Hạ Vãn Chiếu - Chương 6
Cập nhật lúc: 24/08/2026 17:04
Thẩm Trì ngồi bên giường bệnh.
Quay mặt sang bên.
Lén lau nước mắt.
Anh từng ở bên tôi suốt rất nhiều năm.
Cho tới khi tốt nghiệp tiểu học.
Những đứa trẻ trong giới đều vào trường quý tộc.
Còn ba tôi nghe lời mẹ kế.
Ném tôi vào trường công.
Chỉ trong thời gian rất ngắn.
Khoảng cách giữa chúng tôi đã kéo ra thật xa.
Tôi bận học.
Bận ôn thi.
Bận tích lũy từng chút sức mạnh cho chính mình.
Tôi từng nghĩ Thẩm Trì sẽ đợi.
Nhưng đến cấp ba.
Anh lại yêu Hạ Niên Niên.
Yêu đến mức rầm rộ.
Ai cũng biết.
Thẩm Trì chưa từng nói yêu tôi.
Tôi cũng hiểu tình cảm của mình chỉ là đơn phương.
Nhưng anh từng thương tôi như vậy.
Sao cuối cùng lại yêu Hạ Niên Niên?
Anh có thể yêu bất cứ người nào.
Tại sao cứ phải là cô ta?
Tôi từng muốn hỏi.
Nhưng trước cổng trường quý tộc.
Những nam nữ sinh trẻ trung, xinh đẹp, tự tin tự do đi qua.
Hạ Niên Niên mặc đồ rực rỡ.
Xinh đẹp nổi bật.
Còn tôi bận học hành.
Chỉ mặc bộ đồng phục xanh lam rộng thùng thình.
Đứng nép ở một góc.
Sự lúng túng ấy.
Được giấu sau mặc cảm tự ti.
Cứ như vậy viết vào những năm thanh xuân u ám.
Không ai nhìn thấy.
…
Cà phê trên mặt Thẩm Trì chậm rãi nhỏ xuống.
Giữa cơn tức giận của tôi.
Anh đột nhiên im lặng.
Không nói thêm gì.
Chỉ lau mặt.
Sau đó quay người rời đi.
Tôi không biết khoảnh khắc quay lưng ấy, anh đang nghĩ gì.
Cũng không biết liệu anh từng có chút áy náy nào không.
Nhưng giờ đã không còn quan trọng.
13
Thẩm Trì đi chưa lâu.
Tôi tới thăm ba.
Ông gầy đi rất nhiều.
Không còn chút khí thế nào của người từng nắm quyền nhà họ Hạ.
Hai bên tóc đã bạc gần hết.
Tôi chẳng có ý định thương hại.
Mục đích duy nhất tới đây là hỏi chuyện tài sản.
“Ba thật sự định giao hết cổ phần trong tay cho thằng em trai tới môn toán còn chỉ được điểm một chữ số à?”
Ánh mắt ba tôi tràn đầy không cam lòng cùng căm hận.
Ông trừng tôi:
“Không cho nó thì cho mày, con sói mắt trắng này sao?”
Đáp án hoàn toàn nằm trong dự liệu.
Tôi gật đầu.
“Biết rồi.”
Tôi chỉnh lại quần áo.
Cầm túi đứng lên.
Vừa rời khỏi trại giam.
Tôi lập tức gửi toàn bộ ảnh mẹ kế từng làm “chim hoàng yến” lúc trẻ cho phóng viên.
Nhân nhượng?
Tôi chỉ đang lừa người đàn bà ngu ngốc đó thôi.
Tôi đơn giản là chờ một thời điểm thích hợp hơn.
Dư luận đang sôi.
Vậy càng phải đổ thêm dầu.
Một tuần sau.
Em trai tôi bị bắt vì gây t.a.i n.ạ.n rồi bỏ trốn.
Một tên công t.ử bột ngu ngốc.
Sống dựa vào mẹ.
Loại này dễ xử lý nhất.
Chỉ cần chạm đúng điểm yếu liên quan tới bà mẹ tai tiếng.
Nó lập tức mất sạch lý trí.
Tự lao đầu vào con đường hủy diệt.
Sau khi em trai bị bắt.
Dư luận càng bùng nổ dữ dội.
Nhờ Giang Miên liên hệ.
Một số nữ sinh từng bị Hạ Niên Niên bắt nạt năm xưa cũng lần lượt lên tiếng.
Tôi đọc phần bình luận trên điện thoại:
[Trời ơi, cả nhà mẹ kế không có lấy một người t.ử tế, thật không hiểu Hạ Vãn Chiêu sống tới bây giờ bằng cách nào.]
[Tôi từng học cùng Hạ Vãn Chiêu, tôi có thể chứng minh. Suốt cấp hai, cấp ba cô ấy đều ở nội trú, gần như chẳng về nhà. Ăn mặc, đồ dùng đều rất bình thường. Nếu không bị đào ra, chúng tôi còn tưởng cô ấy chỉ là học sinh bình thường, ai ngờ lại là đại tiểu thư Hạ thị.]
[Đáng thương thật sự.]
[Có mẹ kế thì có cha ghẻ, ba cô ấy cũng chẳng tốt đẹp gì.]
…
Ngoài cửa sổ.
Mưa lớn trút xuống.
Âm thanh mưa rơi lại giúp tôi có một giấc ngủ ngon hiếm hoi.
14
Hạ Niên Niên ly hôn.
Nói chính xác hơn.
Là bị nhà chồng đuổi ra ngoài.
Năm năm sau.
Chúng tôi lại gặp nhau.
Cô ta vẫn xinh đẹp rạng rỡ.
Rất giống mẹ mình.
Một con chim hoàng yến chuyên nghiệp.
Cô đứng ngoài văn phòng tôi, cười nhạt:
“Không ngờ chị không giỏi tranh đàn ông, nhưng ở chuyện khác lại cũng có chút bản lĩnh.”
Lần trước cô ta cười với tôi kiểu đó.
Là khi nói:
“Chị à, ngại quá nha, em không cẩn thận cướp mất người chị thích. À, mẹ em hình như cũng cướp mất người mẹ chị thích nữa thì phải.”
Khi ấy tôi đã tát cô ta.
Sau đó bị ba nhốt lại.
Nhưng bây giờ.
Ba tôi chắc còn phải ở trong tù rất nhiều năm.
Tôi giơ tay.
Lại tát cô ta y như năm đó.
Nhưng lần này.
Thẩm Trì đột nhiên lao tới ngăn cản.
Anh đẩy tôi ra.
Che Hạ Niên Niên sau lưng.
“Hạ Vãn Chiêu, Niên Niên đã đủ khổ rồi!
“Đừng quên năm đó chính vì em tính kế anh nên cô ấy mới phải chia tay anh, đau lòng rồi gả đi xa.”
Một cảm giác bất lực lập tức trào lên.
Bàn tay tôi đang giơ giữa không trung cuối cùng chậm rãi buông xuống.
Tôi thở dài.
“Thẩm Trì, anh không thể ép tôi thừa nhận chuyện mình chưa từng làm.”
Thẩm Trì vẫn chắn trước Hạ Niên Niên.
“Đúng sai tôi tự có phán đoán. Em dừng tay đi.
“Ân oán của thế hệ trước, cần gì kéo Niên Niên vào. Hơn nữa, em cũng từng có lỗi với cô ấy.”
Tôi lùi một bước.
Lần cuối cùng phản bác:
“Không có!
“Tôi phải nói bao nhiêu lần mới đủ, tôi không làm!
“Tôi thậm chí không biết loại t.h.u.ố.c đó mua ở đâu!
“Nhân viên phục vụ hôm ấy cũng từng nói, tôi căn bản chưa hề chạm vào ly rượu!
“Thẩm Trì, tại sao chỉ một lần thôi anh cũng không chịu tin tôi?”
Cãi tới cuối cùng.
Tôi vẫn chỉ có thể đứng nhìn Thẩm Trì bảo vệ Hạ Niên Niên rời đi.
