Gương Đồng Soi Bóng Người Thương - Chương 1
Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:13
Ta đi cầu con, tình cờ gặp một đạo sĩ.
Ông ta đuổi theo sau ta, liên tục nói rằng người và quỷ khác đường.
Ông ta còn đưa cho ta một chiếc gương đồng, bảo ta soi thử người nằm bên gối.
Ta quát ông ta ăn nói hồ đồ, phất tay áo bỏ đi.
Không ngờ đến đêm, chiếc gương đồng ấy lại xuất hiện trên bàn trang điểm của ta.
Ta vô tình liếc nhìn một cái.
Trong gương có bóng ta.
Nhưng lại không thấy phu quân vừa trở về muộn đang đứng phía sau ta.
1
Ta tưởng mình nhìn nhầm, bèn cầm chiếc gương đồng lên lần nữa, chậm rãi rà từng tấc một quanh người.
Lưu Hưng đang đứng ngay phía sau ta, chỉ cách một cánh tay.
Ta cảm nhận được làn gió nhẹ khi hắn cử động, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người hắn.
Nhưng trong gương đồng, vị trí đáng lẽ hắn phải đứng lại chỉ phản chiếu ánh trăng và bóng song cửa.
“Sao vậy?”
Lưu Hưng nhận ra sự khác thường của ta, đưa tay muốn đỡ vai ta.
Ta theo bản năng lùi lại một bước.
Gương mặt hắn ở ngay trước mắt, mày mắt vẫn như thường, đáy mắt là vẻ ôn hòa quen thuộc mà ta vẫn biết.
“Không có gì, chỉ là hơi mệt thôi.”
Ta miễn cưỡng nở một nụ cười, tiện tay lật úp chiếc gương đồng, đặt lên hộp trang sức.
Lưu Hưng không nhận ra điều gì bất thường, giơ tay giúp ta vuốt lại mấy sợi tóc mai trước trán.
“Trách ta công vụ bận rộn, về nhà quá muộn. Sau này nàng không cần đợi ta nữa, nghỉ ngơi sớm một chút.”
Gần đây quả thực Lưu Hưng thường về rất khuya, đêm nay lại càng gần đến giờ Tý mới trở về.
Ta không nói thêm gì, chỉ gật đầu đáp lại.
Ta nhớ tới lời đạo sĩ.
Ông ta nói:
“Đêm mai, con quỷ ấy sẽ lấy mạng ngươi!”
Ánh trăng chiếu vào phòng, đổ bóng Lưu Hưng xuống mặt đất, theo động tác thay y phục của hắn mà khẽ lay động.
Đã có bóng, vậy vì sao gương đồng lại không soi thấy hắn?
Trong lòng ta sinh nghi, nhưng không dám tùy tiện hỏi han, chỉ như ngày thường thúc giục Lưu Hưng nghỉ ngơi.
Miệng hắn nói mệt mỏi, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Gần đây hắn luôn lấy lý do ấy.
Ta hiểu trong lòng, chuyện cầu con vốn cần cả hai bên cùng nguyện ý, miễn cưỡng cũng vô ích.
Nhưng đêm nay, ta chẳng còn tâm trí để thất vọng.
Trong đầu chỉ toàn là khoảng trống đáng sợ trong chiếc gương đồng kia.
Không biết đã qua bao lâu, ngay khi ý thức của ta dần mơ hồ, người bên gối bỗng nhiên ngồi dậy.
Động tác của Lưu Hưng rất khẽ.
Hắn quay lưng về phía giường, mặc lại y phục đơn giản rồi lập tức rời đi.
Tiếng bước chân khe khẽ dần xa dọc theo hành lang, bị gió đêm nuốt mất.
Ta khoác một chiếc áo bông, vội vàng đuổi theo.
Ánh trăng trong viện lạnh lẽo.
Đi qua hành lang dưới mái hiên, ta vừa lúc thấy bóng lưng Lưu Hưng rẽ một vòng rồi bước vào gian sương phòng.
Ta lặng lẽ theo sát phía sau.
Quanh sương phòng cây cỏ um tùm, rất nhiều lá khô còn chưa kịp quét dọn.
Ta cẩn thận tránh né, sợ phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Đúng lúc ấy, trong phòng bỗng sáng đèn.
Không phải thứ ánh sáng ấm áp của nến, mà là một thứ ánh sáng xanh trắng lạnh lẽo.
Ta do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn tiến lại gần cửa sổ, ghé mắt nhìn vào qua chỗ giấy dán cửa bị rách.
Trong phòng, Lưu Hưng quay lưng về phía cửa sổ, đứng trước một chiếc bàn.
Trên bàn đặt một ngọn đèn.
Trên thân đèn có hai đóa mẫu đơn song sinh.
Ngọn lửa nhỏ như hạt đậu, mang màu xanh trắng quỷ dị.
Hắn đang dùng muôi múc từng thìa từng thìa thứ gì đó từ trong ngọn đèn, đút vào miệng một hình nhân bằng đất.
Ta nheo mắt nhìn kỹ.
Đó là một đứa bé bằng đất sét, toàn thân phủ đầy chu sa.
Đôi mắt nó đen kịt, không hề có lòng trắng, như hai cái hố sâu không thấy đáy.
Nó đang ăn.
Thứ nước canh phát ra ánh sáng nhàn nhạt được múc từ trong đèn, đang từng chút một đổ vào miệng nó.
Theo động tác nuốt xuống, nó phát ra những tiếng ư ử khe khẽ, giống hệt một đứa trẻ thật đang b.ú sữa.
Lưu Hưng nhẹ nhàng lau khóe miệng cho đứa bé bằng đất.
Động tác của hắn vô cùng thành thạo, như thể đang chăm sóc chính con ruột của mình.
Sau đó hắn lại nói gì đó với đứa bé đất.
Giọng rất thấp, thấp đến mức gần như bị gió thổi tan.
Nhưng ta vẫn nghe rõ một câu.
“Rất nhanh thôi, con sẽ được gặp mẫu thân…”
Đầu óc ta ong lên một tiếng.
Người hắn gọi là “mẫu thân” là ai?
Là ta sao?
Nhưng ta và Lưu Hưng vẫn chưa có con.
Gần đây ta lại thương hắn công vụ bận rộn, ban đêm cũng chưa từng quấy rầy hắn.
Ta c.h.ế.t lặng bịt c.h.ặ.t miệng mình, không dám phát ra dù chỉ một tiếng động.
Chưa kịp suy nghĩ thêm, Lưu Hưng đã dừng động tác trong tay.
Thấy vậy, ta vội vàng rời đi, hấp tấp quay trở về phòng ngủ.
Ta nằm trở lại trên giường, tim đập như trống dồn, đầu óc rối bời.
Thành thân gần mười năm, Lưu Hưng đối với ta trước sau vẫn ôn hòa lễ độ, chưa từng có hành vi quỷ dị như vậy.
Hoặc có lẽ, là đến hôm nay ta mới phát hiện ra mà thôi.
Sức khỏe ta không tốt, mãi vẫn không thể mang thai.
Ta cũng tận mắt chứng kiến hắn từ mong đợi, sốt ruột, rồi dần dần chấp nhận, cuối cùng không còn nhắc đến chuyện con cái nữa.
Người ngoài từng khuyên hắn nạp thêm thiếp.
Nhưng hắn hết lần này đến lần khác khéo léo từ chối.
Lâu dần, cũng chẳng còn ai nhắc tới nữa.
Vì chuyện đó, trong lòng ta luôn cảm thấy áy náy.
Chúng ta từng hẹn với nhau rằng, nếu qua tuổi ba mươi mà vẫn chưa có con, sẽ nhận nuôi một đứa trẻ.
Nhưng đêm nay, nhìn thấy hắn nâng niu đứa bé bằng đất ấy như báu vật, ta mới biết hắn vốn không hề thản nhiên như vẻ ngoài.
Trong lòng hắn vẫn luôn khát khao có một đứa con.
Nỗi khát khao ấy thậm chí còn khiến hắn không tiếc làm những chuyện quỷ dị khó lường.
Ta còn chưa kịp nghĩ thêm, ngoài hành lang đã vang lên tiếng bước chân cực khẽ.
Cửa phòng bị đẩy ra, Lưu Hưng bước vào.
