Gió Xuân Chẳng Đến Chốn Én Xưa - 3

Cập nhật lúc: 24/08/2026 03:04

Mẫu thân hỏi nàng ta bị làm sao, nàng ta nói:

“Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy đám người kia ồn ào quá.”

Mẫu thân còn rất vui mừng, cho rằng trưởng tỷ cuối cùng cũng trưởng thành, đã biết thu tâm.

Chỉ có ta nhìn thấy, mỗi khi ngẩn người, trưởng tỷ đều cầm trong tay một cuộn giấy, trên đó chi chít chữ.

Có một đêm ta đi ngang qua bên ngoài viện của tỷ ấy, nghe thấy bên trong vang lên tiếng đập phá đồ đạc.

Đám nha hoàn sợ hãi không dám lên tiếng, giọng trưởng tỷ vừa the thé vừa sắc bén:

“Dựa vào cái gì? Nàng ta xứng sao?”

Ta không dám nghe thêm, xách váy bước nhanh rời đi.

Ta không biết nàng ta đang nói về ai, nhưng trong lòng lại thấp thoáng một luồng khí lạnh bò lên.

Ngày xem mặt, Hầu phu nhân Lư gia và thế t.ử đã đến từ rất sớm.

Ta dậy từ giờ Mão, trang điểm sửa soạn suốt hai canh giờ.

Trong gương đồng, ta mặc áo bối t.ử màu đỏ nước thêu hoa sen quấn cành, trên đầu cài chiếc trâm vàng ròng điểm thúy mẫu thân cho, trên mặt phủ một lớp son phấn mỏng.

Cô nương trong gương có đôi mày mắt dịu dàng, khóe môi hơi cong lên, trông cũng có vài phần thanh tú.

Ta hít sâu một hơi, theo mẫu thân đi về phía tiền sảnh.

Khi đi đến dưới hành lang, bên trong truyền ra một tràng tiếng cười.

Là giọng của trưởng tỷ.

Nàng ta cười phóng khoáng, ngang nhiên không chút kiêng dè, giống như một con chim sẻ kiêu hãnh.

Tim ta chợt thắt lại, bước chân cũng dừng khựng.

Mẫu thân quay đầu nhìn ta: “Còn chần chừ gì nữa? Mau đi.”

Ta siết c.h.ặ.t khăn tay, bước vào.

Vừa ngẩng mắt lên, ta liền nhìn thấy trưởng tỷ đang ngồi bên cạnh thế t.ử Lư gia, hai người ngồi sát nhau vô cùng.

Lư Thanh Nghiễn cầm chén trà trong tay, nghiêng đầu nói cười với tỷ ấy, trong mắt tràn đầy ánh sáng.

Ánh sáng ấy, ta chưa từng nhìn thấy trong mắt bất kỳ ai, sáng đến mức khiến người ta đau mắt.

Hôm nay trưởng tỷ mặc một bộ kỵ trang tay áo hẹp màu hạnh, mái tóc đen chỉ dùng một cây trâm bạc b.úi lên, để mặt mộc.

Thế nhưng khi nàng ta cười, cả gian phòng như bừng sáng.

Ta đứng ở cửa, trái tim từng chút một chìm xuống.

Mẫu thân đẩy ta một cái, ta lảo đảo bước lên, hành lễ với Hầu phu nhân Lư gia.

Hầu phu nhân mỉm cười đ.á.n.h giá ta, khách sáo nói:

“Nhị cô nương dịu dàng đoan trang, là một đứa trẻ ngoan.”

Nhưng rõ ràng ta nhìn thấy ánh mắt bà dừng trên người trưởng tỷ rất lâu.

Lư Thanh Nghiễn cũng nhìn ta một cái, chỉ một cái rồi lại quay về phía trưởng tỷ.

Ánh mắt ấy ta nhận ra.

Nồng nhiệt, vui mừng, là sự ái mộ mà một thiếu niên không sao che giấu được.

Giống hệt ánh mắt ta từng lén nhìn bức họa của hắn mấy ngày trước.

Trưởng tỷ bỗng chỉ vào ta: “Này, đó là muội muội của ta.”

Rồi nàng ta quay đầu, cười với Lư Thanh Nghiễn:

“Nếu huynh đối xử không tốt với muội ấy, ta sẽ không tha cho huynh đâu.”

Nàng ta chớp mắt, giọng điệu vừa tinh nghịch vừa hào sảng.

Lư Thanh Nghiễn nhìn chằm chằm vào gương mặt nàng ta, khẽ nói một câu:

“Không đâu.”

Rõ ràng đó là lời hắn nói để bảo đảm với ta nhưng nghe vào tai ta, lại giống như một lời hứa riêng tư hơn.

Ta ngồi bên cạnh mẫu thân, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Trong bữa tiệc, Hầu phu nhân Lư gia hỏi đến những bài thơ của trưởng tỷ, phụ thân lập tức hớn hở kể rất nhiều.

Trưởng tỷ cũng chẳng khiêm tốn, ngay tại chỗ ngâm một bài 《Xuân Phong Từ》 mới sáng tác.

Lư Thanh Nghiễn nghe xong hồi lâu không nói gì, cuối cùng mới thấp giọng cảm thán:

“Trong chốn khuê các vậy mà lại có tài hoa đến thế này, Lư mỗ bội phục.”

Trưởng tỷ hào phóng nâng chén:

“Thế t.ử quá khen, ta chẳng qua chỉ là một kẻ nhàn rỗi mà thôi.”

Tư thế uống rượu của tỷ ấy phóng khoáng vô cùng, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, trên vành chén còn lưu lại một chút dấu son.

Ánh mắt Lư Thanh Nghiễn liền rơi xuống dấu son ấy, khóe môi khẽ động.

Ta ngồi ở chỗ của mình, trước mặt đặt một đĩa bánh quế hoa, nhưng một miếng cũng chưa động đến.

Khi người Lư gia còn ở đó, ta không nói một lời.

Sau khi người Lư gia rời đi, tổ mẫu gọi ta đến bên cạnh.

Bà nắm tay ta, thở dài thật lâu:

“Vân Nhu, có những chuyện, không thể cưỡng cầu.”

Ta cúi đầu, hốc mắt cay xè.

Tổ mẫu nói: “Hôn sự này e là không thành rồi. Phụ thân mẫu thân con tuy chưa gật đầu nhưng vị thế t.ử Lư gia kia…”

“Tôn nữ biết.”

Ta khẽ ngắt lời bà: “Tổ mẫu không cần nói nữa.”

Nước mắt nhỏ xuống mu bàn tay ta, nóng bỏng.

Tổ mẫu ôm ta vào lòng, vỗ nhẹ lên lưng ta, không nói thêm gì nữa.

Đêm hôm đó, ta nghe thấy phụ mẫu cãi nhau trong chính phòng.

Phụ thân nói:

“Lư gia rõ ràng đã để mắt đến Vân Hy, nhất quyết muốn đổi hôn, bà nói xem phải làm sao?”

Mẫu thân khóc: “Nhưng Vân Nhu phải làm sao? Con bé đã vui vẻ chuẩn bị lâu như vậy…”

“Vậy bà nói xem phải làm sao? Lư gia nói rồi, nếu không đổi hôn thì không kết thân!”

“Nhưng Vân Hy… con bé không muốn gả đến Mân Châu!”

“Chính nó đã đồng ý! Bà không nhìn thấy bộ dạng hôm nay của nó sao? Mặc kỵ trang đi ra, miệng hết câu này đến câu khác gọi ‘tiểu gia’, chẳng phải rõ ràng là đang thu hút người ta sao?”

“Sao ông có thể trách Vân Hy? Tính tình của nó ông còn không biết sao, nó làm sao hiểu được những chuyện quanh co đó?”

“Thôi thôi, đổi thì đổi vậy. Vân Hy gả qua đó là thế t.ử phu nhân, còn Vân Nhu…”

“Vân Nhu tìm nhà khác là được. Nó mới mười lăm tuổi, vẫn còn nhỏ.”

Ta đứng dưới hành lang, nghe không sót một chữ cuộc đối thoại ấy.

Gió đêm thổi qua, toàn thân ta đều run rẩy nhưng một giọt nước mắt cũng không thể rơi xuống nữa.

Thì ra từ đầu đến cuối, ta chưa bao giờ nằm trong những lựa chọn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Gió Xuân Chẳng Đến Chốn Én Xưa - Chương 3: 3 | MonkeyD