Giống Cái Ác Độc Giỏi Chạy Trốn, Bị Năm Thú Phu Tranh Nhau Cuồng Sủng - Chương 58: Ăn Mãi Không Chán, Đại Miêu Bao No
Cập nhật lúc: 27/02/2026 19:11
Ghế da thật của xe bay lún xuống theo quán tính.
Khoảnh khắc Tô An An ngã vào lòng Ngân Cửu Diệu.
Lòng bàn tay nóng hổi của người đàn ông lập tức dán vào thắt lưng cô.
Đầu ngón tay có vết chai mỏng như châm lên đốm lửa, vẽ vòng tròn hai bên cột sống cô.
Tiếng ma sát sột soạt của quần áo, hòa cùng hơi thở cố tình đè nén của anh.
Trong khoang xe kín mít nổ ra những luồng điện li ti.
Đại Miêu...
Âm cuối mềm mại bị nuốt trọn vào nụ hôn nóng bỏng.
Tô An An nếm được vị rượu Tequila đặc trưng giữa môi Đại Miêu.
Cúc áo bung ra trong lúc dây dưa.
Ánh trăng cắt nghiêng qua cửa sổ xe chiếu vào.
Soi sáng làn da trắng như tuyết của cô đang ánh lên sắc ngọc trai.
Đồng t.ử Ngân Cửu Diệu đột ngột co rút.
Yết hầu chuyển động phát ra tiếng rên đè nén.
Giống như sự rung chuyển của con thú bị nhốt đang giãy đứt xiềng xích.
Khi anh cúi người, lông tơ trên ch.óp tai quét qua xương quai xanh của cô.
Xúc cảm ướt nóng, như mưa xuân thấm đẫm vùng đất khô cằn.
Lông mi Tô An An run rẩy dữ dội.
Trong màn sương m.ô.n.g lung, nhìn thấy thú đồng màu vàng kim của anh trào dâng dung nham.
Đừng...
Cô đưa tay đẩy ra, lại bị anh giữ c.h.ặ.t cổ tay ấn sang bên cạnh đầu.
Hormone mang tính tấn công cực mạnh của Hùng thú, nóng đến mức khiến cô co quắp ngón chân.
Vù vù vù!
Kính mờ từ từ dâng lên.
Làm nhòe bóng dáng hai người thành bức tranh thủy mặc đang chuyển động.
Trong cơn hoảng hốt, Tô An An nhớ lại dáng vẻ Đại Miêu bóc vải.
Đầu ngón tay khẽ bóp vỏ quả, thịt quả b.ắ.n ra nước ngọt thanh giữa kẽ răng.
Động tác trúc trắc lại nôn nóng của anh, giống như một con mãnh thú vụng về nhưng tham lam.
Nhất định phải ngậm hết sự ngọt ngào mà cô giấu dưới lớp thịt quả tầng tầng lớp lớp.
Tất cả đều ngậm nơi đầu lưỡi.
Móng tay Tô An An cắm vào tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của anh.
Cảm nhận được sự run rẩy căng cứng dưới cơ bắp anh.
Ngân Cửu Diệu vùi mặt vào hõm cổ cô.
Lời nỉ non nóng hổi bọc lấy hơi nóng: An An...
Âm cuối bị gió tinh tế gào thét ngoài cửa sổ xé nát.
Lại hóa thành những nụ hôn chi chít rơi trên dái tai ửng đỏ của cô.
Quả vải trắng tuyết run rẩy.
Bị Đại Miêu từ trong ra ngoài.
Mút đến sạch sẽ.
Máy lọc không khí khởi động, hút đi mùi xạ hương nồng đậm.
Tô An An chống cánh tay mỏi nhừ, đầu ngón tay chọc vào l.ồ.ng n.g.ự.c ướt mồ hôi của Ngân Cửu Diệu:
Đều tại anh! Dùng sức như vậy làm gì?
Cô giơ nắm đ.ấ.m phấn hồng làm bộ muốn đ.ấ.m.
Lại bị anh chuẩn xác nắm lấy cổ tay.
Thuận thế kéo vào l.ồ.ng n.g.ự.c mang theo nhiệt độ cơ thể.
Lỗi của anh.
Ngân Cửu Diệu cúi đầu cọ vào ch.óp tai ửng đỏ của cô.
Âm cuối mang theo ý cười:
Lần sau... không, không có lần sau nữa.
Anh bỗng nhiên siết c.h.ặ.t cánh tay.
Nâng cả người cô lên xoay nửa vòng.
Làm Tô An An kinh hãi khẽ hô lên, ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh.
Hương ngọt giữa tóc va thẳng vào ch.óp mũi.
Đừng quậy nữa.
Tô An An khẽ nhéo n.g.ự.c anh.
Cơ thể Ngân Cửu Diệu run lên, trong cổ họng phát ra tiếng hừ nhẹ.
Điện hạ cô thật xấu xa, lại sờ vào chỗ đó của hổ.
Tiểu Phấn Hồng tự động khởi động, cười hì hì nói.
Cún con không ngoan, đương nhiên phải trừng phạt.
Tô An An lật người xuống khỏi người hổ.
Ngón chân hồng hào đá vào cơ bụng ướt mồ hôi của anh.
Mau lái xe đi, buồn ngủ c.h.ế.t rồi.
Cô lười biếng ngáp một cái.
Lông mi in bóng hình cánh quạt dưới mắt.
Lại không biết dáng vẻ kiều mềm này còn chí mạng hơn bất kỳ sự trêu chọc nào.
Xe bay chạy êm ru.
Ngân Cửu Diệu nhìn bóng dáng cuộn tròn như mèo con ở ghế phụ.
Yết hầu lại chuyển động mạnh một cái.
Anh đưa tay cẩn thận dém chăn.
Khi đầu ngón tay lướt qua dái tai nóng hổi của cô thì lộ ra nụ cười cưng chiều.
Khi mở mắt ra lần nữa, Tô An An phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường lớn ở Nguyệt Hoa Cung.
Ga giường bằng lụa dán vào da thịt thấm đẫm cảm giác mát lạnh.
Khi Ngân Cửu Diệu cúi người xuống.
Hơi thở ấm áp lướt qua gò má nóng bừng của cô, mang theo men say ngọt ngào của rượu Tequila.
Nghỉ ngơi cho tốt.
Bàn tay anh xoa mái tóc rối của cô.
Động tác giống như an ủi ấu thú bị hoảng sợ.
Điện hạ, cục sạc dự phòng của cô sắp nâng cấp rồi.
Giọng nói gấp gáp của Tiểu Phấn Hồng vang lên trong thức hải.
Không sạc nữa là nó thụt vào đấy!
Xúc tu trắng bạc lay động trong sâu thẳm ý thức.
Ánh sáng nơi đầu mầm non chớp tắt bất định.
Tô An An c.ắ.n môi dưới, trong khoảnh khắc Ngân Cửu Diệu xoay người, đưa tay móc lấy cổ anh.
Đại Miêu, đừng đi.
Khi cô ngẩng mặt lên, trên lông mi dường như phủ một tầng sương nước.
Hơi thở phả ra mang theo ý ngọt ấm áp phun sau tai anh.
Ngân Cửu Diệu toàn thân căng cứng.
Trên da nổi lên sự run rẩy chi chít, giống như ngòi nổ bị châm lửa.
Đừng quậy, anh không muốn làm em bị thương.
Trong cổ họng Ngân Cửu Diệu tràn ra tiếng nỉ non vỡ vụn.
Giọng nói khàn khàn bọc lấy d.ụ.c vọng và sự kiềm chế.
Bàn tay rõ ràng khớp xương của anh chống lên vai cô.
Nhưng khoảnh khắc chạm vào làn da mềm mại ấm áp đó, cơ bắp không tự chủ được mà phát run.
Tô An An không chịu.
Bàn tay nhỏ bé mềm mại như dây leo quấn lấy vạt áo anh.
Đầu ngón tay móc lấy mép cổ áo, như có như không lướt qua l.ồ.ng n.g.ự.c nóng hổi của anh.
Em cứ muốn đấy!
Âm cuối kéo theo giọng rung ngọt ngào.
Như cọng lông vũ nhẹ nhàng quét qua bên tai anh.
Lại men theo đường quai hàm đang căng c.h.ặ.t uốn lượn đi xuống.
Đuôi của Đại Miêu nôn nóng đập vào không khí.
Chóp đuôi lông xù quét qua bên hông cô rồi nhanh ch.óng thu về. Anh mạnh mẽ nắm lấy cổ tay đang làm loạn của cô.
Lại không dám dùng sức, sợ làm đau tiểu giống cái trong lòng. Không được.
Anh c.ắ.n răng lặp lại, ánh mắt lại tham lam phác họa gò má ửng đỏ và đôi môi hé mở của cô.
Yết hầu chuyển động càng thêm khó khăn.
Đôi mắt ngập nước của Tô An An nổi lên tầng sương tủi thân.
Đầu ngón tay vô thức xoa cổ tay bị nắm lấy, nũng nịu nói: Không muốn thì thôi, vậy anh phải mát-xa cho em.
Thân thể cô mềm mại dựa tới.
Hương ngọt giữa tóc hòa cùng hơi thở ấm áp.
Khoan thẳng vào khoang mũi anh: Móng vuốt của Đại Miêu là thoải mái nhất.
Em muốn anh dùng móng vuốt hoa mai ấn cho em!...
Bồn tắm chạm khắc hoa văn mạ vàng bốc hơi nước bao bọc lấy hương hoa hồng ngọt ngào.
Tô An An cuộn mình trong đống cánh hoa.
Giọt nước ở xương quai xanh men theo đường vai trơn bóng trượt vào mặt nước.
Cô đung đưa bàn chân dính giọt nước:
Thợ mát-xa Đại Miêu, còn không mau tới hầu hạ?
Yết hầu Ngân Cửu Diệu khẽ chuyển động.
Ngón tay thon dài vừa chạm vào vai gáy đau nhức của cô.
Đầu ngón tay đã bị cô đột ngột nắm lấy.
Tô An An ngẩng khuôn mặt ướt sũng lên.
Đuôi mắt ánh lên tia nước tinh nghịch:
Vừa rồi anh cào ghế xe bay ra vết móng vuốt rồi, phí sửa xe anh phải đền.
Nói xong, bưng bọt nước mang theo cánh hoa tạt vào vạt áo anh. Vạt áo loang ra vết thẫm màu.
Cô cười đến mức mắt cong cong.
Giọt nước nơi ngọn tóc rơi xuống xương quai xanh của anh.
Đồ xấu xa nhỏ, cái này có tính là ác ý đòi bồi thường không?
Đầu ngón tay Đại Miêu nhẹ nhàng lướt qua eo cô.
Khiến cô cười khanh khách như con mèo nhỏ xù lông.
Bọt nước b.ắ.n lên lấp lánh ánh sáng vụn vặt trong ánh ban mai.
Nhột... dừng lại!
Cô gạt tay anh ra, khi xoay người mang theo cả hồ hương thơm.
Lại trong màn sương nước mịt mù, đột nhiên c.ắ.n vào làn da dưới yết hầu anh.
Cảm nhận được cơ thể trong lòng đột ngột căng cứng.
Tô An An nhả miệng, ngâm nga điệu hát nhỏ gối đầu lên vai anh:
Đây là lãi suất phí sửa chữa.
Cánh tay ngó sen mang theo giọt nước của cô vươn ra móc lấy cổ anh ngả ra sau.
Cố ý dùng gò má nóng hổi cọ qua bên cổ anh:
Đại Miêu~, cơ thể người ta đã hồi phục từ lâu rồi, anh đừng giả bộ đứng đắn nữa mà~!
Sạc điện rất gấp, nhanh lên!
Trong cổ họng Ngân Cửu Diệu tràn ra tiếng hừ đè nén.
Chật vật khom lưng che đi sự lúng túng.
Giọng nói khàn khàn trầm thấp:
Anh không muốn làm em bị thương.
Em tự tắm đi!
Lời còn chưa dứt, anh đã bị kéo vào bồn tắm.
Mái tóc ướt sũng của Tô An An rũ xuống.
Đầu ngón tay lướt qua cơ bụng anh:
Sao thế, đường đường là Thống soái Bạch Hổ, chơi một chút cũng không dám?
Cô cúi đầu c.ắ.n vào cái tai lông xù của anh.
Thú đồng màu vàng kim của Ngân Cửu Diệu đột ngột co rút.
Lật người đè cô bên thành hồ.
Giọng nói khàn đến mức như giấy nhám mài qua tim:
Mèo con tham ăn, cái này là do em tự tìm đấy!
Nha đầu tham ăn và nha đầu háo sắc! Chương này bao no rồi! Cầu phiếu, hì hì hì!
