Hả? Tôi Từ Dưới Quê Lên Mà [vô Hạn] - Chương 2: Ngày 1 Tháng 9. Trời Nắng. Thứ Hai — Đồ Ăn Trường Mới Ngon Thật Đấy (giơ Ngón Cái)

Cập nhật lúc: 25/06/2026 15:04

Mấy cô gái kia đều là những người vừa mới nhận chìa khóa, chắc chắn không phải học sinh cũ. Như vậy, họ chỉ có thể là tân sinh viên hoặc học sinh chuyển trường. Mà khả năng là học sinh chuyển trường lớp 12 lại rất thấp. Nói cách khác, khả năng họ được xếp cùng khối, cùng lớp với An Khê gần như không đáng kể.

Đều là học sinh mới đến ngôi trường này, lại khó có cơ hội học chung lớp, bản tính thích bắt chuyện của An Khê lập tức trỗi dậy. Cô không ngừng tìm chủ đề để thăm dò đối phương.

Tiếc là phòng ký túc xá nằm ngay gần lối vào. An Khê vừa dứt lời thì đã đến trước cửa phòng. Cô lấy chìa khóa ra mở cửa rồi nói: “Ở đây vẫn còn 2 chỗ ngủ. Không biết bà nội quản lý đã sắp xếp vị trí cho cậu chưa. Nếu chưa thì cậu có thể tùy ý chọ...”

Chữ cuối cùng mắc nghẹn trong cổ họng.

Trên chiếc giường nằm sâu nhất trong phòng, một cô gái tóc dài đang ngồi quay lưng về phía cửa. Dáng vẻ của cô ta giống như vừa mới thức dậy rồi bật người ngồi dậy vậy.

Nghe thấy tiếng động, cô gái liền quay đầu lại, để lộ một gương mặt trắng trẻo sạch sẽ. Thế nhưng gương mặt ấy lại sạch sẽ đến mức bất thường, giống như ngũ quan được vẽ lên một tờ giấy trắng tinh, không hề có lấy một chút tì vết.

Đôi mắt cô ta to một cách kỳ dị, lòng đen lòng trắng phân minh. Con ngươi vừa đen vừa lớn, mỗi khi nhìn ai, nhãn cầu đều chuyển động vô cùng chậm chạp.

An Khê đứng phía trước, Mộc Tân Nhiên đứng phía sau, người nọ gần như che khuất người kia.

Cô gái trên giường chậm rãi đảo mắt từ trái sang phải. Cặp đồng t.ử đen láy giống như bị nam châm hút lấy, di chuyển một cách chậm chạp và cứng nhắc. Cô ta cứ thế nhìn chằm chằm hai người suốt gần 1 phút.

Nhìn xong, cô gái ấy cũng không nói lấy một lời, chỉ lặng lẽ quay đầu trở lại.

Đợi đến khi đối phương quay đi, An Khê mới nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng lùi về sau nửa bước, rồi khẽ khép cửa phòng lại lần nữa. Cô quay đầu nhìn thẳng vào ánh mắt ngơ ngác của Mộc Tân Nhiên, nở một nụ cười gượng gạo còn khó coi hơn khóc: “Chắc chắn là do cách mở cửa của tôi không đúng rồi.”

Trong thông báo an toàn đã ghi rất rõ, mỗi phòng ký túc xá chỉ có duy nhất 2 chiếc chìa khóa.

An Khê có thể khẳng định rằng trước khi khóa cửa rời đi, trong phòng hoàn toàn không có người thứ hai. Thậm chí trước đó nữa, căn phòng cũng không hề có bất kỳ dấu vết nào cho thấy từng có người sinh sống.

Thế nhưng vừa rồi, khi cô gái kia chậm rãi đảo mắt quan sát hai người, An Khê lại nhìn thấy trên chiếc bàn học gắn liền dưới giường số 3 có vài cuốn sách, bên cạnh còn treo một bộ đồng phục trên lan can giường.

Cô gái này xuất hiện từ lúc nào?

Và cô ta đã xuất hiện bằng cách nào?

Điều này hoàn toàn không khớp với những quy tắc được ghi trong thông báo an toàn.

Hay là do cách cô mở cửa không đúng?

Hoặc cũng có thể cô đã mở nhầm phòng?

An Khê ngẩng đầu nhìn biển số phòng.

1101.

Không sai.

Đúng lúc đó, Mộc Tân Nhiên bất ngờ giữ c.h.ặ.t bàn tay đang định vặn chốt cửa của cô, đồng thời hạ thấp giọng hỏi: “Cậu chắc chắn lúc rời đi trong phòng chỉ có một mình cậu chứ?”

An Khê gật đầu rồi bổ sung thêm: “Ít nhất thì trước khi tôi mở cửa phòng ra, đúng là như vậy.”

Nói xong, cô cũng vô thức hạ thấp giọng, dè dặt hỏi: “Thành phố lớ... ở đây đều như thế này sao?”

Quy củ thì nhiều vô kể, vậy mà học sinh lại chẳng mấy ai chịu tuân thủ.

Mộc Tân Nhiên khẽ nhíu mày, lắc đầu đáp: “Cẩn thận vẫn hơn.”

An Khê nghe vậy liền ngẩn người: “Hả?”

Cô có thể cảm nhận rất rõ rằng ngay trong khoảnh khắc vừa rồi, sự dò xét và cảnh giác mà Mộc Tân Nhiên âm thầm dành cho mình đã hoàn toàn biến mất.

Lẽ nào chỉ cần cùng nhau thì thầm to nhỏ là có thể nhanh ch.óng kéo gần khoảng cách giữa hai người?

Hay người ở nơi bọn họ sống vốn đều dễ dàng buông lỏng cảnh giác với người khác như vậy?

Dù sao thì cô vẫn rất cẩn thận đấy nhé.

Cho đến tận bây giờ, cô còn chưa hề tiết lộ chuyện mình là học sinh chuyển trường lớp 12 cơ mà!

……

Đúng như dự đoán, trong phòng ký túc xá chỉ còn lại chiếc giường số 2 là còn trống, Mộc Tân Nhiên cũng không có lựa chọn nào khác.

Lúc này mới hơn 7 giờ sáng một chút. An Khê nhìn trái ngó phải. Cô bạn ở giường số 3 vẫn ngồi im bất động như cũ, vừa nhìn đã biết không có ý định để người khác quấy rầy. Còn Mộc Tân Nhiên lại không mang theo hành lý, khiến cô cũng chẳng có việc gì để giúp.

Thế là An Khê nhiệt tình nhắc rằng phía sau cánh cửa có dán một tờ thông báo an toàn.

Quả nhiên, Mộc Tân Nhiên tỏ ra rất hứng thú. Vừa nghe xong, cô ấy lập tức đứng dậy đi xem.

Khác với kiểu chỉ liếc qua loa một lượt của An Khê, Mộc Tân Nhiên đọc bản thông báo vô cùng nghiêm túc. Cô đứng trước cửa chăm chú xem hơn 1 phút mà gần như không hề nhúc nhích.

An Khê vốn không kìm được tính tò mò. Trong lúc rảnh rỗi, cô đảo mắt nhìn quanh, rồi tầm mắt bất giác dừng lại trên chiếc giường số 3.

Cô thật sự quá hiếu kỳ.

Rốt cuộc người này đã vào đây bằng cách nào?

Chẳng lẽ trèo qua ban công?

Nhưng cửa ban công rõ ràng đã bị cô khóa c.h.ặ.t rồi mà.

An Khê khẽ vặn người, rón rén bước đến dưới giường số 3. Cô ngẩng khuôn mặt tươi cười lên, vì sợ làm phiền Mộc Tân Nhiên đang chăm chú đọc thông báo nên cố ý hạ thấp giọng: “Chào cậu nha, bạn học. Tôi tên là An Khê, An trong an toàn, Khê trong dòng suối nhỏ. Tôi ngủ ở giường số 1.”

Đến lúc lại gần, An Khê mới phát hiện mái tóc của cô bạn giường số 3 dài đến đáng kinh ngạc. Không chỉ xõa kín sau lưng, mà trên mặt giường còn rải rác từng lớp tóc dày cộp.

Nếu cô bạn này đứng dậy, mái tóc ấy chắc chắn sẽ quét xuống tận mặt đất.

Cô gái nghiêng đầu nhìn An Khê. Một lúc rất lâu sau, cô ta mới phát ra âm thanh nghẹn nghẹn như có thứ gì đó mắc trong cổ họng: “Chào... cậu.”

An Khê cũng không thúc giục.

Khóe mắt cô thoáng thấy hai lọn tóc rủ xuống mép giường, liền thuận tay đỡ lấy rồi nhẹ nhàng đặt trở lại trên nệm.

Mái tóc ấy vừa mềm mượt vừa mát lạnh. Lúc đặt xuống, cô còn không nhịn được mà vuốt ve thêm vài cái.

Thế nhưng đợi một hồi lâu, An Khê vẫn không nghe thấy câu tiếp theo.

Hóa ra cô bạn giường số 3 chỉ định đáp lại một câu “Chào cậu” mà thôi.

An Khê cũng chẳng nản lòng, tiếp tục bắt chuyện: “Chào cậu, chào cậu. Cậu chuyển vào từ lúc nào vậy? Tôi chẳng hề để ý gì cả. Chìa khóa lại bị tôi cầm mất, lúc cậu ra vào chắc bất tiện lắm đúng không?”

Cô bạn số ba vẫn mất rất nhiều thời gian mới nói xong một câu: “Không, phiền.”

An Khê cảm thấy tình huống này hơi khó xử rồi.

Cô bạn cùng phòng này trông có vẻ ngơ ngơ ngác ngác, nhưng thực ra lại chẳng hề ngốc chút nào. Những câu hỏi mà An Khê muốn dò hỏi đều bị đối phương khéo léo lảng tránh, không thu được chút thông tin hữu ích nào.

“Ồ, được rồi. Bà nội quản lý nói 7 giờ 30 nhà ăn mở cửa. Cậu có muốn đi ăn cùng bọn tôi không?”

“Được.”

Lần này, cô gái trả lời rất dứt khoát.

“Okie nè. Vậy tôi không làm phiền cậu nữa. Lát bọn tôi đi ăn sáng sẽ gọi cậu.”

An Khê vẫy tay với người bạn cùng phòng có vẻ mắc chứng sợ giao tiếp xã hội này, rồi quay đầu nhìn sang người bạn cùng phòng khác đang đứng bất động trước cửa.

“Sao rồi? Có chỗ nào không hiểu không?”

Cô ghé sát lại hỏi.

Mộc Tân Nhiên hơi nghiêng người sang một bên, nhường cho cô một khoảng trống để cùng nhìn tờ thông báo. Giọng cô ấy hạ xuống rất thấp, thấp đến mức chỉ mình An Khê nghe thấy: “Có hơi phức tạp. Lát ăn sáng sẽ cùng bọn họ thảo luận.”

An Khê nghe mà chẳng hiểu gì cả.

Phức tạp ở chỗ nào?

“Bọn họ” là ai?

Mà lại còn thảo luận chuyện gì nữa?

Ăn sáng chẳng phải chỉ là thời gian để ăn sáng thôi sao?

Trong tờ thông báo này có từ nào là từ cổ hay từ ngữ khó hiểu đâu nhỉ?

An Khê không khỏi thầm nghĩ, chẳng lẽ người bạn cùng phòng mới này học hành không được tốt lắm?

Cô bắt chước dáng vẻ của Mộc Tân Nhiên, cố làm ra vẻ mặt sâu xa khó lường rồi chăm chú nhìn vào tờ thông báo. Thế nhưng trong đầu lại đang suy nghĩ về một chuyện hoàn toàn khác.

Quả nhiên, muốn hòa nhập với ngôi trường này và trở thành một học sinh hòa đồng không phải chuyện dễ dàng gì.

Nghĩ đến đây, An Khê lại lén liếc Mộc Tân Nhiên một cái.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu trình độ lĩnh hội của những tân sinh viên bình thường ở ngôi trường này đều ở mức như vậy...

Thì cô chưa chắc đã là người đứng bét toàn trường đâu nha.

Đúng 7 giờ 30, An Khê lập tức bắt đầu báo giờ, giục hai người xuống lầu ăn sáng.

Mộc Tân Nhiên gần như không mang theo hành lý, hiện tại cũng chẳng có gì cần chuẩn bị. Vừa nghe An Khê gọi, cô ấy liền đứng dậy, khoác bộ đồng phục lên người rồi có thể đi ngay.

Cô bạn giường số 3 cũng trèo xuống từ giường tầng. Động tác của cô ta nhìn qua có vẻ chậm chạp, nhưng thực tế lại nhanh đến lạ thường. Chỉ trong chớp mắt, cô ta đã đứng vững trên mặt đất.

Điều khiến An Khê bất ngờ là mái tóc của cô gái ấy không hề dài đến mức quét đất như cô từng tưởng tượng. Sau khi đứng dậy, tóc đối phương chỉ dài tới ngang eo.

Ánh mắt của Mộc Tân Nhiên dừng lại trên mái tóc của cô bạn giường số 3.

Chưa đầy 2 giây sau, cô ấy bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh thấu xương lan dọc sống lưng. Theo bản năng ngẩng đầu lên, cô liền bắt gặp một đôi mắt có lòng đen lòng trắng phân minh đang nhìn mình chằm chằm, khiến cả người không khỏi run lên.

“Mái tóc đẹp thật đấy!”

An Khê hoàn toàn không nhận ra bầu không khí kỳ lạ giữa hai người bạn cùng phòng. Cô giơ ngón tay cái lên tán thưởng, rồi sốt sắng thúc giục:

“Nhanh lên nào, nhanh lên nào! Không biết nhà ăn hôm nay có món gì ngon nữa!”

……

Muốn ăn cơm ở nhà ăn thì trước tiên phải làm thẻ và nạp tiền vào đó.

Hiện giờ An Khê cũng được xem là một đại gia ngầm đấy nhé.

Khi nhận được giấy báo nhập học, mẹ cô đã nạp vào thẻ một khoản tiền không nhỏ. Nghe nói số tiền ấy là do mỗi gia đình trong làng góp một ít để hỗ trợ cô đi học.

Chuyện này khiến An Khê cảm động đến mức ôm chầm lấy bà nội trưởng thôn rồi khóc lóc t.h.ả.m thiết. Cô còn thề son sắt rằng nhất định sẽ học hành thật giỏi để báo đáp sự kỳ vọng của mọi người.

Kết quả là vừa dứt lời đã bị bà nội trưởng thôn đá thẳng xuống con suối nhỏ bên cạnh để tỉnh táo lại.

Dù sao thì từ lúc học mẫu giáo cho đến bây giờ, trong cuốn từ điển cuộc đời của An Khê cũng chưa từng tồn tại ba chữ “thành tích tốt”.

Chỉ cần có cô xuất hiện, vị trí đội sổ toàn trường sẽ không bao giờ có ứng cử viên thứ hai.

“Khê à, kỳ vọng của bà dành cho cháu cũng giống như dòng suối nhỏ này vậy.”

Lúc ấy, bà nội trưởng thôn nói bằng giọng điệu đầy thâm ý.

An Khê khi đó vẫn còn đang ngâm mình dưới suối, vừa cảm động vừa mong chờ hỏi lại: “Ý bà là nước chảy thành sông, sông chảy ra biển, cuối cùng sẽ trở thành đại dương sao?”

Nghe xong câu này, bà nội trưởng thôn lập tức quay đầu đi tìm gậy.

Hiển nhiên, trình độ ngữ văn quá mức xuất sắc của cô đã khiến bà không thể chịu nổi nữa rồi.

An Khê đưa tay xoa chỗ vừa bị gõ trên đỉnh đầu, buồn bã thở dài. Thật ra lúc đó bà nội trưởng thôn muốn nói: “Đừng để cạn nước là được.”

Mộc Tân Nhiên chú ý đến động tác của An Khê, ánh mắt từ đám đông trong nhà ăn chuyển sang người cô.

Đón lấy ánh nhìn ấy, An Khê lập tức ghé sát lại, thần thần bí bí hỏi: “Nhiên Nhiên, gia đình cậu có đặt kỳ vọng gì ở cậu không?”

Mộc Tân Nhiên: “?”

Cô ấy hơi lùi ra sau một chút, nhếch môi đáp: “Còn sống là được.”

An Khê lập tức cảm thấy khoảng cách giữa người với người được kéo gần hơn. Sự đề phòng và xa cách dành cho người lạ trước đó cũng tan biến sạch sẽ. Từ giờ phút này, bọn họ đã là chị em tốt của nhau rồi!

An Khê gật gù đầy đồng cảm: “Trong làng tôi cũng thế đấy.”

“Đừng để cạn nước là được” và “Còn sống là được”, chẳng phải đều là cùng một ý sao!

Mộc Tân Nhiên: “?”

Chứ còn sao nữa?

Trong phó bản, ngoài việc còn sống ra thì còn có thể kỳ vọng điều gì khác được chứ?

An Khê không nhận được thêm ánh mắt nào từ Mộc Tân Nhiên. Lúc này, toàn bộ sự chú ý của cô đã dồn vào bên trong nhà ăn.

Nhà ăn này lớn hơn bất kỳ nhà ăn nào An Khê từng thấy. Ba mặt tường đều được bố trí thành các quầy bán đồ ăn. Vào giờ này, bên trong đông nghịt người, trước mỗi quầy đều là những hàng dài học sinh mặc đồng phục đang xếp hàng.

Nơi làm thẻ nằm cạnh cánh cửa ở phía đối diện. Muốn đi tới đó thì phải chen qua đám đông.

An Khê nóng lòng muốn thử ngay, nhưng may mà vẫn nhớ đến hai người bạn cùng phòng. Cô quay đầu hỏi: “Tôi đi nạp tiền trước đây, còn các cậu thì sao?”

Mộc Tân Nhiên cần đi tìm người, cô bạn số 3 thì đi thẳng tới quầy đồ ăn, chỉ có An Khê là phải đi làm thẻ đa năng.

Nhận được câu trả lời, An Khê lập tức lao vọt đi. Tốc độ nhanh đến mức Mộc Tân Nhiên còn chưa kịp đưa tay giữ cô lại.

Mộc Tân Nhiên nhìn theo bóng lưng An Khê đang len lỏi giữa dòng học sinh qua lại đông đúc, không khỏi ngơ ngác: “Tiền ở đâu ra vậy?”

Mà khoan đã, bọn họ vốn đâu cần làm cái thẻ c.h.ế.t tiệt đó.

An Khê hoàn toàn không biết Mộc Tân Nhiên đang hoang mang điều gì. Cô còn đang nghĩ rằng nhóm người Mộc Tân Nhiên đúng là tân sinh viên. Vừa nhập học đã đăng ký ở nội trú, lại không cần làm thẻ đa năng, cũng chẳng mang theo hành lý. Chắc hẳn trước đây, khi đến làm thủ tục nhập học, bọn họ đã xử lý xong mọi thứ rồi.

Quầy làm thẻ không có ai xếp hàng. An Khê vừa tới nơi là có thể làm ngay. Trong lúc chờ đợi, cô khom người nhìn vào bên trong ô cửa sổ.

Ngồi sau ô cửa là một ông lão tóc bạc trắng, mặc đồng phục màu xanh lam, trên tay đeo một đôi găng da màu đen.

An Khê nở nụ cười ngoan ngoãn, lễ phép: “Cháu chào ông, cháu là học sinh mới chuyển trường đến.”

Thái độ của ông lão làm thẻ tốt hơn bà nội quản lý ký túc xá rất nhiều. Động tác của ông cũng vô cùng thành thạo và chuyên nghiệp. Nghe vậy, ông liền ngẩng đầu lên, cười híp mắt nói: “Tốt lắm, tốt lắm. Đến trường thì phải ăn uống đầy đủ, học hành chăm chỉ nhé.”

Vừa ngẩng đầu lên, An Khê đã bị đôi môi của ông cụ thu hút. Môi ông được chia thành hai nửa trái phải rất rõ ràng.

Người ở ngôi trường này quả nhiên trông cởi mở và phóng khoáng hơn bên chỗ bọn cô nhiều. Chẳng trách ai ai cũng bảo phải bước ra khỏi ngọn núi lớn mà nhìn thế giới.

Nhìn chằm chằm người khác là hành vi rất bất lịch sự, cô nhanh ch.óng dời mắt đi. Nhưng ngay sau đó, dường như nhận ra điều gì, cô lại quay đầu nhìn ông cụ, ngạc nhiên hỏi: “Ông ơi, sao cháu thấy hình như chẳng có ai đến làm thẻ vậy?”

Điều quan trọng hơn là, ngay khoảnh khắc cô đứng trước quầy làm thẻ này, tất cả học sinh trong nhà ăn, từ những người đang xếp hàng lấy cơm đến những người đang ăn cơm, đều đồng loạt quay đầu nhìn về phía cô.

Tuy ánh nhìn đó chỉ kéo dài vỏn vẹn 2 giây, nhưng cảnh tượng hàng trăm người cùng lúc dừng mọi động tác rồi quay sang chăm chú nhìn một mình cô vẫn khiến người ta cảm thấy vô cùng kỳ quặc.

Cô có làm gì đâu chứ?

Chẳng phải cô chỉ đang ngoan ngoãn làm theo sắp xếp, đến đây làm thẻ đa năng thôi sao?

“Đúng vậy, chỉ có một mình cháu đến làm thẻ thôi.” Ông cụ làm thẻ đưa tấm thẻ đa năng ra ngoài ô cửa sổ. “Xong rồi, thẻ của cháu đây.”

An Khê cất thẻ đi. Trong lòng cô biết rõ mình không thể moi thêm được thông tin gì từ ông cụ, nên dứt khoát nói: “Cháu cảm ơn ông, làm phiền ông rồi.”

“Không phiền, không phiền.” Một cái miệng của ông cụ làm thẻ đáp.

“Mau đi ăn cơm đi.” Cái miệng còn lại của ông cụ cũng lên tiếng.

An Khê chớp chớp mắt. Hai cái miệng nứt ra trên gò má trái phải của ông cụ lại từ từ khép vào, hợp thành một ở vị trí dưới nhân trung. Lần này, đó là một cái miệng bình thường với cấu trúc môi trên môi dưới.

Đúng là một cái miệng tinh xảo.

Không biết sau khi thân thiết hơn một chút, ông ấy có bằng lòng dạy cho cô không nhỉ?

Dù sao thì chỉ có một cái miệng vẫn hơi ít.

An Khê chào tạm biệt ông cụ, sau đó tìm một quầy có hàng người xếp dài nhất rồi đứng vào cuối hàng.

Đúng lúc đang xếp hàng, cô bỗng nghe thấy có người khẽ gọi tên mình. Theo phản xạ, cô quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh, thấy cách đó không xa, Mộc Tân Nhiên đang đứng giữa một nhóm khoảng sáu bảy người và vẫy gọi cô.

Trong nhóm người đó còn có cả hai cô gái đầu tỏi mà cô đã gặp trước đó.

Mộc Tân Nhiên đang gọi cô qua đó.

An Khê đứng tại chỗ, d.a.o động giữa hai lựa chọn: “Quầy có nhiều người xếp hàng nhất thì cơm chắc chắn sẽ ngon” và “Hòa nhập vào nhóm người mới để trở thành một học sinh hòa đồng”.

Sau một hồi cân nhắc, cô quyết định tiếp tục xếp hàng.

Không ăn cơm thì lấy đâu ra sức để tham gia các hoạt động giao lưu xã hội chứ?

Đợi ăn xong bữa này, cô nhất định sẽ nỗ lực gấp đôi!

……

“Cậu ta đang làm gì vậy?” Cô gái b.úi tóc hai bên thành hai củ tỏi quay sang hỏi Mộc Tân Nhiên. “Cậu thật sự chắc chắn cậu ta là người chơi thứ 8 sao?”

Mộc Tân Nhiên nhìn về phía An Khê. Lúc này cô đã bắt đầu trò chuyện với bạn học đứng phía trước trong hàng. Từ xa còn loáng thoáng nghe thấy những câu như: “Quầy này có cơm ngon nhất.”

Không hiểu sao, đến cả Mộc Tân Nhiên cũng bắt đầu thấy hơi thiếu tự tin: “Chắc... là vậy?”

“Đúng là kiểu người hướng ngoại bẩm sinh, đầu óc lại chẳng có bao nhiêu tâm cơ.” Mộc Tân Nhiên suy nghĩ một chút rồi bổ sung: “Tuổi còn nhỏ, chắc là lần đầu tiên tiến vào Yểm Giới, còn chưa biết sợ là gì.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.