Gió Lướt Qua Cành Uyển - 8
Cập nhật lúc: 29/07/2026 02:01
Nhìn thấy xe ngựa của ta, hắn ghìm cương, nhảy xuống ngựa.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm phải Tạ Hoài An, lửa giận trong mắt hắn lập tức bùng lên.
"Tạ Hoài An, là ngươi giở trò, đúng không?!"
"Ngươi cố ý để mẫu hậu biết chuyện ta ở Giang Nam, cố ý khiến phụ hoàng đổi ý."
"Ngay từ đầu ngươi đã tính kế ta!"
Tạ Hoài An tựa vào thành xe, thong thả phủi tay áo.
"Điện hạ đ.á.n.h giá ta quá cao rồi."
"Ta chỉ là một vị tướng trấn thủ biên cương nho nhỏ, làm gì có bản lĩnh chi phối ý nghĩ của Hoàng thượng."
Yết hầu Tần Nghiễn nghẹn lại, ánh mắt hắn lại chuyển sang ta, chất chứa sự không cam lòng và oán hận.
"Thẩm Uyển, nàng đi theo hắn sẽ không có kết cục tốt đâu."
Ta nhìn hắn một cái, rồi buông rèm xe xuống.
"Đi."
Xa phu vung roi, xe ngựa lướt qua bên cạnh hắn, mang theo một cơn gió, thổi tung vạt áo hắn.
Ta ngoái đầu nhìn lại, hắn đứng giữa phố giống như một món đồ cũ bị người ta bỏ quên tại chỗ.
Thân hình cô độc, ánh mắt đầy vẻ hoang vắng.
Chẳng mấy chốc đã đến phủ Tướng quân, Tạ Hoài An đỡ ta xuống xe.
Cửa viện vừa mở, bên trong đang có hai cặp phu thê đứng chờ.
Một cặp là người của phủ Tướng quân.
Cặp còn lại ta không quen biết.
Vị lão phu nhân kia mặc một chiếc áo khoác ngoài rất giản dị nhưng khí chất toát ra từ khắp người bà không thể nào che giấu.
Khoảnh khắc nhìn thấy ta, bước chân bà lập tức khựng lại.
Bà vội vàng bước tới vén những sợi tóc mai bên tai ta sang một bên để nhìn vết bớt sau tai ta.
Chỉ một cái nhìn ấy, cả người bà như bị rút sạch sức lực.
Đầu gối mềm nhũn suýt nữa quỳ sụp xuống.
"Là… Là Niếp Niếp..."
14
Lão phu nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, dẫn ta một mạch vào chính sảnh ngồi xuống.
Trong mắt bà ngấn lệ, bà kể cho ta nghe về thân thế của ta.
Hóa ra ta là nữ nhi của Vân Huy tướng quân Thẩm Nghị. Mười hai năm trước, ông dẹp yên loạn lạc ở biên giới phía tây, từng cứu mạng Tiên đế nên được phong làm Trấn Bắc hầu.
Mẫu thân ta là nữ nhi duy nhất của Lâm gia, gia tộc giàu nhất Giang Nam.
Sau khi ta chào đời không lâu thì bị bọn cướp bắt đi.
Đám cướp ấy là do kẻ thù của Thẩm lão tướng quân năm xưa thuê đến.
Ta nắm c.h.ặ.t vạt áo, im lặng rất lâu.
Hóa ra ta không phải đứa trẻ bị người ta vứt bỏ.
Hóa ra, ngay từ khi sinh ra ta đã có phụ mẫu, có một mái nhà.
Đôi phu thê mà ta không quen biết cũng bước vào.
Khóe mắt ông đã có những nếp nhăn.
Hốc mắt phụ nhân đỏ hoe, mấy lần định mở miệng nói chuyện, nhưng đều nghẹn ngào đến không thành tiếng.
"Phụ thân..."
"Mẫu thân..."
Ta vừa cất tiếng gọi, Hầu phu nhân đã ôm chầm lấy ta, khóc đến mức hai vai run lên không ngừng.
Hầu gia quay mặt sang chỗ khác, dùng tay áo lau khóe mắt.
Bữa cơm hôm ấy được dọn trong chính sảnh, cả bàn đều là những món ta thích ăn. Không biết từ lúc nào Tạ Hoài An đã nói với họ.
Hầu phu nhân không ngừng gắp thức ăn cho ta.
Vừa gắp vừa cười, cười rồi lại rơi nước mắt.
"Sau này ngày nào cũng nấu cho con ăn."
Hầu gia nâng chén rượu, hiếm hoi mới để lộ nụ cười.
"Niếp Niếp trở về là tốt rồi."
Tạ Hoài An ngồi bên cạnh ta, gỡ từng chiếc xương cá rồi đặt sang mép đĩa cho ta.
Lão phu nhân ngồi ở vị trí chủ tọa, mỉm cười nhìn hắn.
Ánh mắt ấy chẳng khác nào nhạc mẫu nhìn con rể, càng nhìn càng vừa lòng.
Sau bữa tiệc, ta tiễn Tạ Hoài An ra cửa.
Tối nay hắn uống vài chén rượu, vành tai hơi ửng đỏ, đôi mắt hoa đào cũng phảng phất men say.
Ta cúi đầu.
"Đa tạ ngươi đã giúp ta tìm lại người thân."
Hắn nghiêng đầu, đôi mắt hoa đào cong lên.
"Lời cảm ơn suông ta không nhận."
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, tim đập nhanh thêm vài nhịp.
"Vậy ngươi muốn gì?"
Ánh mắt hắn dừng trên đôi môi ta, giọng nói mang theo ý cười hờ hững.
"Muốn ngươi."
Gió đêm thổi qua, hương hoa quế lan khắp sân.
Vành tai ta nóng bừng, lùi về sau nửa bước.
"Ta... ta vẫn chưa chuẩn bị xong."
Tạ Hoài An bật cười, không ép ta nữa.
Hắn chỉ giơ tay phủi cánh hoa rơi trên vai ta.
"Vậy ngày mai có tiệc thưởng hoa, ta thiếu một bạn đồng hành. Đi cùng ta, được không?"
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt hắn phản chiếu ánh trăng.
Nghiêm túc mà cũng dịu dàng.
"Được."
15
Ngày hôm sau là tiệc thưởng hoa, người đến đông như mắc cửi.
Tần Nghiễn cũng có mặt, bên cạnh hắn là Thái t.ử phi mới, đích nữ của Binh bộ Thị lang.
Nàng ta mày liễu mắt hạnh, cằm hơi hất lên, khí chất cao quý khiến người khác không giận cũng tự thấy uy.
Tần Nghiễn ngồi bên cạnh nàng ta, dáng vẻ đoan chính, chỉ là trong mắt chẳng còn chút thần thái nào.
Suốt buổi tiệc thưởng hoa, ánh mắt Tạ Hoài An luôn đặt trên người ta.
Không phải rót nước cho ta thì cũng đút điểm tâm cho ta.
Mấy vị tiểu thư quan gia ngồi bên cạnh nhìn thấy, đều lén dùng quạt tròn che miệng cười, ánh mắt qua lại giữa ta và hắn.
Vành tai ta hơi nóng lên, cúi đầu giả vờ ngắm hoa.
Lúc tan tiệc, trời đã tối.
Ta đang men theo hành lang đi ra ngoài thì bỗng có người từ phía sau nắm lấy cổ tay ta, kéo mạnh ta vào một gian noãn các bỏ trống bên cạnh.
Cánh cửa bị đóng lại từ bên trong, Tần Nghiễn đứng trước mặt ta, hơi thở gấp gáp.
"Uyển Uyển, ta có chuyện muốn nói với nàng."
Ta đẩy hắn ra.
"Giữa chúng ta không còn gì để nói."
Hắn vẫn không chịu buông ta.
Lúc ấy ta mới phát hiện trong phòng đã đốt hương.
Một mùi hương kỳ lạ len vào khoang mũi, khiến đầu óc ta dần trở nên nặng nề.
"Ngươi đã đốt thứ gì?"
Tần Nghiễn đưa tay ôm lấy eo ta, đẩy ta ngồi xuống chiếc trường kỷ, cúi người sát lại, hơi thở nóng bỏng.
"Uyển Uyển, ta không thể buông nàng được. Ngày nào ta cũng nhớ nàng..."
Ý thức của ta như ngâm trong nước ấm.
Từng tầng, từng tầng một trở nên mơ hồ.
Ta muốn đẩy hắn ra nhưng các ngón tay mềm nhũn như bông, chẳng còn chút sức lực.
"Buông... buông ta ra..."
Ngay lúc ta tưởng rằng mọi chuyện sẽ lặp lại như trước...
Cánh cửa bị đá tung, Tạ Hoài An xông vào, một cước đá văng Tần Nghiễn xuống đất.
Tần Nghiễn lăn trên sàn, ôm n.g.ự.c ho khan, mãi không đứng dậy nổi.
Tạ Hoài An cởi áo ngoài, quấn kín người ta, rồi bế ngang ta lên, sải bước đi ra ngoài.
"Ngươi dám dùng thứ này với nàng?"
"Điện hạ, gan của ngài cũng lớn thật."
Khi trở về Hầu phủ, cả người ta đã bắt đầu nóng bừng.
Lão đại phu của y quán bắt mạch xong, sắc mặt nặng nề lắc đầu.
"Đây không phải loại hương kích tình thông thường. Bên trong còn pha cả bí d.ư.ợ.c của Tây Vực. Nếu cưỡng ép giải d.ư.ợ.c e rằng sẽ tổn hại căn cơ."
Tạ Hoài An đứng trước giường, đường quai hàm căng cứng.
Ta mơ mơ màng màng nắm lấy cổ tay hắn.
"Tạ Hoài An..." Ta nghe giọng mình khàn đặc đến mức không giống của chính mình.
"Giúp ta… ta khó chịu..."
Hắn cúi người xuống, đáy mắt cuộn trào những cảm xúc tối tăm.
"Nàng biết ta là ai không?"
"...Tạ Hoài An… Hoài An… Xin ngươi..."
Yết hầu hắn bỗng chuyển động mạnh, hơi thở cũng trở nên nặng nề.
"Nhớ cho kỹ, là chính nàng gọi ta."
Hắn xoay người, cho mọi người lui ra ngoài.
Hắn đặt ta xuống trường kỷ, trong cơn mê man ta níu lấy vạt áo hắn, kéo xuống.
Hắn không kịp đề phòng, cúi người theo lực kéo của ta, đôi môi chạm nhau.
Vừa chạm đã như bùng cháy, nụ hôn của hắn chậm rãi hạ xuống, dừng trên vết sẹo cũ nơi n.g.ự.c ta, mang theo sự trân trọng và thành kính.
"Từ nay về sau, nơi này chỉ được chứa một mình ta."
Cả căn phòng tràn ngập bầu không khí ám muội...
