Hạ Cánh Khẩn Cấp Nơi Tuyết Cảng - Chương 38: Ấp Ủ Từ Lâu

Cập nhật lúc: 24/02/2026 10:02

Trong lòng cô như có thứ gì lơ lửng:

“Chưa.”

Chưa kịp đợi anh trả lời, cô bỗng gửi thêm một câu:

“Chu Nhĩ Câm, trước đây anh chọn em là vì sao?”

Bên kia hiện dòng chữ “đang nhập…”.

Nhưng cô đã chìm vào ký ức.

Sau khi chia tay Chu Khâm khoảng ba bốn tháng, tuy cô không chủ động, nhưng các buổi gặp gỡ, xem mắt do người khác sắp xếp, cô cũng không còn từ chối gay gắt như trước.

Cô cần một mối quan hệ nghiêm túc, có trách nhiệm và kết quả rõ ràng — không muốn quay lại kiểu tình cảm tưởng như tốt với mình, nhưng thực chất luôn bỏ qua cảm xúc của cô.

Ngày trước, cô quá trẻ để phân biệt thế nào là tốt, thế nào là không.

Cô từng nghĩ, chỉ cần người đó bênh vực mình vài câu trước mặt người ngoài, vậy là đủ.

Thực ra, đi xem mắt không nhất thiết phải có kết quả gì, chỉ là cô cảm thấy mình nên bước ra ngoài nhìn thế giới một chút.

Cho tới một lần dự tiệc, Lý Sướng đưa cô đến ăn cùng người bên Phi Hồng. Ngay khi bước vào, cô đã thấy Chu Nhĩ Câm ngồi ở ghế chủ vị. Lâu lắm không gặp, cảm giác khí thế của anh càng mạnh mẽ hơn.

Vẻ lạnh nhạt, điềm đạm khiến mọi người trong bàn dè chừng địa vị của anh, không dám nhiều lời.

Hai người đương nhiên không trò chuyện gì. Nói là “thế giao” nhưng thực ra không thân.

Ra về, cô lại chạm mặt một anh chàng xem mắt cứ bám riết lấy mình.

Đó là người Lý Sướng giới thiệu, liên tục thuyết phục rằng anh ta là thanh niên ưu tú, tiến sĩ hậu nghiên cứu, ít yêu đương, tính tình đơn thuần.

Nể tình làm việc dưới quyền Lý Sướng, cô miễn cưỡng gặp một lần cho có, nhưng ngay tại chỗ đã từ chối. Không ngờ đối phương từ đó bám dai như đỉa.

Hôm đó, người kia cưỡng ép định hôn cô, may mà Chu Nhĩ Câm vừa lái xe từ tầng hầm lên nhìn thấy. Anh giữ cô trong vòng tay, chắn người đó lại.

Trên đường đưa cô về, anh hỏi rõ ngọn ngành, rồi hỏi thêm:

“Dạo này em muốn kết hôn sao?”

Tuy thấy hơi khó nói thẳng trước mặt anh, nhưng cô vẫn thành thật:

“Ừ.”

Hôm ấy mưa rất to, đường lại tắc. Hai người ngồi trong xe giữa cơn mưa xối xả rất lâu.

Không ai mở lời.

Mãi đến khi đưa cô về đến cửa nhà, anh nhận một cuộc gọi, hình như còn việc gấp phải làm.

Trước khi đi, anh nói:

“Còn năm phút, em có gì muốn nói với anh không?”

Ít nhất nửa phút sau, cô mới ngập ngừng:

“Anh cũng không định kết hôn sao?”

“Anh có.” — Anh đáp dưới mái hiên mưa.

Từ đó, giữa những người trưởng thành, đã có sự ngầm hiểu. Chu Nhĩ Câm bắt đầu hẹn cô gặp gỡ.

Thật ra, cô cũng mơ hồ đoán được ý anh.

Anh đã đến tuổi lập gia đình, cô không khó nhìn, hai nhà quen biết nhau, dù môn đăng hộ đối chưa hẳn tương xứng, nhưng ít nhất cũng đủ tư cách ngồi cùng bàn ăn.

Là thế giao, nên thiện cảm ban đầu sẽ cao hơn.

Về hôn nhân, cô là một đối tượng liên hôn rất phù hợp.

Ở bên lâu, chưa chắc sẽ không nảy sinh tình cảm thật.

Lúc này, điện thoại bỗng rung, kéo cô trở lại.

Là tin nhắn từ Chu Nhĩ Câm:

“Vì anh đã muốn chọn em từ rất lâu rồi.”

Bầu trời bỗng rơi xuống những hạt mưa li ti, cô ngồi trên ghế dài ngoài trời, ngơ ngẩn nhìn dòng chữ ấy.

“Rất lâu” là bao lâu?

Khi cô và Chu Khâm còn dây dưa, anh đã biết bao nhiêu? Lúc đó anh đã từng nghĩ đến sao?

Ngu Họa bất giác nhớ lại những khoảnh khắc có cả cô, Chu Khâm và Chu Nhĩ Câm.

Cố gắng bắt lấy ánh mắt, cử chỉ của Chu Nhĩ Câm, nhưng chỉ là vài mảnh vụn, đoán không ra, cũng chẳng gỡ được.

Gương mặt anh lúc nào cũng trầm ổn, kín đáo, vui buồn không lộ. Ngay cả khi nhìn cô, cũng khó đoán.

Nhưng giờ, bất chợt nhớ lại gương mặt tuấn tú, chín chắn ấy, cô lại thấy có chút nóng ran, bứt rứt.

Chu Nhĩ Câm dường như không định nói thêm về điều này, mà dịu dàng hỏi:

“Giờ này còn chưa ăn tối, tâm trạng không tốt sao?”

Cô chậm rãi thử mở lòng, nói với anh:

“Có một chút.”

“Vì công việc à?”

“Lần trước anh nhắc em chú ý yêu cầu về khả năng bay dân dụng, em đã sửa rồi… nhưng vẫn không qua.”

Tin nhắn của Chu Nhĩ Câm hiện ra, nhịp chậm rãi:

“Anh đọc bài em đăng ở tạp chí Bắc Đại tháng trước, trong đó có nhắc đến phương thức điều phối eVTOL theo nhu cầu động.”

Cô hơi khựng lại.

Tin nhắn tiếp theo lại tới:

“Hiện tại, chưa có bất kỳ chiếc eVTOL nào được thương mại hóa. Sau khi được phê duyệt, tất cả các công ty ít nhiều đều sẽ phải điều chỉnh.”

Ý tứ là — nếu chuẩn bị quá sớm và hoàn hảo ngay từ đầu, có lẽ sẽ trở thành trở ngại cho việc điều chỉnh về sau.

Chu Nhĩ Câm:

“Nhiều chuyện tốt có thể thay đổi cả đời người, nhưng lại xuất hiện dưới hình thức một tin xấu. Nếu không quá chấp vào sự việc ở thời điểm hiện tại, rất có thể chuyện trước mắt lại là điều tốt.”

Ngu Họa bỗng thấy cơn mưa phùn này cũng chẳng còn khó chịu như trước.

Thật kỳ lạ.

Chốc lát, mưa lớn hơn, cô bước về phía ký túc xá nhân tài, vào trú dưới mái hiên.

Cô mới trả lời:

“Vâng, có lẽ với em đây là chuyện tốt.”

Tin nhắn của Chu Nhĩ Câm gửi tới:

“Chỗ em đang mưa à?”

Có lẽ anh vừa xem dự báo thời tiết?

“Ừ, mưa to lắm.”

Cô chợt nhớ tới lần trước, sau khi Chu Nhĩ Câm cứu cô rồi đưa về, hai người ngồi nghe mưa trong dòng xe tắc nghẽn. Anh đứng lâu dưới màn mưa, tuy là chờ trời ngớt, nhưng chẳng hề sốt ruột, tựa như không muốn mưa dừng lại.

Ngu Họa:

“Anh thích trời mưa à?”

Tin nhắn anh đáp lại bình thản:

“Trước đây không thích, giờ thì thích.”

Cô khó hiểu:

“Vì sao?”

Một tin nhắn mới hiện ra:

“Vì trong cơn mưa này, em bắt đầu chia sẻ tâm trạng với anh.”

Ánh mắt Ngu Họa dừng hẳn trên dòng chữ ấy, như có áng mây đang cuộn tròn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cô thấy hơi mất tự nhiên, tựa như Chu Nhĩ Câm có thể nhìn thấy vẻ mặt mình, nên bất giác tránh tầm mắt khỏi màn hình.

Anh đang mang tâm trạng gì khi nói ra những lời này?

Một lúc sau, có tiếng gõ cửa.

Cô ra mở, thấy là quản gia của khu căn hộ, trên tay xách mấy túi lớn.

Ông cười:

“Có đồ ăn ngoài gửi tới, tôi mang lên cho cô.”

Món ăn của Văn Ký — một nhà hàng nổi tiếng chỉ bán 5 suất mỗi ngày, giá mỗi bữa 60-70 nghìn tệ, hơn nữa không phải ai cũng có thể trở thành khách, cần có người quen giới thiệu.

Hóa ra, trong viện nghiên cứu này lại có kỹ sư gia cảnh giàu đến thế.

Ngu Họa chỉ thoáng nghĩ đã biết là ai gửi. Cảm giác trong khoảnh khắc ấy thật khó tả, cô cúi mắt nhận lấy:

“Cảm ơn.”

Bên trong là những món cô thích nhất ở đủ loại ẩm thực.

Anh thật sự quan sát tỉ mỉ đến vậy.

Giữa cơn mưa lớn, xe cộ nối đuôi nhau chật kín.

Lâm Thiên Ẩn ôm túi, vui vẻ hỏi:

“Sao anh lại tới đón em? Em nhớ là chưa nói cho anh biết em học ở đâu mà.”

Nghe nói học cao học, đa phần đều nghĩ là học ở trường đại học, ít ai biết viện nghiên cứu cũng đào tạo sau đại học. Thạc sĩ chọn trường, tiến sĩ chọn thầy.

Cô vốn muốn học cả thạc sĩ lẫn tiến sĩ với cùng một giáo sư, nên đã học thẳng cao học ở viện nghiên cứu.

Chu Khâm tay trái đặt trên vô lăng, mắt không liếc qua cô, gương mặt trắng lạnh góc cạnh, sống mũi cao và đường viền cằm thẳng mang chút ngông nghênh:

“Là mẹ em gọi cho anh, bảo muộn rồi, có thể qua đón em một chuyến.”

Lâm Thiên Ẩn không nhận ra chút không vui thoáng qua của anh, lại hỏi:

“Vừa rồi xe anh đỗ đối diện, anh có thấy một chị rất xinh không?”

Chu Khâm khẽ nhíu mày, liếc nhìn cô.

Giọng Lâm Thiên Ẩn không giấu nổi sự ngưỡng mộ:

“Chị ấy là kỹ sư ở viện bọn em, nghe nói giờ đã là học giả ‘Tiểu Tứ Thanh’ rồi, chỉ hơn em một tuổi, thật sự rất giỏi.”

Tiểu Tứ Thanh, Đại Tứ Thanh, ứng viên viện sĩ, viện sĩ.

Người ta thường ngoài ba mươi, gần bốn mươi mới đạt được. Vậy mà chị ấy mới hai mươi lăm đã làm được.

Chu Khâm hơi khựng lại:

“‘Tiểu Tứ Thanh’ là gì?”

Lâm Thiên Ẩn sững ra một chút, rồi nhận ra người không làm nghiên cứu sẽ xa lạ với những thuật ngữ này, bèn giải thích:

“Là bốn danh hiệu quốc gia trao cho các nhà khoa học đủ điều kiện, kèm theo kinh phí: Quỹ Khoa học Trẻ Xuất sắc, Thanh niên Trường Giang, Thanh niên Ưu tú, và Hải ngoại Trẻ Xuất sắc. Ai có được các danh hiệu này thường đều có vị trí trong giới học thuật, được nhà nước công nhận.”

Động tác của Chu Khâm chậm lại đôi chút.

Lâm Thiên Ẩn còn cảm thán:

“Hôm nay em tra thử, mới biết chị ấy là người đặt nền móng cho một phương thức ổn định hệ thống động lực máy bay. Không phải ai cũng có thể dùng chữ ‘đặt nền móng’, chỉ những nhà khoa học thật sự xuất sắc, mang tính khai phá mới xứng đáng. Chị ấy siêu giỏi.”

Chu Khâm dường như bất ngờ, nét mặt thoát khỏi vẻ tùy ý thường ngày, có chút chậm lại:

“Giỏi vậy sao?”

Cô chẳng phải chỉ là một cô gái ngoan đọc nhiều sách thôi ư?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.