Giống Cái Ác Độc Giỏi Chạy Trốn, Bị Năm Thú Phu Tranh Nhau Cuồng Sủng - Chương 251: Đại Miêu Và An An 4

Cập nhật lúc: 28/02/2026 08:29

Đuôi Ngân Cửu Diệu soạt một cái cứng đờ, thú đồng lưu kim đột ngột trừng lớn: “Ấu tể?”

Thần văn bên eo Tô An An thích hợp sáng lên.

Ánh sáng hồng lưu chuyển ngưng thành hư ảnh một con hổ trắng nhỏ đang cuộn mình, đang ôm đuôi ngáy ngủ.

Ngân Cửu Diệu nhìn hư ảnh hổ con hô hấp đình trệ.

Ba giây sau.

“Tránh ra! Toàn bộ tránh ra cho ông đây!”

Tộc nhân Hổ tộc trợn mắt há hốc mồm nhìn Ngân Cửu Diệu ôm Tô An An chạy như điên qua.

Đuôi anh xù thành chổi lông gà, trong miệng còn lẩm bẩm như bị ma ám:

“Linh tuyền phải ấm! Đệm mềm phải ba lớp! Thuốc an t.h.a.i để đâu rồi, t.h.u.ố.c an thai!”

Thánh địa, bên trong điện trưởng lão.

Móng vuốt Ngân Cửu Diệu rắc một cái cào nứt bàn đá: “An An rốt cuộc có phải m.a.n.g t.h.a.i hay không?!”

Râu của trưởng lão run lên: “Mạch tượng trầm ổn, xác thực là hỉ mạch.”

“Ầm!”

Ngân Cửu Diệu đột nhiên vùi mặt vào hõm cổ Tô An An, tiếng ngáy chấn động đến xương quai xanh cô tê dại: “Ấu tể của anh.”

Tai hổ của anh gắt gao dán lên cổ cô, ch.óp đuôi lại hưng phấn lắc loạn ở phía sau, quét đến đá vụn trên mặt đất xào xạc rung động.

Tô An An bị anh siết đến không thở nổi, vươn tay vỗ lưng anh: “Nới lỏng chút, sắp siết c.h.ế.t con anh rồi.”

Ngân Cửu Diệu đột ngột nới lỏng nửa tấc, kim đồng gắt gao nhìn chằm chằm bụng nhỏ của cô, giống như muốn nhìn thấu qua da thịt xem cho rõ ràng:

“Nó động chưa?”

“Mới vừa mang thai, sao có thể...”

Lời còn chưa nói xong, đã bị anh đột ngột bế ngang lên.

Khi đi ngang qua kệ t.h.u.ố.c, cánh tay dài của anh duỗi ra quét rơi nửa kệ thảo d.ư.ợ.c.

Trong tiếng loảng xoảng, nghe thấy anh thấp giọng uy h.i.ế.p:

“Ai dám để con ta chịu uất ức, tháo xương kẻ đó.”

Tô An An cười nhéo tai anh: “Bây giờ người có khả năng nhất khiến nó chịu uất ức là anh đấy.”

Anh lập tức thả chậm bước chân, ngay cả hô hấp cũng nhẹ đi.

Chỉ là cánh tay ôm cô vẫn căng thẳng như cũ, phảng phất như trong lòng đang ôm cả thế giới.

Trở lại nhà trên cây, Tô An An kinh ngạc phát hiện, đầu cành cây Tịnh Đế Quả ngoài cửa sổ lại kết ra bảy quả mới.

Vỏ quả trắng ngần phiếm ánh sáng ngọt ngào trong ánh ban mai.

“An An!”

Lòng bàn tay Ngân Cửu Diệu đột nhiên dán lên bụng nhỏ của cô, kim quang do ấu tể phát ra phảng phất như nốt nhạc nhảy lên.

“Nó đang nói chuyện.”

Giọng Đại Miêu khàn đến không thành điệu, ch.óp đuôi nôn nóng vỗ mặt giường, “Anh có thể cảm giác được.”

Tô An An ngẩn người, đầu ngón tay vuốt ve ánh sáng nhạt hiện lên trên da bụng kia: “Nó nói gì?”

“Con của chúng ta.”

Ngân Cửu Diệu đột nhiên vùi đầu vào hõm cổ cô, tai hổ dán c.h.ặ.t xương quai xanh cô, tiếng ngáy chấn động đến tim cô tê dại: “Nó nói muốn bảo vệ em.”

Hốc mắt cô nóng lên, túm lấy ch.óp tai anh: “Đồ ngốc, là chúng ta bảo vệ nó mới đúng.”

Gió trên ngọn cây bọc lấy hương ngọt ùa vào, quấn tóc hai người vào một chỗ.

Niềm vui sướng này của Ngân Cửu Diệu không duy trì được ba ngày.

Đã bị chứng ốm nghén trầm trọng hơn của Tô An An phá vỡ.

Khi ăn sáng vừa bưng lên cháo linh mễ, cô đã che miệng lao về phía phòng vệ sinh.

Nôn xong trở về sắc mặt tái nhợt nằm sấp bên giường, tóc bị mồ hôi lạnh dính trên má.

“Sao em nôn nghén nghiêm trọng như vậy?”

Đuôi Ngân Cửu Diệu trong nháy mắt xù thành chổi lông gà.

“Không sao.” Tô An An yếu ớt xua xua tay, giây tiếp theo lại ọe một tiếng đẩy anh ra, lao về phía phòng vệ sinh.

Ngân Cửu Diệu cứng đờ tại chỗ, kim đồng chấn động.

Ấu tể mạnh nhất trong lịch sử Bạch Hổ tộc, còn chưa sinh ra đã ra oai phủ đầu với thư mẫu hùng phụ trước rồi.

“Trong sách nói, linh lực Bạch Hổ càng thuần, gánh nặng của cơ thể mẹ càng nặng.”

Ngân Cửu Diệu mặt đầy u sầu: “Đặc biệt là con của Bạch Hổ Kim Văn là khó giữ vững nhất.”

Đều tại hạt giống của anh quá mạnh mẽ.

“Không sao, em làm cái này.”

Tô An An lấy ra một cái lọ thủy tinh đựng t.h.u.ố.c viên màu hổ phách:

“Dùng Tinh Lộ Quả, An Thần Thảo, còn có Hoa Đuôi Hổ tinh luyện thành An Thai Hoàn, có thể trấn an linh lực quá mức bá đạo của ấu tể.”

Ngân Cửu Diệu cầm lấy viên t.h.u.ố.c ghé sát vào ch.óp mũi, ngửi được một mùi thanh khổ nhàn nhạt, trộn lẫn mùi t.h.u.ố.c tàn lưu trên đầu ngón tay cô:

“Thật sự có tác dụng sao?”

“Thử xem sẽ biết.”

Tô An An đổ hai viên bỏ vào trong miệng.

Viên t.h.u.ố.c hóa thành dòng nước ấm đi vào trong bụng, linh lực vốn đang quay cuồng đột nhiên ngoan ngoãn như mèo.

Ngân Cửu Diệu nhìn chằm chằm bụng nhỏ hơi nhô lên của cô, ch.óp đuôi khẩn trương cuộn thành dấu chấm hỏi: “Thật sự không nôn nữa?”

“Ừ!” Tô An An đắc ý nhướng mày, “Kỹ thuật luyện d.ư.ợ.c của em, chuyên trị các loại không phục...”

Lời còn chưa dứt, t.h.a.i nhi đột nhiên bạo phát một luồng kim quang, trực tiếp oanh thủng nóc nhà một cái lỗ.

Ngân Cửu Diệu: “...”

Tô An An: “Xem ra liều lượng không đủ.”

Cô lại đổ hai viên bỏ vào trong miệng, xoay người liền chạy vào phòng vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Năm ngày sau.

Ngân Cửu Diệu lén lút đến bên cạnh Tô An An, cái đuôi lông xù vòng quanh eo cô làm đệm dựa, trong tay bưng ba cái hũ sành lớn.

“Trưởng lão nói ngậm ô mai có thể kìm nén cơn buồn nôn, anh đi núi sau hái ô mai dại, dùng mật ong ngâm ba hũ.”

Anh như dâng bảo vật bưng hũ sành qua, ô mai màu hổ phách ngâm trong mật, phiếm ánh sáng mê người.

Tô An An nhón một quả ngậm trong miệng, vị chua ngọt thuận theo đầu lưỡi lan ra, sự quay cuồng trong dạ dày quả nhiên nhẹ đi chút.

“Vẫn khó chịu?” Kim đồng của Ngân Cửu Diệu tối sầm lại, đột nhiên nhớ tới phương t.h.u.ố.c dân gian Thư tính thôn bên cạnh nói:

“Bọn họ nói ngửi khói vỏ quýt nướng có thể đỡ, anh đi đốt ngay đây.”

Không đợi Tô An An đáp lời, anh đã xách giỏ trúc lao vào phòng bếp.

Không bao lâu, phòng bếp bay tới mùi khói lửa cháy sém, trộn lẫn mùi quýt nhàn nhạt.

Ngân Cửu Diệu giơ vỏ quýt nướng cháy chạy vào, hổ trảo bị bỏng đến đỏ bừng: “Em ngửi thử xem, có phải thoải mái hơn chút không?”

Tô An An bị anh chọc cười, vừa định nói có tác dụng, đan điền đột nhiên một trận quay cuồng.

Kim quang rực rỡ nổ tung từ trong bụng, t.h.a.i động của tên nhóc này quả thực giống như đ.á.n.h sắt hoa vậy.

“Thằng nhóc này linh lực quá mạnh.”

Tô An An bất đắc dĩ nhẹ nhàng xoa bụng.

Làm hại cô chỉ dám mặc áo hở rốn, nếu không quần áo đều bị linh lực của thối ấu tể đốt hỏng.

“Không thể để bụng trần, gặp gió bị lạnh thì phiền toái.”

Ngân Cửu Diệu ngày hôm sau liền chuyển đến một đống ngải cứu phơi khô và Cương Đằng, đích thân ngồi trong sân đan yếm bảo vệ bụng.

Hổ trảo nhón dây mây nhỏ vụng về thắt nút, đan sai thì tháo, tháo rồi lại đan, vụn cỏ dính trên ch.óp đuôi rơi đầy đất.

“Dùng cái này.”

Anh đưa cái yếm Cương Đằng đã đan xong qua, lớp trong may nhung thiên nga, “Trưởng lão nói ngải cứu có thể an thần, mềm mại.”

Tô An An sờ sờ nút thắt xiêu xiêu vẹo vẹo trên cái yếm, đột nhiên cảm thấy cái này ấm lòng hơn bất cứ bảo vật nào.

Còn cách ngày dự sinh nửa tháng, Ngân Cửu Diệu đã lăn lộn phòng sinh ra dáng ra hình.

Anh c.h.ặ.t cây ngô đồng to nhất làm khung giường, sợ Tô An An va phải, cố ý bảo thợ mộc mài các góc cạnh tròn vo.

Dưới giường lót chăn bông đã phơi qua, trải ba lớp đệm dày, sờ lên mềm mại.

“Y quan nói phải chuẩn bị đường đỏ và lát gừng.”

Ngân Cửu Diệu ngồi xổm ở góc tường thu dọn túi vải, bên trong nhét đầy lát sơn tra phơi khô, dưa chuột chua đã muối xong.

Toàn là thứ Tô An An thích ăn khi ốm nghén.

Trên tường treo đầy lát chanh phơi khô, gió thổi qua, mùi chua nhàn nhạt bay đầy phòng.

Tô An An dựa vào cửa cười: “Anh đây là sửa phòng sinh thành tiệm tạp hóa à?”

“Để phòng ngừa vạn nhất.”

Khi Ngân Cửu Diệu đứng dậy đụng đổ giỏ trúc, bông vải bên trong lăn đầy đất: “Anh còn bảo vệ binh canh giữ ngoài sân, vạn nhất linh lực bạo tẩu, bọn họ có thể kịp thời đốt ngải cứu.”

“Sách y học nói khói ngải cứu có thể trấn tà.”

Anh nói rất nghiêm túc, lông mềm sau tai lại hơi run rẩy.

Tô An An đi qua, đầu ngón tay lướt qua vết thương nhỏ trên mu bàn tay anh, là khi đan yếm Cương Đằng bị dây mây cứa rách.

“Đừng căng thẳng.” Cô nhón chân hôn lên khóe môi anh, “Có anh ở đây mà.”

Thoáng chốc, đã đến ngày sinh sản.

Chương trước, An An và Đại Miêu ăn quả quả, ngủ giác giác, m.a.n.g t.h.a.i ấu tể bị khóa rồi. Ngày mai thả ra lại xem nhé!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.