Gọi Điện Với Người Yêu Qua Mạng Nhưng Quên Tắt Mic - Chương 7

Cập nhật lúc: 23/07/2026 08:03

Tôi hít sâu một hơi.

Chuyên tâm nặn bức tượng nhỏ.

Đến lúc cuối cùng cũng nặn xong hình dáng cơ bản.

Một bàn tay hơi lạnh bỗng đưa tới.

Đầu ngón tay anh rất nhẹ lướt qua má tôi.

Lớp chai mỏng nhám nhám khẽ cọ lên da.

Rồi lau đến khóe môi.

"Dính đất sét rồi."

Cả người tôi cứng đờ.

Tim như bỏ lỡ một nhịp.

Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn anh.

Rồi ánh mắt chậm rãi trượt xuống.

Ngay lập tức đứng hình.

Nửa thân trên của anh hoàn toàn không mặc gì.

Chỉ có chiếc tạp dề màu xám đậm buộc hờ quanh eo.

Dây buộc phía sau chỉ thắt qua loa.

Phía trước vừa đủ che từ n.g.ự.c trở xuống.

Nhưng lớp vải mỏng ấy gần như chẳng che được gì.

Mũi tôi nóng ran.

Suýt nữa chảy m.á.u mũi.

"A... Anh! Sao anh không mặc áo?"

"Sợ áo dính đất sét nên cởi ra."

Anh đáp rất tự nhiên.

Trong giọng nói còn mang theo chút vô tội.

"Sao vậy? Tôi chỉ đang làm gốm thôi mà."

Tôi cạn lời.

Người này chắc chắn cố ý!

Chẳng lẽ muốn dụ tôi phạm sai lầm rồi nắm thóp để đuổi việc?

Đúng là tâm địa độc ác!

"Trợ lý Thẩm, sao mặt cô đỏ vậy?"

"...Điều hòa nóng quá."

Đúng lúc tôi sắp vì ngượng mà phát nổ.

Điện thoại bỗng reo lên.

Chuông cứu mạng!

Tôi theo phản xạ định với lấy điện thoại trên bàn.

Nhưng hai tay đều dính đầy đất sét.

"Để tôi."

Tô Dữ cầm điện thoại giúp tôi.

Mí mắt tôi giật mạnh.

Một dự cảm cực kỳ chẳng lành.

"Đường Đường! Nói cậu nghe nè! Hôm nay mình hỏi bạn thân của anh mình mới biết người yêu qua mạng của anh ấy làm cùng công ty với cậu! Còn cùng phòng ban, cùng họ Thẩm nữa! Mai đi làm nhớ xem giúp mình rốt cuộc là ai nhé!"

Tôi: ...

Tôi vội hét vào điện thoại: "Tô Tô! Bây giờ mình không tiện nói chuyện! Lát nữa gọi lại nhé! Cúp đây!"

"Ơ? Sao cậu vội thế? Bạn anh mình còn bảo anh ấy ngày nào cũng lên mạng tìm 'làm sao để cướp người yêu của người khác'. Mai nhớ xem trong phòng cậu có cô gái nào họ Thẩm không. Mình phải xem thử cô ta là thần thánh phương nào mà khiến anh mình thà làm kẻ thứ ba cũng..."

"Cúp đây! Thật sự cúp đây!"

Tôi cuống cuồng định giật điện thoại.

Nhưng Tô Dữ cao hơn tôi.

Anh bình tĩnh nói vào điện thoại:

"Cô ấy đúng là không tiện. Cúp nhé."

"Anh?? Không phải..."

Không đợi Tô Tô nói hết.

Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng chạm lên màn hình.

Thế giới lập tức yên tĩnh.

Không khí chìm vào im lặng.

Đúng lúc tôi đang nghĩ mình sẽ c.h.ế.t kiểu gì.

Tô Dữ bỗng lên tiếng.

"Trợ lý Thẩm… Hình nền khóa màn hình của cô...hình như là ảnh cơ bụng của tôi."

...

C.h.ế.t tiệt!

14

"Vậy... em còn định tiếp tục giả vờ không quen anh nữa sao?"

Anh tiện tay cầm chiếc khăn ướt trên bàn lau sạch các ngón tay.

Giọng điệu hờ hững.

"Thẩm Đường. Trong mắt em… Anh thật sự ngu ngốc đến mức để em tùy ý lừa gạt, đùa giỡn sao?"

Tôi vẫn còn chìm trong kinh ngạc.

Nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

Giọng anh bỗng trầm xuống.

"Lúc đầu đúng là anh rất tức giận. Anh không hiểu mình thua chồng em ở điểm nào. Anh trẻ hơn, có tiền, ngoại hình cũng không tệ… Anh thật sự không cam lòng. Anh muốn xem người đàn ông đó rốt cuộc tốt đến mức nào… Để em có thể bỏ anh mà chọn anh ta. Nếu anh ta thật sự đối xử tốt với em… Tốt đến mức em cảm thấy xứng đáng… Vậy thì anh sẽ buông tay. Chỉ cần em hạnh phúc là được."

Nói đến đây.

Anh bỗng khựng lại.

Tôi vô thức ngẩng đầu.

Sững người.

Đuôi mắt anh đã đỏ hoe.

"Nhưng rồi anh phát hiện… Hình như anh ta đối xử với em chẳng tốt chút nào. Lúc đó anh mới hiểu… Tại sao em lại nuôi một 'chú cún nhỏ' ở bên ngoài. Chẳng phải vì người đàn ông đó đối xử không tốt với em sao? Em không vui. Em không hạnh phúc. Anh đau lòng vì em. Người đó không xứng với em. Nếu đã vậy… Tại sao anh không thể cướp em về? Vì thế anh quyết định quyến rũ em. Nhưng anh càng tiến lại gần… Em càng chạy xa."

Anh hít sâu một hơi.

Như đang cố gắng đè nén cảm xúc.

"Anh ghen đến phát điên. Rốt cuộc anh còn thiếu điểm nào? Tại sao em cứ một lòng bảo vệ tên khốn đó?"

Giây tiếp theo.

Anh đột ngột ôm lấy eo tôi.

Chưa kịp phản ứng.

Tôi đã bị bế lên đặt ngồi trên bàn.

Anh cúi xuống.

Một gối quỳ xuống đất.

Nắm lấy cổ chân tôi.

Đặt gót giày cao gót của tôi lên vai anh.

Anh ngước mắt nhìn tôi.

"Anh đã nghĩ suốt hai đêm. Cuối cùng cũng thuyết phục được chính mình. Nếu em thật sự không thể buông chồng em… Anh chấp nhận. Nhưng… Đừng đến cả vị trí của chú cún nhỏ cũng cướp mất. Nếu anh không thể làm người yêu chính thức của em... Thì anh cũng muốn làm một chú cún bên cạnh em. Để em có thể xoa đầu bất cứ lúc nào… Hoặc đá anh đi bất cứ lúc nào."

Giọng anh run rẩy.

"Anh chỉ mong… Đến một ngày em nghĩ thông… Muốn ly hôn với anh ta… Thì người đầu tiên em nghĩ đến sẽ là anh..."

Anh quỳ trước mặt tôi.

Vai khẽ run lên.

Sợi dây căng trong tim tôi suốt bao ngày...

Cuối cùng cũng đứt phựt.

Tôi bất ngờ cúi người.

Nắm lấy chiếc tạp dề của anh.

Kéo mạnh về phía mình.

Anh không kịp đề phòng.

Cả người ngã nhào tới.

Đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.

Tôi không cho anh thời gian phản ứng.

Ngẩng đầu hôn lên môi anh.

Đôi môi anh hơi lạnh.

Phảng phất mùi đất sét và hương gỗ nhàn nhạt.

Ban đầu anh cứng đờ.

Rồi toàn thân bỗng run lên.

Bàn tay lập tức giữ lấy gáy tôi.

Ép tôi sát vào người anh.

Đáp lại nụ hôn một cách mãnh liệt.

Đến khi gần như không thở nổi.

Tôi nghiêng đầu hít lấy một hơi.

Anh tựa trán vào hõm vai tôi.

Giọng nói vẫn còn khàn đặc như vừa khóc.

"Ý em là gì… Lại đang trêu đùa anh sao… Chủ nhân..."

"Im miệng."

Tôi thở gấp, ngắt lời anh.

Nắm tóc anh buộc anh ngẩng đầu nhìn mình.

Rồi ghé sát tai anh, nói từng chữ: "Em không có chồng."

Anh đột ngột ngẩng phắt đầu lên.

"Em không có chồng. Em chưa từng kết hôn. Bạo hành, ngoại tình… Đều là giả. Anh chỉ cần điều tra là biết. Tất cả chỉ là hình tượng em bịa ra để khỏi phải tăng ca. Đêm anh về nước… Em đến khách sạn chỉ để ngủ cùng em gái anh."

Tô Dữ ngây người nhìn tôi.

Tôi khẽ thở dài.

"Ý em là… Anh không cần chờ em ly hôn. Ngay bây giờ… Anh có thể lên làm 'chính thất' rồi.”

15

Ba giờ sáng.

Tôi vừa khóc vừa muốn đạp anh xuống giường, khàn giọng nói:

"Mẹ kiếp! Ý em nói 'lên vị' là kiểu đó à?"

Tô Dữ giữ lấy cổ chân đang đá về phía mình của tôi.

Anh cúi đầu, khẽ hôn lên mu bàn chân tôi.

Lúc ngẩng lên, trong mắt tràn đầy ý cười thỏa mãn.

"Cún con không hiểu mà."

Anh chậm rãi kéo cả người tôi vào lòng.

Toàn thân tôi mềm nhũn, chẳng còn chút sức lực nào.

Anh xoay người, nhẹ nhàng nâng tôi lên.

Đến khi tôi kịp phản ứng thì đã ngồi vắt ngang trên eo anh.

"Lúc nãy chủ nhân rõ ràng đã nói, cún con bây giờ có thể 'lên vị' rồi mà. Chủ nhân định nuốt lời sao?"

Anh nằm ngửa nhìn tôi.

Những múi cơ bụng dưới lòng bàn tay tôi khẽ căng lên từng chút một.

"Nhưng cún con nghĩ kỹ rồi. Chủ nhân đối xử với cún con tốt như vậy… Sao cún con có thể chỉ nghĩ cho mình được? Như thế ích kỷ quá. Vì vậy cún con mới mời chủ nhân lên phía trên."

Anh nghiêng đầu, đôi mắt cong cong đầy ý cười.

"Như vậy… Khoảng cách giữa chủ nhân và cún con… Chẳng phải sẽ gần nhau hơn sao?"

"Tô Dữ... đồ khốn...!"

Giọng tôi run đến mức không ra tiếng.

Tôi giơ tay định đ.á.n.h anh.

Nhưng anh lại xoay người, đè tôi trở lại tấm nệm mềm.

Khẽ cười nói: "Lúc chủ nhân mắng người… Giọng nghe thật hay."

Tôi không nói nổi lời nào.

Chỉ có thể tuyệt vọng nhắm mắt lại.

Đêm nay...

Chắc chắn không thể ngủ được nữa.

"Ban ngày gọi là 'chủ nhân'..."

Tô Dữ bật cười khe khẽ bên tai tôi.

"Đêm còn dài lắm, chủ nhân… Chúng ta cứ từ từ."

(Hết truyện)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.