Giữa Bụi Hoa Hồng - Chương 2
Cập nhật lúc: 28/07/2026 04:01
Tim tôi hoảng loạn như sắp nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
May đúng lúc có bạn học bắt chuyện với anh, bầu không khí mới bớt gượng gạo.
Tôi mất tập trung, lặng lẽ dùng đũa chọc chọc mấy cọng rau trong bát.
Bỗng thấy hơi hối hận vì đã đến đây gặp anh.
Rõ ràng biết anh không thuộc về mình.
Vậy mà vẫn không kìm được, hết lần này đến lần khác nhớ về anh trong thầm lặng.
Đang mải miên man suy nghĩ, trong bát tôi bỗng xuất hiện thêm một chiếc đùi gà.
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Hứa Diễm.
Anh nghiêng mặt, nhàn nhạt nói:
“Đũa gắp chung, sạch.”
Tôi hít sâu một hơi, bình tĩnh nói:
“Cảm ơn cậu.”
Nhưng trong lòng thì gào thét…
Đây là chuyện của đôi đũa sao?
Quan hệ giữa chúng ta đâu có thân đến mức gắp thức ăn cho nhau chứ?
May mà không ai biết tôi thầm thích Hứa Diễm, mọi người chỉ nghĩ tôi vô tình bị liên lụy.
Ngay cả Tưởng Lộ cũng nhắn WeChat cho tôi:
[Xem ra CP bọn mình đẩy thuyền tan thật rồi. Nhiên Nhiên, cậu đúng là t.h.ả.m quá, tớ cũng chẳng cứu nổi. Thôi ăn nhiều một chút đi.]
Tôi gửi lại một biểu tượng mặt cười.
Ý là... cạn lời.
Tối nay, Hứa Diễm có vẻ quyết tâm chuốc say chính mình.
Suốt cả buổi anh chẳng nói mấy câu, ánh mắt cũng không còn nhìn sang phía tôi thêm lần nào nữa.
Mọi người đều ngầm hiểu, thấy thời gian cũng không còn sớm nên lần lượt ra về.
Tôi cũng muốn đi.
Nhưng Hứa Diễm nhắm mắt, lười biếng tựa vào lưng ghế, đôi chân dài duỗi ra, chắn kín lối tôi đi.
Tôi khẽ gọi anh:
“Hứa Diễm, cậu nhường một chút được không?”
Anh không đáp.
Tôi lại khẽ kéo vạt áo anh.
“Hứa Diễm?”
Anh vẫn không có phản ứng.
Xem ra thật sự say rồi.
Tôi đành cầu cứu Tưởng Lộ.
“Lộ Lộ, chờ tớ đi cùng với.”
Thế nhưng vừa lúc cô ấy định bước tới, Hứa Diễm đột nhiên mở mắt, ánh nhìn lạnh lùng hướng về phía cô.
Tưởng Lộ lập tức khựng lại, cười gượng:
“Nhiên Nhiên, hay là... cậu vất vả đưa cậu ấy về nhé?”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng.
Hứa Diễm đã khẽ “Ừ” một tiếng, quay đầu nhìn tôi rồi lịch sự nói:
“Làm phiền lớp phó học tập rồi.”
Tôi: “... Không phiền.”
3
Tôi đặt luôn một phòng ở khách sạn gần đó rồi hỏi anh còn đi nổi không.
Hứa Diễm chống tay lên bàn đứng dậy, suýt nữa thì loạng choạng ngã.
Tôi vội vàng đỡ lấy anh.
Sự đụng chạm bất ngờ khiến tim tôi đập loạn nhịp.
Tôi muốn buông tay, nhưng lại sợ anh ngã.
“Hay để tớ gọi nhân viên đến đưa cậu về khách sạn nhé?”
Hứa Diễm lập tức đứng thẳng người, khẽ nhíu mày.
“Không cần, tớ không thích người khác chạm vào mình.”
Anh cầm áo khoác trên lưng ghế, quay đầu nhìn tôi.
“Đi thôi. Chẳng phải cậu đã đồng ý đưa tớ về sao?”
Nói xong, anh đi thẳng ra ngoài trước.
Nhìn bóng lưng anh, tôi không khỏi thắc mắc... rốt cuộc là say hay chưa say đây?
Tôi khẽ thở dài rồi bước theo.
“Hứa Diễm, chờ tớ chút, để tớ gọi xe.”
“Xa lắm à?”
“Cũng không xa lắm...”
“Vậy đi bộ đi. Tớ ch.óng mặt, không muốn ngồi xe.”
Tôi nhìn gương mặt tái nhợt cùng đôi mày nhíu c.h.ặ.t của anh.
Có vẻ đúng là đang rất khó chịu.
Đi bộ hít chút gió cho tan hơi rượu cũng tốt.
Suốt quãng đường, tôi lặng lẽ đi phía sau Hứa Diễm.
Chỉ có giọng nói của ứng dụng chỉ đường đều đều vang lên, nhắc chúng tôi phải rẽ ở ngã tư nào.
Đột nhiên Hứa Diễm dừng bước.
Tôi không để ý, suýt nữa đ.â.m vào lưng anh.
May mà phản ứng kịp, ch.óp mũi chỉ khẽ lướt qua chiếc áo khoác của anh.
“Sao vậy? Khó chịu muốn nôn à? Hay để tớ vào hiệu t.h.u.ố.c mua ít cốm thạch hộc tươi cho cậu uống nhé?”
Mỗi lần bố tôi uống quá chén, mẹ đều pha cho ông một cốc cốm thạch hộc tươi. Uống xong, dạ dày sẽ dễ chịu hơn nhiều.
Đúng lúc ven đường có một hiệu t.h.u.ố.c, tôi dặn anh:
“Cậu đứng đây chờ tớ nhé, đừng đi lung tung, tớ quay lại ngay...”
Bất ngờ, Hứa Diễm nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh một cái, ôm trọn tôi vào lòng.
Toàn thân tôi cứng đờ, chẳng dám thở.
Cái ôm chỉ từng xuất hiện trong giấc mơ, giờ đây lại chân thực đến vậy.
Nhưng tôi rất tỉnh táo.
Làm như thế này là không đúng.
Tôi khẽ đẩy anh, nào ngờ anh lại ôm càng c.h.ặ.t hơn.
Lỡ bị người quen nhìn thấy thì tôi biết giải thích thế nào đây?
Tôi run giọng gọi anh:
“Hứa Diễm...”
Anh vùi mặt lên vai tôi, giọng khàn khàn:
“Đừng đi được không?”
“Tớ đâu có chọc cậu giận.”
“Đừng trốn tránh tớ nữa.”
4
Hứa Diễm đúng là say thật rồi.
Anh nhận nhầm tôi thành Sở Duyệt, còn nói ra một đống lời khiến người khác dễ hiểu lầm.
Tôi không muốn giằng co với anh giữa đường.
Đành phải dỗ dành anh.
“Tớ không đi, không đi đâu cả. Tớ đưa cậu về nghỉ ngơi nhé. Ngoan nào, buông tớ ra trước được không?”
Anh ngoan ngoãn đáp một tiếng:
“Ừm.”
Rồi buông vòng tay ôm tôi ra, nhưng ngay sau đó lại nắm lấy tay tôi.
Đôi mắt ướt át ấy cứ nhìn tôi không chớp.
Cũng may tâm lý tôi đủ vững, giới hạn đạo đức cũng đủ cao.
Chỉ hai con phố ngắn ngủi, lòng bàn tay đã bị anh nắm đến rịn mồ hôi.
Tôi giẫm lên cái bóng của anh, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Dính người như thế thì còn cãi nhau với cô ấy làm gì?”
“Chẳng phải tự mình chuốc lấy sao?”
Khó khăn lắm mới về đến khách sạn.
Vừa đóng cửa phòng, anh đã không còn đứng vững.
Kéo cả tôi cùng ngã xuống giường.
Hơi thở anh phả bên tai, mang theo chút mê hoặc khó cưỡng.
Chỉ cần tôi quay đầu...
Là có thể hôn anh.
Ai mà chịu nổi cám dỗ như thế chứ?
Chỉ có tôi.
Dù rất muốn.
Nhưng tôi không thể.
Anh chỉ say thôi, chứ đâu phải...
Nhân lúc anh không tỉnh táo mà hôn trộm anh thì quá thất đức.
Tôi cố đè nén những ý nghĩ không đứng đắn trong đầu, dứt khoát đẩy anh sang một bên.
Hứa Diễm nằm ngửa trên giường. Có lẽ vì uống rượu nên khát nước, anh khó chịu xoay người, khẽ đưa đầu lưỡi l.i.ế.m môi.
Ôi trời ơi!
Nhìn thêm nữa chắc tôi chảy m.á.u mũi mất.
