Hà Bất Khí - Chương 1
Cập nhật lúc: 22/06/2026 10:00
Bố mẹ tôi quả thực không phải người tốt, nhưng họ đã chống đỡ một bầu trời cho tôi khi tôi còn thơ ấu.
Ngày nhận được giấy báo nhập học đại học, tôi nắm lấy tay của cả hai người.
“Bố, mẹ, con trưởng thành rồi, sau này hãy để con che mưa chắn gió cho bố mẹ."
Mẹ tôi mỉm cười gật đầu, nhưng ngay tối hôm đó, bà và bố tôi đã chia nhau một chai thu/ốc trừ sâu.
Chỉ để lại một bức thư tuyệt mệnh với nét chữ vặn vẹo.
“Sau này con chỉ có một mình, phải sống thật tốt nhé."
Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã xuyên không trở về hai mươi tư năm trước.
Năm nay, mẹ tôi vẫn chưa bị gã cha dượng quấy rối, và bố tôi cũng chưa phải vào trại cải tạo trẻ vị thành niên.
Khoảnh khắc nhìn thấy giấy báo nhập học Thanh Hoa của tôi, mẹ tôi đã khóc.
Bà vốn dĩ là một người vô cùng kiên cường.
Khi bố tôi trộm đồ bị đ.á.n.h đến bại liệt, bà không khóc.
Khi thế lực ngầm ở địa phương ép bà ký vào đơn bãi nại, bà không khóc.
Khi bị những người đàn bà khác túm tóc đ.á.n.h đập ch/ửi bới ngay trên phố, bà cũng không khóc.
Nhưng lúc này đây, bà nâng niu mô hình cổng trường lập thể tinh xảo kia, khóc đến mức không thở nổi.
Vành mắt tôi đỏ hoe, im lặng tựa sát vào lòng bà, từng chút một vuốt ve tấm lưng của bà.
Mẹ tôi gạt đi nước mắt, cẩn thận từng li từng tí ghé sát giấy báo nhập học đến trước mặt bố tôi, vui sướng như một đứa trẻ.
“Anh Hai, con gái anh có tiền đồ rồi!"
Bố tôi đang nằm trên giường, đôi mắt sáng lấp lánh.
Ngoại trừ cơ bắp có chút teo đi, thời gian gần mười năm qua hầu như không để lại dấu vết gì trên người ông.
Nhìn lại mẹ tôi, hai bên mai đã nhuộm đầy sương trắng, nếp nhăn nơi đuôi mắt đã hằn sâu.
Trong lòng tôi vừa chua xót vừa đắng chát.
Một tay tôi nắm lấy bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của mẹ, một tay nắm lấy bàn tay gầy gò khô héo của bố, đặt chúng chồng lên nhau, siết thật c.h.ặ.t.
“Bố, mẹ, con trưởng thành rồi, sau này hãy để con che mưa chắn gió cho bố mẹ."
Mẹ tôi lại khóc, thu nhỏ lại trong ng/ực tôi, gầy gò và bé nhỏ như một cục bông.
Bố mẹ tôi thời trẻ sống rất buông thả.
Mẹ tôi là gái bia ôm ở các tụ điểm ban đêm, bố tôi là một tên lưu manh từng vào trại cải tạo.
Hai người sống qua ngày nào hay ngày nấy, bỗng một ngày, họ vừa mắt nhau rồi ở bên nhau.
Hôn nhân không cứu vớt được cuộc sống của họ, họ vẫn tiếp tục sống bằng nghề lừa gạt, trộm cắp cho đến khi có tôi.
Họ đem tất cả tình yêu thương, tất cả sự kiên nhẫn, tất cả nhân tính còn sót lại, đều đổ dồn lên người tôi.
Ít nhất là trước năm mười tuổi, tôi đã có một gia đình tương đối hạnh phúc.
Một ngày nọ, bố tôi đi ngang qua trung tâm thương mại, nhìn thấy một sợi dây chuyền vàng rất đẹp.
Ông tưởng tượng ra cảnh sợi dây chuyền vàng này được đeo trên cổ vợ mình, đầu óc bỗng mụ mẫm, làm ra chuyện sai lầm.
Bảo vệ trung tâm thương mại bắt quả tang ông ngay tại chỗ, đ.á.n.h ông một trận thừa sống thiếu ch/ết.
Ông bị đ.á.n.h đến tàn phế, liệt nửa người từ ng/ực trở xuống.
Phía quản lý của trung tâm thương mại sợ gánh trách nhiệm, cưỡng ép mẹ tôi phải ký vào đơn bãi nại.
Để chống đỡ cho gia đình đang lung lay sắp sụp đổ này, mẹ tôi đã quay lại với “nghề cũ".
Đến tuổi dậy thì, tôi nhận ra mình đang có một gia đình không bình thường.
Tôi bắt đầu hận họ.
“Tại sao bố mẹ lại mang con đến thế giới này, để chịu đựng một cuộc đời nát bươm thế này chứ!"
Mẹ tôi chỉ cúi đầu, lặp đi lặp lại một câu:
“Mẹ xin lỗi."
Sau này tôi lật xem một cuốn sổ tay.
Trên đó ghi lại quá trình hai người thiếu niên đã sa ngã như thế nào, và họ đã nhận được sự cứu rỗi từ một sinh mệnh mới ra sao.
Bố và mẹ của tôi, họ cũng từng thuần khiết không một vết nhơ.
Nhưng những đau khổ của số phận đã cắt xẻ cuộc đời họ thành trăm mảnh vụn vỡ.
Bản thân họ sống một cuộc đời rách nát, nhưng lại cố gắng hết sức nâng đỡ tôi, để tôi bước đi trên con đường ngập tràn ánh sáng.
Tôi có tư cách gì để hận họ chứ.
Có tiếng gõ cửa vang lên, mẹ tôi vội vàng ra mở cửa.
Một người đàn ông trung niên bụng phệ chen chân bước vào.
“Chà, có chuyện gì thế này, lại đây nào, để anh thương em chút nào..."
Mẹ tôi đẩy gã ra, cười xòa lấy lòng.
“Anh à, em không làm nữa đâu."
Gã trung niên không hài lòng chất vấn.
“Không làm?
Không làm thì cô ăn bằng cái gì.
Sao nào, gã đàn ông liệt giường của cô đứng lên được rồi à?"
Mẹ tôi kiêu hãnh ngẩng cao đầu.
“Con gái tôi đỗ Thanh Hoa rồi, sau này tôi được hưởng phúc rồi nhé!"
Gã trung niên ngẩn người một lát, rồi lộ ra một nụ cười nhớp nhúa bẩn thỉu.
“Con nhóc ranh này khá ghê đấy, xứng với con trai tôi vừa khéo, con dâu ơi, lại đây ra mắt bố chồng nào."
Mẹ tôi giống như một con sư t.ử cái đột nhiên nổi điên, giáng một tát thẳng vào mặt gã.
“Cút mẹ mày đi, mày cũng xứng à!"
Trước khi gã trung niên kịp ra tay đ.á.n.h trả, tôi đã vơ lấy c/on d/ao phay lao ra ngoài.
C/on d/ao phay ch/ém mạnh vào khung cửa gỗ, chỉ cách đầu gã vài centimet.
Gã ch/ửi bới những lời dơ bẩn, hoảng hốt tháo chạy.
Mẹ tôi ôm c.h.ặ.t lấy tôi, cơ thể không ngừng run rẩy.
“Không sao đâu, không sao đâu, đừng vì loại người r/ác r/ưởi mà hủy hoại cả đời con."
Rõ ràng người chịu uất ức là bà, nhưng người được an ủi ngược lại là tôi.
Giọng tôi khô khốc.
“Mẹ, sau này gia đình chúng ta, tất cả đều phải thật tốt."
Mẹ tôi gật đầu, ánh mắt dịu dàng.
“Được."
Sự cố nhỏ này không làm gián đoạn tâm trạng tốt của bà.
Bà nấu một bàn lớn thức ăn ngon, còn cho phép tôi uống vài ly rượu nhỏ, kéo tôi ngồi luyên thuyên rất lâu.
Bố tôi ở bên cạnh chúng tôi, ánh mắt đảo liên tục, dường như muốn khắc sâu hình bóng của hai mẹ con tôi vào trong tâm khảm.
Lúc đó tôi không hiểu được thâm ý của họ, chỉ cảm thấy họ đặc biệt vui mừng.
Họ vui, thì tôi vui.
“Bất Khí."
Trước khi về phòng, mẹ gọi giật tôi lại.
Bà đứng dưới ánh đèn vàng mờ ảo, từng sợi tóc như phát sáng.
Đầu óc tôi choáng váng m/ông lung, nhìn không rõ biểu cảm của bà, chỉ nhớ bà đang mỉm cười.
“Ngủ một giấc thật ngon nhé."
Tôi đã ngủ một giấc ngon nhất trong vòng mấy năm trở lại đây, và sau đó tôi đã hối hận.
Trên tủ đầu giường đặt hai chiếc bát sứ trắng, đáy bát là phần đường trắng chưa tan hết, bị thu/ốc trừ sâu nhuộm thành một màu đen ngòm ghê rợn.
Mẹ tôi và bố tôi nằm yên bình trên giường.
Mẹ mặc một chiếc váy đỏ, tết hai b.í.m tóc đuôi tôm.
Bố mặc áo sơ mi trắng, quần tây xám.
Hai người tựa đầu vào nhau, giống hệt như bức ảnh cưới của họ ngày nào.
Sau khi đưa họ đến bệnh viện, bác sĩ nói đã qua một đêm, thu/ốc trừ sâu đã hấp thụ hoàn toàn, không cứu được nữa.
Cho đến tận khi ôm hai chiếc hộp nhỏ trong tay, tôi vẫn có cảm giác không chân thực.
Tại sao chứ?
Rõ ràng mọi chuyện chuẩn bị tốt lên rồi, tại sao lại bỏ tôi mà đi?
Sau đó tôi tìm thấy bức thư tuyệt mệnh viết bằng nét chữ vặn vẹo kia.
“Cái Ni, bố mẹ có lỗi với con.
2.
