Gió Ngược Hướng Đi - Chương 1

Cập nhật lúc: 15/09/2026 17:05

Tôi từng thích một người, thích đến mức phát điên.

Cậu ấy tên là Lục Tư Hàn. Là học sinh giỏi toàn diện, luôn đứng nhất khối. Ít nói, lạnh lùng, lúc nào cũng nghiêm túc, và hiển nhiên chưa từng một lần để tâm đến sự tồn tại của tôi.

Một đứa con gái bình thường đến mức có hay không cũng chẳng ai buồn để ý.

Ngay từ khi bước vào cấp ba, tôi đã không quan tâm đến việc kết bạn cùng lớp. Không phải vì tôi kiêu ngạo, mà vì tôi đã quen rồi.

Từ nhỏ, tôi đã quen với sự cô độc. Tôi sống với bà ngoại, nhà chỉ có hai bà cháu. Bố mẹ ly dị từ lâu. Mẹ sang nước ngoài, có gia đình mới, mỗi tháng vẫn gửi tiền về cho bà cháu tôi, nhưng chưa bao giờ gọi về hỏi thăm. Tôi cũng không muốn làm phiền đến cuộc sống hạnh phúc mà mẹ đang có.

Còn bố, tôi thậm chí không rõ ông đang ở đâu, lần cuối cùng ông gọi cho tôi là khi nào.

Vì vậy tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần, cấp ba cũng sẽ giống như trước đây thôi. Không bạn bè, không thân thiết với ai, và tôi cũng không cần.

Năm nhất trôi qua lặng lẽ như một chiếc lá rơi không tiếng động. Nhưng đến năm hai, trái tim tôi bắt đầu biết xao động.

Một cảm giác lạ lẫm chưa từng có, đến từ Lục Tư Hàn.

Tôi không nhớ chính xác là từ khi nào. Chỉ nhớ một buổi trưa đầy nắng, cậu đứng trên bục giảng nộp bài tập cho lớp trưởng. Nắng từ cửa sổ hắt nghiêng vào, in bóng cậu lên mặt bảng đen.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy cậu thật rực rỡ. Rực rỡ đến mức khiến tôi phải vội ngoảnh đi vì ngại ngùng, nhưng lại không thể ngừng lén nhìn.

Từ đó, tôi bắt đầu chú ý đến từng cử chỉ nhỏ nhất của cậu. Loại b.út cậu hay dùng là b.út mực đen ngòi 0.5, cách cậu cầm b.út hơi nghiêng, cách cậu chép bài rất nhanh nhưng chữ vẫn đẹp, cả thói quen chỉnh lại cổ áo đồng phục mỗi khi đứng dậy ra khỏi lớp.

Có một hôm, tôi thấy cậu uống sữa đậu nành vào giờ ra chơi. Hôm sau cũng vậy. Hôm sau nữa vẫn là hộp sữa đó.

Thế là từ hôm đó, tôi đi học sớm hơn thường lệ 20 phút. Rẽ vào siêu thị mini trước cổng trường, mua một hộp sữa đậu nành giống hệt của cậu, kèm theo một mảnh giấy nhớ màu vàng, nắn nót viết:

"Chúc cậu một buổi sáng vui vẻ nhé."

Tôi lặng lẽ bỏ nó vào ngăn bàn của cậu, không để tên, không mong cậu biết đó là tôi, càng không dám mơ sẽ có một lời hồi đáp.

Tôi vốn là đứa hay nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền, vậy mà giờ đây tôi tập nấu ăn. Mỗi sáng đều nấu hai phần cơm nắm, một phần cho tôi, một phần bọc cẩn thận, đặt vào ngăn bàn của Lục Tư Hàn.

Tôi biết cậu có thể sẽ không ăn, có thể sẽ vứt đi, nhưng tôi vẫn thấy vui. Ngốc nghếch và buồn cười, nhưng vui.

Có những buổi chiều, tôi đi theo cậu ra khỏi trường, giữ một khoảng cách vừa đủ để không bị phát hiện. Cậu đi rất nhanh, tôi lẽo đẽo bước sau, chỉ cần nhìn thấy bóng lưng cao gầy của cậu thôi cũng đủ khiến tim tôi ấm áp cả buổi tối.

Nhưng chưa một lần nào, cậu quay đầu lại. Chưa một lần nào cậu nhìn tôi, dù chỉ là một cái liếc mắt lướt qua. Tôi tồn tại trong thế giới của cậu như không khí vậy, lặng lẽ, trong suốt và vô hình.

Năm tôi 17 tuổi, mọi chuyện vẫn như cũ. Tôi vẫn lặng lẽ thích Lục Tư Hàn, như cách người ta giữ một bí mật mà cả đời này cũng chẳng dám nói ra.

Tôi hay xung phong trực nhật thay phiên của cậu, chẳng ai bắt tôi làm cả. Chỉ là tôi biết cậu bận đi học thêm lớp nâng cao, tôi muốn cậu có thêm chút thời gian nghỉ ngơi.

Cậu biết, cậu thấy hết, nhưng chưa từng nói một lời cảm ơn. Chỉ lặng im ngoảnh mặt bỏ đi, như thể mọi thứ tôi làm cho cậu là điều hiển nhiên phải thế.

Tôi từng tự an ủi, có lẽ cậu chỉ ngại thôi, nên tôi vẫn tiếp tục.

Vẫn lẽo đẽo theo sau cậu mỗi ngày.

Thấy cậu vào thư viện trường, tôi cũng rón rén đi theo. Hôm đó, lần đầu tiên tôi lấy hết can đảm cả đời mình để cất tiếng hỏi cậu. Tôi đứng sau lưng cậu, giọng run run:

"Lục Tư Hàn, cậu... cậu thích đọc thể loại sách gì nhất vậy?"

Giọng tôi nhỏ như muỗi kêu, mắc nghẹn lại nơi cổ họng vì căng thẳng.

Lục Tư Hàn quay sang. Ánh mắt cậu lạnh như mùa đông giữa tháng bảy, nhìn tôi như nhìn một kẻ phiền phức, một thứ gì đó làm tốn thời gian của cậu.

Cậu nhíu mày, giọng sắc và lạnh:

"Cậu hỏi chuyện đó để làm gì? Liên quan gì đến cậu à?"

Tôi c.h.ế.t lặng, môi run run, cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc:

"À... tớ xin lỗi, tớ chỉ... chỉ tò mò thôi."

Cậu không nói gì thêm, chỉ quay lưng bỏ đi thẳng, để lại tôi đứng trơ trọi giữa hai hàng kệ sách. Cả buổi chiều hôm đó, tôi thấy cậu không đọc nổi một trang sách nào nữa.

Tôi biết cậu không thích tôi, nhưng tôi vẫn chẳng thể nào ngừng thích cậu được.

Vài ngày sau, tôi không dám theo cậu nữa. Tôi sợ mình thật sự trở thành một đứa phiền phức trong mắt cậu.

Bạn bè trong lớp dường như cũng bắt đầu để ý đến tôi. Một nhóm bạn nữ tụm lại, khúc khích nhìn về phía tôi rồi cười khẩy, nói đủ lớn để tôi nghe thấy:

"Trời ơi, nhìn con nhỏ đó kìa, cái loại như nó mà cũng mơ tưởng đến Lục Tư Hàn á?"

"Xến không chịu được, chắc tưởng mình là nữ chính trong phim ngôn tình chắc? Tỉnh lại đi má."

Tôi nghe hết, nhưng chỉ biết cúi gằm mặt bước đi thật nhanh qua hành lang. Tôi không dám quay lại, không có bạn bè, và cũng không đủ mạnh mẽ để phản bác lại họ.

Hôm nay là sinh nhật của Lục Tư Hàn. Tôi đã mất cả đêm để tìm ra ngày này, lục tung từ mạng xã hội, danh sách học sinh, đến cả tờ khai ngoại khóa năm lớp 10.

Tôi dậy từ 4 giờ sáng, loay hoay trong bếp làm một chiếc bánh kem nhỏ xíu, vụng về, méo mó nhưng chứa đựng hết tấm lòng của tôi. Tôi đặt kèm theo một mảnh giấy nhỏ:

"Chúc mừng sinh nhật cậu, Lục Tư Hàn. Chúc cậu tuổi mới thật vui vẻ và luôn đứng nhất nhé!"

Vẫn như mọi khi, tôi đến lớp thật sớm, khi trời còn chưa sáng hẳn, lặng lẽ đặt hộp bánh vào ngăn bàn của cậu rồi trở về chỗ ngồi của mình, tim đập thình thịch.

Tôi ngồi đợi, ánh mắt không rời khỏi dãy bàn thứ tư, nơi cậu ngồi.

Cậu bước vào lớp, vẫn dáng vẻ lạnh lùng, lặng im đó, không một lần liếc nhìn xuống ngăn bàn.

Nhưng cậu bạn cùng bàn của cậu thì phát hiện ra. Cậu ta reo lên:

"Ôi trời ơi! Có người tặng bánh sinh nhật cho đại thần Hàn kìa! Dễ thương ghê! Còn có cả thư tay nữa này!"

Cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía đó. Tôi nín thở, hai tay siết c.h.ặ.t lấy gấu áo. Tôi biết cậu sẽ đọc dòng chữ đó. Và chắc chắn cậu sẽ đoán được người viết là tôi.

Tôi hy vọng, chỉ một lần thôi, cậu có thể nhận lấy nó. Tôi luôn tin nếu sự chân thành đủ lớn, sẽ có thể chạm đến được lòng người.

Nhưng Lục Tư Hàn chỉ liếc mắt qua chiếc bánh một cái, ánh mắt lạnh nhạt, rồi buông một câu gọn lỏn, không chút do dự:

"Không cần. Cậu ăn đi, tôi không ăn đồ ngọt."

Chiếc bánh kem nhỏ của tôi được truyền tay nhau cho cả lớp, ai cũng cười nói.

Còn tôi thì ngồi đó, bất động. Tay siết c.h.ặ.t gấu áo đến trắng bệch, cố gắng giữ cho nước mắt không được tràn ra khỏi mi.

Thì ra dù tôi có cố gắng bao nhiêu, cũng chẳng thể nào đổi lấy được một lần dịu dàng từ cậu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gió Ngược Hướng Đi - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD