Gió Xuân Chẳng Đợi Người Cũ - 3
Cập nhật lúc: 07/09/2026 08:02
Sau này, trong cung cưỡng ép đưa vào một nữ t.ử câm. Vì ánh mắt đau thương muôn phần kia quá giống Hứa Uyển Hề nên được sủng ái nhất. Thế nhưng cô ta thà c.h.ế.t không chịu phục tùng, ta không đành lòng nên âm thầm giúp cô ta rời đi, nào ngờ lại bị Tạ Huyền Hoàn chặn lại.
Hắn chẳng buồn hỏi lấy một lời, giơ tay giáng một cái tát trời giáng: "Ngươi ghen ghét Uyển Hề, cho nên đến cả những kẻ giống nàng ấy ngươi cũng không dung nổi!"
Cảm giác uất nghẹn không sao giải thích nổi lại dâng lên ngạt đắng nơi cổ họng, khiến ta thở không ra hơi.
Ca ca đứng bên cạnh nhận ra bất thường, liền bước tới chắn trước mặt ta: "Là thần làm, không liên quan tới Chiêu Ninh.”
"Thần ở đây khuyên Điện hạ một câu, đừng để nhìn lầm người, tránh cho sau này phải hối hận."
Tạ Huyền Hoàn thu lại nét mặt, ánh mắt trầm xuống: "Không phiền Lục tiểu tướng quân chỉ điểm.”
"Hối hận ra sao, ta rõ ràng hơn bất cứ ai."
Đáp lại hắn là tiếng cười lạnh mang ẩn ý không rõ của ca ca.
……..
Thái t.ử cùng Hoàng hậu nảy sinh tranh chấp. Hắn không chịu lén lút đưa Hứa Uyển Hề vào Đông cung, nhất quyết đòi phong làm Chính phi. Chuyện này làm chấn động tới Thái hậu, bà lập tức triệu ta vào cung.
Đến ngoài điện, bên trong ẩn ước truyền ra tiếng tranh cãi.
Giọng Thái hậu trầm đục, ngữ điệu tâm huyết sâu xa: "Lục Chiêu Ninh là chưởng thượng minh châu của Lục gia, Lục gia quân thế đại, hiện giờ tuy trung thành nhưng sau này khó mà bảo đảm.”
"Ngươi với nó từ nhỏ đã có tình nghĩa, nếu thành hôn mới thực sự vững vàng.”
"Ta giữ nó ở trong cung, danh nghĩa là chăm sóc nhưng thực chất là làm con chất, cũng là có cân nhắc tới mức này, ngươi đừng phụ tấm lòng khổ tâm của ai gia."
Tạ Huyền Hoàn mỉa mai nhạt nhẽo: "Không có cô ta, nhi thần không làm nổi sao?"
Cũng đúng thôi, hắn trải qua kiếp trước, biết rõ nhiều bí mật, kiếp này đoạt đích tự nhiên dễ dàng hơn nhiều.
Gã nội thị đang gật gù thấy ta liền vội vã thông báo. Bên trong điện tức thì im bặt.
Vừa bước vào điện, cơn giận của Thái hậu vẫn chưa nguôi, Hoàng hậu ngượng ngùng ngồi ở gối dưới, không khí ngưng trệ. Thái hậu thấy ta, vội vã gọi ta tới trước mặt, ôm c.h.ặ.t vào lòng.
Trong giọng nói từ ái vỗ về dường như có nghẹn ngào: "Con ngoan của ta, làm con chịu tủi hờn rồi."
Dù là tình thật hay ý giả, ta cũng phối hợp diễn xong màn kịch này.
Ngoan ngoãn lắc lắc đầu: "Chiêu Ninh không tủi hờn."
Thái hậu vuốt ve tay ta, thở dài tiếc nuối: "Hoàn nhi vốn không có ý với Hứa thị nữ, nhưng vì làm hỏng danh tiết người ta nên mới phải nhận chuyện này.”
"Đây không phải nguyện vọng của nó, nhưng thiên mệnh khó cưỡng, con có trách nó không?"
Ta mềm mỏng cất lời, chậm rãi đáp: "Thần nữ có gì mà trách?”
"Đã là thiên mệnh thì chính là thiên tác chi hợp, thân làm muội muội như ta nên chúc mừng mới phải."
Hai chữ "muội muội" thốt ra. Sắc mặt Hoàng hậu sa sầm xuống, giữa chân mày Thái hậu cũng nhíu lại cực nhẹ. Trong khóe mắt, Tạ Huyền Hoàn lướt nhìn ta một cái, mím c.h.ặ.t làn môi mỏng.
Thái hậu giữ ta ở lại trong cung vài ngày. Ta phụng sự bà dùng xong bữa trưa, chuẩn bị trở về chỗ ở của mình.
Vừa ra khỏi cửa điện lại thấy bên cột hành lang có một người đang đứng.
Tạ Huyền Hoàn như thể đã chờ một lúc lâu, giữa đôi mày đè nén vài phần thiếu kiên nhẫn. Hắn nghe tiếng liền ngẩng mắt, nhìn rõ là ta rồi liền tiến thẳng đi tới trước mặt.
Khai người xuống, mày mắt đè thấp, sắc mặt giễu cợt, nhạt giọng nói: "Lục Chiêu Ninh, ngươi thật biết diễn kịch.”
"Ở nhà thì bắt nạt Uyển Hề, tới trước mặt Hoàng tổ mẫu lại vờ như đại lượng.”
"Ngươi biết rõ ta lần này nhất định không chọn ngươi nên mới dứt khoát lùi để tiến.”
"Nhưng giữa ngươi và ta mọi điều đã kết thúc ở kiếp trước. Đời này, ngươi đừng mơ tưởng nữa."
Hắn vóc dáng cao ráo, ánh nắng gay gắt bị hắn che đằng sau. Khoảng bóng râm nặng trịch đổ xuống, bao trùm lấy toàn bộ con người ta.
Ta hơi ngẩn ra. Rồi khẽ bật cười: "Đã là ân oán đã xong, vậy ta diễn kịch hay không cũng chẳng liên quan tới Điện hạ.”
"Điện hạ cớ sao lại tới tìm thần nữ làm gì?"
Hắn lặng đi trong giây lát. Đôi mắt sâu thẳm nhìn ta, như có điều suy nghĩ mà chậm rãi nheo lại.
…..
Hứa Uyển Hề không có chỗ đi, đành phải trở lại trong cung. Hoàng hậu trách ả nghi thái lẳng lơ, chẳng hề có phong phạm quý nữ, lệnh cho ả mỗi ngày phải theo ma ma học quy củ. Thế nhưng ả có luyện tập thế nào, Hoàng hậu vẫn không hài lòng.
Mấy ngày sau, Hoàng hậu đặc biệt sai người tới mời, rủ ta tới chỉ điểm cho Hứa Uyển Hề một hai. Thái hậu nghe xong lập tức từ chối thay ta.
Mấy gã cung nhân truyền lời vừa đi, bà liền hờn dỗi một tiếng: "Vẫn chưa chịu c.h.ế.t tâm."
Quay đầu lại đã đổi nét mặt ôn hòa nhìn ta: "Ta không đi dính vào chuyện tào lao của họ.”
"Hiện giờ cảnh xuân đang đẹp, chi bằng đi theo ai gia ra ngoài cung khuây khỏa?"
Tuy nói là ra ngoài cung nhưng cũng chỉ là tới Thanh Sơn tự cách hoàng thành không xa. Đến cổng chùa mới phát hiện chưa mang theo kinh văn do chính tay Thái hậu chép. Ta quay lại xe kiệu lấy.
Lúc trở lại trong chùa, Thái hậu đã ngồi dưới hành lang, ánh mắt vượt qua khoảng sân, dừng lại trên một bóng dáng cao ráo. Bóng lưng ấy quay về phía ta, đang tự tay chăm sóc một cây đào.
Gió xuân dịu nhẹ, hoa đào tả tợ rơi xuống, vương trên tà áo trắng tinh khôi của người ấy, tựa như tiên nhân bước ra từ trong tranh. Khiến người ta không đành lòng quấy rẫy.
Chỉ là nơi vạt áo có dính mấy vết bùn đất, hơi nhòe ra, mới giống như vừa đi qua chốn trần ai.
Đây chính là Cảnh Vương, Tạ Minh Yến.
