồn dập hỗn loạn vô cùng, l.ồ.ng ng/ực phập phồng kịch liệt dữ dội.
“Bổn cung không biết ngươi đang nói điều chi cả."
Chàng xoay người đi, quay lưng về phía nàng, “Những chuyện này chẳng liên quan gì đến bổn cung cả."
“Chẳng liên quan gì sao?"
Thẩm Uyển cười lạnh một tiếng, “Điện hạ, chàng nghĩ lời này liệu có ai thèm tin không?"
Tiêu Diễn đột ngột xoay phắt người lại, giơ tay bóp c.h.ặ.t lấy cổ nàng, ấn mạnh nàng vào bức tường phía sau lưng.
Sức lực của chàng lớn đến mức kinh người, nhịp thở của Thẩm Uyển bỗng chốc bị chặn đứng hoàn toàn, trước mắt tối sầm lại từng đợt từng đợt đầy ngạt thở.
“Thẩm Uyển, bổn cung cảnh cáo ngươi."
Giọng nói của chàng hạ thấp xuống hết mức, giống như tiếng vọng lên từ dưới tầng địa ngục âm ty vậy, “Nếu như ngươi dám đem chuyện này rêu rao ra bên ngoài, bổn cung bảo đảm sẽ khiến ngươi phải ch/ết t.h.ả.m hại hơn Chu Hằng gấp muôn phần."
Gương mặt Thẩm Uyển đỏ bừng lên vì ngạt thở, nhưng nàng không hề giãy giụa phản kháng chút nào, chỉ lặng im nhìn thẳng vào mắt chàng.
Sâu trong đôi mắt ấy, có sự phẫn nộ, có nỗi sợ hãi tột cùng, và có cả một sự tuyệt vọng sâu sắc khôn nguôi nữa.
Nàng bỗng nhiên chẳng còn căm ghét chàng nữa rồi.
Nàng chỉ cảm thấy chàng thật đáng thương hại mà thôi.
Đáng thương hại cho một kẻ vì một sự chấp niệm điên cuồng, mà tự biến bản thân thành một con quỷ dữ đáng sợ.
Tiêu Diễn buông lỏng tay ra, Thẩm Uyển ngã quỵ xuống nền đất, ho sặc sụa liên hồi đầy đau đớn.
“Ngươi lui ra đi."
Tiêu Diễn quay lưng về phía nàng, “Bổn cung không muốn nhìn thấy mặt ngươi nữa."
Thẩm Uyển gượng sức vịn tường đứng dậy, giơ tay vuốt ve chiếc cổ bị bóp đỏ lựng, liếc nhìn chàng một cái.
“Tiêu Diễn."
Nàng lần đầu tiên gọi thẳng tên húy của chàng, không hề gọi hai chữ điện hạ nữa.
Bờ vai của Tiêu Diễn khẽ cứng đờ lại một nhịp.
“Chuỗi vòng hột đậu tương tư trên cổ tay của chàng, là do người con gái ấy tặng cho chàng."
Thẩm Uyển nói, “Nàng ấy tặng chàng chuỗi vòng, chàng tặng nàng ấy miếng ngọc bội.
Hai người đã từng hẹn ước sẽ bên nhau suốt đời suốt kiếp."
Tiêu Diễn không đáp lời.
“Thế nhưng chàng lại nuốt lời rồi."
Giọng nói của Thẩm Uyển rất khẽ rất khẽ, “Chàng đã cưới người khác, đã hãm hại người khác, đã tước đoạt mạng sống của chính con ruột mình.
Chàng tốn bao công sức làm nhiều chuyện thất đức như thế, chỉ là để đợi đến khi nàng ấy trở về, có thể cho nàng ấy một vị trí chính thất danh chính ngôn thuận sạch sẽ mà thôi."
“Thế nhưng nàng ấy thực sự sẽ cảm thấy hoan hỉ hạnh phúc sao?"
“Nàng ấy nếu như hay biết chuyện chàng vì nàng ấy mà nhẫn tâm hạ sát ba mạng người, chàng bảo nàng ấy làm sao có thể mặt đối mặt với những vong linh oan khuất kia đây?"
Bờ vai của Tiêu Diễn bắt đầu run lên bần bật đầy kích động.
“Nàng ấy sẽ không trở về nữa đâu."
Thẩm Uyển nói, “Người chàng mòn mỏi đợi chờ kia, không bao giờ trở về nữa đâu."
“Ngươi câm miệng lại cho ta!"
Tiêu Diễn đột ngột xoay phắt người lại, đôi mắt đỏ rực lên vì giận dữ dữ dội, “Ngươi căn bản chẳng hay biết điều chi cả!
Ngươi có biết nàng ấy đã đợi chờ ta bao lâu rồi không hả?
Mười hai năm trời!
Nàng ấy đã đợi chờ ta suốt mười hai năm trời đấy!
Ta bắt buộc phải đón nàng ấy trở về, ta bắt buộc phải cho nàng ấy một câu trả lời thỏa đáng!"
“Vậy phương thức chàng cho nàng ấy câu trả lời thỏa đáng, chính là s/át h/ại người khác sao?"
Tiêu Diễn hoàn toàn ngẩn người ra tại chỗ.
