Giữa Bụi Hoa Hồng - Chương 6

Cập nhật lúc: 28/07/2026 04:02

Nghe thấy giọng anh, tôi cứng đờ quay đầu lại.

“Không.”

Anh nhìn tôi vài giây, bất lực bật cười.

“Được rồi, vậy lại phải đợi lần sau.”

Tôi cố gắng suy nghĩ xem câu nói đó có ý gì.

Ngay sau đó, anh lại hỏi:

“Còn đi được không?”

“Tất nhiên.”

Tôi lập tức đứng bật dậy, bước đều như đang đi duyệt binh.

Hứa Diễm bật cười thành tiếng.

Anh nắm lấy cổ tay tôi rồi chào mọi người:

“Bọn tôi về trước nhé, mọi người cứ chơi tiếp đi.”

“Không ăn bánh kem nữa à?”

“Tôi không thích mấy thứ ngọt ngấy đó.”

10

Hứa Diễm nắm tay tôi lên sân thượng tầng hai.

Tôi ngoan ngoãn đi theo sau anh, mắt dán c.h.ặ.t vào cổ tay anh, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ.

Chúng tôi đang nắm tay nhau.

Trên cổ tay anh vẫn đeo chiếc vòng tay tôi tặng.

Anh còn nói mình rất thích.

Rất thích chiếc vòng.

Cũng rất thích tôi.

Tôi đột nhiên dừng bước, nhất quyết không chịu đi tiếp.

Hứa Diễm quay đầu lại.

“Sao thế? Chóng mặt à?”

Tôi lắc đầu.

Nhìn gương mặt trước mắt đang hơi lắc lư vì men rượu, tôi đưa hai tay lên ôm lấy mặt anh.

“Đừng động đậy, tớ có chuyện muốn nói.”

Hứa Diễm khựng lại, không hề đẩy tôi ra.

Anh ngoan ngoãn để mặc tôi ôm lấy gương mặt mình.

“Hứa Diễm, là tớ thích cậu trước, nên tớ phải là người tỏ tình trước. Lần tỏ tình trước của cậu không tính.”

“Được.”

“Tớ rất muốn yêu cậu. Là kiểu có thể ôm ôm, hôn hôn, dính lấy nhau ấy.”

“... Được.”

Giọng anh khàn đi đôi chút.

Tôi không để ý, chỉ thấy tiếc nuối.

“Dễ thế sao? Vậy ba năm thầm thích của tớ tính là gì đây?”

Anh khẽ vuốt mũi tôi.

“Tính là cậu ngốc.”

“Cậu mới ngốc.”

Tôi tức giận véo nhẹ má anh.

Hứa Diễm khẽ xuýt xoa, nắm lấy cổ tay tôi rồi cọ nhẹ vào lòng bàn tay tôi.

“Suỵt... Tớ ngốc, tớ ngốc.”

“Vậy bé cưng đối xử tốt với tớ một chút được không?

“Ôm tớ một cái nhé?”

Tôi hoàn toàn không chịu nổi ánh mắt anh nhìn mình.

Bèn vòng tay ôm lấy cổ anh, kiễng chân hôn anh một cái.

Không ngờ đứng không vững, mà chênh lệch chiều cao lại quá lớn.

Nụ hôn của tôi lại rơi lên cổ anh.

Bên tai vang lên một tiếng thở dốc trầm thấp.

Hứa Diễm thuận tay ôm lấy eo tôi, giọng khàn khàn hỏi:

“Bé cưng muốn hôn tớ sao?”

Tôi ra sức gật đầu, sốt ruột túm lấy cổ áo anh.

“Cậu cúi xuống nhanh lên, tớ không với tới.”

“Được.

“Đều nghe em.”

Ngay giây tiếp theo, đôi môi ấm áp mềm mại áp lên môi tôi.

Nụ hôn triền miên, dịu dàng như không có điểm dừng.

11

Kết thúc nụ hôn, đầu óc tôi càng choáng váng hơn.

Tôi tựa vào n.g.ự.c anh, khẽ thở dốc.

“Hứa Diễm, em thích anh lắm.”

“Còn thích nhiều hơn cả những gì anh nhìn thấy.”

Tim anh còn đập nhanh hơn cả tôi.

Anh khàn giọng đáp:

“Anh cũng vậy.”

Tôi ngẩng đầu, chăm chú nhìn anh không chớp mắt.

Đôi môi anh đầy đặn, quyến rũ.

Môi trên bị tôi c.ắ.n rách, rịn ra vài tia m.á.u đỏ nhạt.

Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại cúi xuống.

Khẽ l.i.ế.m một cái.

Ánh mắt Hứa Diễm lập tức thay đổi.

Đen thẳm như màn đêm.

Anh giữ lấy vai tôi, nhẹ nhàng kéo giãn khoảng cách.

“Được rồi, không hôn nữa.”

Tôi tủi thân.

Người mình thích suốt bao năm, cuối cùng cũng đồng ý ở bên mình.

Tôi chỉ muốn hôn anh thôi...

Chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?

Thế mà anh lại từ chối.

Tôi chỉ biết nhìn anh đầy tiếc nuối.

Vành tai Hứa Diễm đỏ dần lên từng chút, giọng nói khàn khàn:

“Sao cứ nhìn anh mãi thế?”

Tôi thành thật trả lời:

“Trước đây chỉ dám lén nhìn.”

“Bây giờ thì em được quang minh chính đại nhìn rồi, phải nhìn cho thỏa mới được.”

Anh bật cười.

“Được.”

“Muốn nhìn bao lâu cũng được.”

Nhân cơ hội ấy, tôi hỏi anh:

“Vậy... có thể mang về nhà để ngắm không?”

Hứa Diễm khựng lại.

Cả mặt cũng đỏ lên.

“Có... có phải nhanh quá rồi không?”

“Nhanh sao?”

“Nhưng em lại thấy mình đã chờ rất rất lâu rồi.”

Ánh mắt Hứa Diễm bỗng dịu lại.

“Được.”

“Đều nghe em.

“Em muốn làm gì cũng được.”

Ánh mắt tôi chậm rãi hạ xuống.

Tôi nhớ đến hồi còn đi học, trên sân bóng rổ, mỗi lần anh vén áo lên lau mồ hôi, phần eo bụng săn chắc lại vô tình lộ ra.

Mũi tôi bỗng thấy nóng ran.

Tôi còn chưa kịp mở miệng bảo anh cho mình ngắm thêm một chút.

Đã nghe Hứa Diễm cuống quýt nói:

“Sao tự nhiên lại chảy m.á.u mũi thế?”

“Mau ngồi xuống.”

Anh tất bật chạy tới chạy lui, lấy khăn lạnh chườm cho tôi.

Đợi m.á.u ngừng chảy, tôi vòng tay ôm lấy eo anh, khẽ cọ đầu vào n.g.ự.c anh.

Hứa Diễm vuốt nhẹ lưng tôi, bất lực nói:

“Sau này không được uống rượu nữa.”

“Lúc say đúng là làm người ta chịu không nổi.”

Tôi không đáp.

Chỉ nhắm mắt, hít hà mùi hương quen thuộc trên người anh, tận hưởng chút dịu dàng của khoảnh khắc này.

Anh nói tôi say...

Vậy thì cứ coi như tôi say đi.

Điều đó...

Không còn quan trọng nữa.

12

Sau khi chính thức xác nhận mối quan hệ với Hứa Diễm, tôi vẫn luôn có cảm giác mọi thứ như một giấc mơ.

Anh nhận ra sự bất an của tôi.

Không hề thấy phiền, hết lần này đến lần khác nói với tôi rằng anh mãi mãi là của tôi.

Anh học ở một trường đại học phía Bắc, mỗi kỳ nghỉ đều đến thăm tôi.

Bạn cùng phòng gặp anh vài lần, biết chúng tôi yêu xa.

Ai cũng khuyên tôi đừng yêu quá sâu.

Tôi biết họ lo nếu sau này chia tay, tôi sẽ không thể bước ra được.

Yêu là như thế.

Người yêu nhiều hơn sẽ luôn thấp thỏm lo được lo mất.

Nhưng không ngờ...

Người nói lời rời đi trước lại là tôi.

Năm ba đại học, tôi có cơ hội đi du học.

Trong xe, sau khi nghe tôi nói xong, Hứa Diễm im lặng rất lâu.

Tôi cúi đầu, khẽ nói:

“Nếu anh không chấp nhận được…”

“Chúng ta có thể chia tay.”

Hai chữ “chia tay” vừa thốt ra.

Tim tôi đau nhói như bị kim đ.â.m.

Tôi siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, cố ngăn nước mắt rơi.

Không dám nghe câu trả lời của anh.

Rất lâu sau, anh mới khẽ lên tiếng:

“Em nói linh tinh gì vậy?”

“Chỉ là đổi sang một nơi khác học thôi, chia tay cái gì chứ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Giữa Bụi Hoa Hồng - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD