Giữa Bụi Hoa Hồng - Chương 8
Cập nhật lúc: 28/07/2026 04:03
“Sau này không phải quay lại nữa?”
“Không phải nữa.”
Hứa Diễm nghiêng mặt sang một bên, giơ tay lặng lẽ lau khóe mắt.
“Anh giữ lời đấy nhé. Anh đã ngoan ngoãn chờ em rồi.”
Tôi gật đầu thật mạnh.
Sống mũi cũng cay xè theo.
Tôi bước đến nắm lấy tay anh, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau.
Nhìn sâu vào mắt anh, khẽ làm nũng.
“Em nhớ anh lắm.”
Không nói thêm lời nào, Hứa Diễm kéo tay tôi rời đi.
Tôi vừa đi theo vừa hỏi:
“Ơ… Mình còn chưa chào mọi người mà.”
“Họ không quan trọng.”
“Thế còn bánh sinh nhật?”
“Anh không thích thứ đó.”
Anh khựng lại một chút rồi nói tiếp:
“Nếu em muốn ăn thì mình mua cái khác trên đường, chứ anh cũng không quay lại đâu.”
Anh vội vã lái xe đưa tôi rời khỏi đó.
Giữa đường, anh dừng xe mua một chiếc bánh kem.
Tôi ôm hộp bánh, tò mò hỏi:
“Mình đi đâu vậy?”
“Về nhà.”
“Nh... nhà của ai?”
“Nhà anh.”
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Nỗi nhớ và khát khao dành cho đối phương đều hiện rõ trong đôi mắt.
Tôi hoàn toàn im lặng.
15
Suốt quãng đường, cả hai đều không nói gì.
Hứa Diễm lái xe rất nhanh.
Khi xe dừng ở tầng hầm nhà anh, anh nhanh nhẹn tháo dây an toàn, vòng sang mở cửa cho tôi.
Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của anh, tôi bỗng thấy lo lắng.
“Có phải anh giận vì em đột nhiên về mà không báo trước không?”
“Em chỉ muốn tạo bất ngờ cho anh thôi, đừng giận em nhé?”
Ánh mắt Hứa Diễm sâu thẳm. Anh nhận lấy bó hoa và chiếc bánh kem, rồi đưa tay nắm lấy tay tôi.
“Không giận.”
“Bọn họ ồn ào quá.”
“Anh chỉ muốn đón sinh nhật riêng với em.”
Hóa ra là vậy.
Đám bạn của anh đúng là lúc nào cũng náo nhiệt.
Tôi ngoan ngoãn theo anh lên lầu.
Cánh cửa vừa khép lại, Hứa Diễm đặt đồ xuống.
Ngay sau đó, anh xoay người ép tôi vào tường rồi cúi đầu hôn sâu.
Tôi chẳng còn sức chống đỡ.
Hai chân dần mềm nhũn.
Chỉ biết túm c.h.ặ.t vạt áo anh, mặc anh dịu dàng hôn mình.
Một lát sau, anh khẽ dừng lại, bất ngờ bế bổng tôi lên.
Tôi cuống quýt kẹp c.h.ặ.t hai chân quanh eo anh.
Sợ mình sẽ ngã xuống.
Hơi thở Hứa Diễm nặng nề. Anh kéo hai tay tôi vòng qua cổ mình.
“Năm trăm bốn mươi chín ngày rồi…”
“Bé cưng, anh nhớ em.”
“Nhớ em đến phát điên.”
“Em cũng... ưm...”
Tôi còn chưa kịp nói hết.
Hứa Diễm đã cúi xuống hôn tôi thêm lần nữa.
Cho đến khi bụng tôi phát ra một tiếng “ọc”.
Anh mới bật cười, khàn giọng hỏi:
“Đói rồi à?”
Tôi ngượng ngùng gật đầu.
Tôi không quen ăn suất ăn trên máy bay. Về đến nhà lại vội vàng chạy đi gặp anh.
Bây giờ bụng đã đói đến cồn cào.
Hứa Diễm không nói thêm gì, bế tôi đặt xuống cạnh bàn ăn rồi bảo tôi đợi một lát.
Thấy anh định vào bếp, tôi vội kéo tay anh lại.
“Hay là...Mình ăn tạm ít bánh kem trước đi?”
Nói xong, ánh mắt tôi vô thức lướt xuống người anh.
Rồi vội vàng dời đi.
Vành tai anh lập tức đỏ bừng.
Anh khẽ kéo gấu áo hoodie xuống như muốn che đi vẻ mất tự nhiên.
Tôi nuốt khan, mặt nóng bừng.
Lơ mơ vì nhớ nhung, tôi khẽ nói:
“So với ăn cơm...Em nhớ anh hơn.”
16
Hứa Diễm lập tức khựng lại.
Anh khẽ đáp một tiếng:
“Được.”
Rồi quay người vào bếp rửa tay.
Sau khi bình tĩnh hơn một chút, tôi nhìn bóng lưng cao lớn của anh.
Trong lòng lúc này chỉ có duy nhất hình bóng của anh.
Tôi lấy chiếc mũ sinh nhật ra, đội lên đầu anh.
Chiếc mũ làm mái tóc anh hơi rối, nhưng gương mặt vẫn đẹp trai đến mức khiến người ta không rời mắt.
Không cam lòng, tôi lại lấy một ít kem bôi lên má anh.
Anh chỉ mỉm cười nhìn tôi, mặc cho tôi nghịch ngợm.
“Bạn trai của em đẹp trai nhất.”
“Mau ước đi nào”
Anh ngoan ngoãn nhắm mắt.
Hàng mi dài khẽ buông xuống.
Dưới ánh nến, đôi mày và ánh mắt anh càng thêm dịu dàng.
Hứa Diễm mở mắt, nhẹ nhàng thổi tắt nến.
Tôi lập tức hỏi:
“Anh ước điều gì thế?”
Anh cười, lấy chiếc mũ sinh nhật đội lên đầu tôi.
“Không thể nói.”
“Được thôi.”
“Không nói thì không nói.”
“Mau ăn bánh đi.”
Hứa Diễm cắt cho tôi một miếng bánh.
Còn mình thì chống cằm ngồi nhìn tôi.
Anh vốn không thích đồ ngọt.
Tôi xiên một miếng xoài đưa đến trước miệng anh.
“Hôm nay anh là nhân vật chính. Ăn thử một miếng nhé?”
Anh mở miệng ăn miếng xoài.
Nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn tôi.
Còn cố ý nhai thật chậm.
Mặt tôi nóng bừng.
Cảm giác như sắp chảy m.á.u mũi lần nữa.
Tôi cố ăn thêm vài miếng rồi buông nĩa xuống.
“Ăn no rồi?”
Tôi gật đầu, háo hức nhìn anh.
“Em...Em vẫn muốn hôn anh.”
“Được.”
Anh nắm tay tôi đi đến ghế sofa, rồi ôm tôi ngồi lên đùi mình.
“Bé cưng muốn hôn thế nào?”
Tôi lập tức vòng tay qua cổ anh rồi chủ động hôn anh.
Vì quá sốt sắng, răng tôi vô tình va vào môi anh.
Anh khẽ rên một tiếng.
“Xin lỗi...”
Anh đặt một tay sau gáy tôi, khàn giọng nói:
“Không sao.”
“Tiếp tục đi.”
Tôi nhắm mắt, lại hôn anh lần nữa.
Nhưng dù cố đến đâu, tôi vẫn không thể tìm được cảm giác dịu dàng như lúc anh hôn mình.
Càng sốt ruột càng luống cuống.
Mùi kem thoang thoảng dần hòa lẫn với vị tanh rất nhạt nơi đầu môi.
Hứa Diễm vẫn không hề lên tiếng.
Chỉ lặng lẽ để mặc tôi vụng về hôn anh.
Cuối cùng, tôi mệt đến mức gục đầu lên vai anh, buồn bã nói:
“Em không biết...Anh hôn em được không?”
“Được.”
Anh nhẹ nhàng xoay người, ôm tôi vào lòng.
Nụ hôn ấm áp lần lượt đặt lên trán, bên tai, rồi dịu dàng dừng trên môi tôi.
Hơi thở nóng hổi của anh như lướt qua từng nhịp tim, khiến tôi bất giác chìm vào sự dịu dàng ấy.
Một lúc sau, tôi vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy anh.
Anh khẽ bật cười, ôm tôi sát hơn.
“Bé cưng…”
“Đừng trêu anh nữa.”
“Anh thật sự không chịu nổi đâu.”
Tôi tựa đầu vào vai anh, nhỏ giọng:
“Nhưng em nhớ anh lắm.”
Anh khẽ vuốt tóc tôi.
“Đi tắm trước nhé?”
“Được.”
“...Em muốn nhanh một chút.”
...
