Gió Lay Lá Reo Nơi Hành Lang - 7
Cập nhật lúc: 20/09/2026 09:03
Nghe những lời ấy, sắc mặt Diệp Linh càng trắng bệch, nàng muốn kêu cứu, muốn chạy trốn, nhưng Minh Nguyệt trong chớp mắt đã c.h.é.m đứt gân chân của cả hai chân nàng, khiến nàng gào thét, mềm nhũn ngã xuống đất.
“Minh Đường, ta khuyên ngươi đừng làm chuyện quá tuyệt tình!”
“Ngươi biết ta có thân phận gì không? Nếu chuyện này bị người khác biết được, cả nhà các ngươi đều phải c.h.ế.t!”
Ta nhìn gương mặt Diệp Linh đầy nước mắt nước mũi, vẻ kinh hoảng tột độ, rồi cười lạnh.
“Người làm chuyện tuyệt tình, chẳng phải chính là ngươi sao?”
“Ta và ngươi vốn không oán không thù, vậy mà chỉ vì một nam nhân, ngươi từng bước từng bước ép ta và người nhà vào tuyệt cảnh, thậm chí đến sau khi ta c.h.ế.t cũng không chịu buông tha.”
Diệp Linh thét lên:
“Sau khi c.h.ế.t gì chứ, ngươi đang nói…”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, lời nói của nàng bị tiếng thét thê lương hơn nữa nuốt chửng.
Những khổ sở mà Minh Nguyệt từng phải chịu đựng, cuối cùng cũng có thể tự tay đòi lại từ một trong những kẻ đầu sỏ gây nên.
Sống cùng Lục Cảnh nhiều năm như vậy, lại được chính tay hắn dạy thư pháp, ta bắt chước b.út tích của hắn đến mức không một ai có thể phân biệt thật giả.
Chỉ vài câu nói ái muội trêu ghẹo, Diệp Linh liền mắc câu.
Sở dĩ nàng dám một mình đến nơi này giữa đêm hôm khuya khoắt, đại khái cũng là vì sắc làm mờ lý trí, mơ tưởng được cùng hắn dưới án thư mà tâm tình sâu đậm.
Một kiếm, rồi lại một kiếm…
Khi Diệp Linh tắt thở, cảnh tượng m.á.u tanh trong điện tựa như địa ngục chốn nhân gian.
Ta vốn xưa nay nhát gan, vậy mà lần này không hề có nửa phần sợ hãi.
Chỉ là hơi thở dồn dập, cuối cùng thật dài thở ra một ngụm trọc khí.
Sau khi hoàn hồn, ta bình tĩnh cùng Minh Nguyệt thu dọn hiện trường, hủy thi diệt tích.
Sau đó nhân lúc đêm tối gió lớn, từ lối đi đặc biệt đã sớm an bài trở về Minh phủ, không kinh động đến bất kỳ ai.
Chuyện Diệp Linh mất tích, mãi đến nửa tháng sau mới bị phanh phui.
Nhưng không một ai nghĩ nàng đã bị sát hại, tất cả đều cho rằng nàng không còn mặt mũi ở lại, hổ thẹn rời khỏi kinh thành.
Ta còn chưa kịp thực hiện bước kế tiếp của kế hoạch, Lục Cảnh đột nhiên ra tay.
16
Năm Khánh Đức thứ hai mươi lăm, Thái t.ử phản loạn.
Cũng chính vào lúc này, mọi người mới hay rằng vị Thái t.ử thoạt nhìn quang phong tễ nguyệt ấy, từ lâu đã âm thầm bố trí nanh vuốt khắp kinh thành cùng mấy phủ xung quanh, thậm chí còn nuôi dưỡng rất nhiều thân binh và t.ử sĩ.
Nếu không phải phía Tam hoàng t.ử đã sớm nhận được manh mối ta cung cấp, xuất kỳ bất ý quét sạch rất nhiều ám t.ử, e rằng thật sự đã để hắn thành công thí quân đoạt vị.
Trải qua hơn một năm hỗn chiến, thương vong vô số, cuối cùng phản quân đại bại.
Lục Cảnh được cựu bộ hạ che chở, mang thương tích trốn chạy, chẳng rõ tung tích.
Vị điện hạ tôn quý từng đứng dưới một người mà trên vạn người, cuối cùng cũng rơi khỏi mây cao, trở thành kẻ người người đều có thể g.i.ế.c.
17
“A Đường, mau đến chỗ ta!”
Công chúa Giải Ưu, người đã trở thành tân Thái t.ử, càng thêm thần thái rạng rỡ hơn ngày trước.
Còn ta, thân là người được nàng tin cậy bên cạnh, thân phận tự nhiên cũng theo đó mà một bước
lên mây.
Mấy năm nay, ta theo nàng nhận được rất nhiều lợi ích thiết thực.
Người trong nhà đều được thăng chức, so với kiếp trước càng thêm hiển hách.
Ta lại nắm trong tay tư cách Hoàng thương, cáo mệnh tam phẩm, những trang điền rộng lớn màu mỡ, cùng việc kinh doanh muối sắt mà người bình thường không được phép nhúng tay vào.
Những thứ ấy khiến gia sản của ta chẳng khác nào quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, cuối cùng đạt đến một mức độ khiến người ta kinh ngạc.
Biết ta đã quyết tâm chiêu tế, chẳng những những nam t.ử tuấn mỹ xuất thân từ nhà bình thường tự tiến cử, chen nhau đến mức gần như vỡ đầu, mà ngay cả một số nhà quan lại cũng động lòng, muốn đem những nhi t.ử dư dả trong nhà gả vào Minh gia làm tế. Thậm chí còn có người vì chuyện mới chỉ là tám chữ chưa thành một nét này mà tranh giành ghen tuông, náo đến mức hai nhà từ đó không còn qua lại.
Ta ngồi xuống bên cạnh Công chúa Giải Ưu.
Nàng chỉ vào mấy nam t.ử tuấn mỹ đang quỳ trước mặt, nói với ta:
“Đây là người bên dưới hiếu kính ta, muội xem thử người nào vừa ý, ta tặng cho muội làm tiểu thiếp.”
Ta vội vàng từ chối:
“Đã là mỹ nhân người khác đặc biệt dâng tặng Công chúa, sao ta dám đoạt người yêu thích?”
Công chúa Giải Ưu thấy ta quả thật chẳng động lòng, ánh mắt mỉm cười liền lướt sang Minh Nguyệt ở một bên.
Bao năm nay, bất luận là quản lý việc làm ăn hay giao du tiệc tùng, hắn đều trung thành ở bên cạnh ta.
Giống như kiếp trước, như hình với bóng.
Hắn là người ta tin tưởng nhất, cũng là người thân cận nhất, đồng thời là người duy nhất biết chuyện ta trùng sinh.
Chúng ta cùng chia sẻ những bí mật đen tối nhất, sâu kín nhất, hai người từ lâu đã tựa như rễ cây dây leo trong bóng tối, quấn lấy nhau, chẳng thể phân lìa.
Năm nay hắn đã mười tám tuổi, thân hình vai rộng eo thon chân dài, cường tráng rắn chắc, tuấn mỹ vô song.
Không phải không có người đến cầu thân, nhưng hắn đều một mực từ chối, chỉ trung thành tận tụy đi theo hầu hạ ta.
Công chúa Giải Ưu như có điều ám chỉ:
“Nếu đã có người mình thương, thì nên sớm thu nhận đi, chớ để đêm dài lắm mộng, đến lúc vịt đã nấu chín lại còn bay mất.”
“Anh hùng chẳng hỏi xuất thân. Năm xưa, vị cô tổ mẫu của ta từng hạ giá gả cho một gia nô. Sau khi gia nô ấy được xóa nô tịch, vẫn lập được công danh sự nghiệp, ai dám nói đó chẳng phải một đoạn giai thoại đẹp?”
Ta theo bản năng nhìn về phía Minh Nguyệt.
Minh Nguyệt rũ mắt, chẳng nhìn rõ thần sắc.
18
Trên đường hồi phủ, chúng ta không ai nói lời nào, trong xe ngựa yên tĩnh đến lạ thường.
Ta cảm thấy đã đến lúc nên thẳng thắn nói chuyện.
“Minh Nguyệt, ngươi có nguyện làm nam nhân của ta không?”
Bàn tay Minh Nguyệt khẽ run, giọng nói mang theo đôi phần khàn khàn.
“Tiểu nhân không dám.”
Ta cười:
“Là không dám, hay là không nguyện?”
Minh Nguyệt nhìn ta thật sâu:
“Tiểu thư sống qua hai kiếp, hẳn đã biết lòng tiểu nhân rồi.”
Có được câu này của hắn, ta liền lấy hết can đảm đề nghị với phụ mẫu chuyện muốn chiêu Minh Nguyệt làm tế.
Ta cứ ngỡ phản ứng đầu tiên của bọn họ sẽ là kinh hãi, thậm chí cự tuyệt, nhưng ngoài dự liệu, cả ba người đều im lặng.
Bọn họ nhìn nhau, cuối cùng ca ca khẽ nói:
“Cũng tốt, như vậy cũng tốt.”
Ta hỏi bọn họ:
“Phụ mẫu không để tâm Minh Nguyệt thân phận thấp kém sao?”
Mẫu thân bỗng đỏ hoe vành mắt:
“Vài năm trước, nửa đêm ta đột nhiên cảm thấy trong lòng bất an, liền đến phòng con xem thử, lại phát hiện con không có ở đó, Minh Nguyệt cũng không ở.”
