Hắc Nguyệt Quang Của Tổng Tài Bệnh Kiều Trở Về Rồi - Chương 155: Nhẫn

Cập nhật lúc: 30/03/2026 14:09

Đường Phi Phi nhìn trân trân vào những dòng bình luận này, cô ta không thể hiểu nổi tại sao cục diện lại đảo chiều nhanh ch.óng đến thế chỉ trong chớp mắt.

Cô ta càng không hiểu nổi, tại sao Phó Lâm Xuyên lại đối xử tốt với Đường Tri Ức như vậy?

Rõ ràng cô ta chỉ là một "miếng giẻ lau" bị gã thiếu gia đào hoa Phó Diên Vũ chơi chán rồi vứt bỏ cơ mà!

Dựa vào đâu mà cô ta có thể cùng lúc nhận được sự ưu ái của cả hai người thừa kế nhà họ Phó!

Còn cả đám nghệ sĩ kia nữa, tại sao ngay cả Tần Ngôn cũng giúp Đường Tri Ức nói chuyện! Đám cư dân mạng ngu xuẩn này, người ta nói gì cũng tin, đúng là một lũ phong trào!

Khi Đường Phi Phi nghĩ như vậy, cô ta hoàn toàn quên mất rằng chính mình trước đó cũng đã lợi dụng điểm này để tranh thủ sự đồng cảm của mọi người.

Giờ đây tình thế đã thay đổi, muốn dùng áp lực dư luận để đối phó với Đường Tri Ức là chuyện rất khó, hay là... Đường Phi Phi lại nhớ tới Đường Minh Kiêu.

Phải rồi, con gái của ông ta trèo lên được hai cành cao như thế, làm cha sao có thể không biết cơ chứ?

Cho dù cuối cùng cô ta có trở thành Phó phu nhân thì đã sao, chẳng phải vẫn phải làm một con ch.ó cho nhà họ Đường sao!

...

Đường Tri Ức ngồi trong văn phòng tổng giám đốc đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhìn qua lớp kính không một hạt bụi ra bầu trời xanh thẳm bên ngoài.

Trong đầu, hệ thống đã nhắc nhở cô rằng nhờ tầm ảnh hưởng tăng cao sau khi công khai thân phận, cô đã nhận được phần thưởng 10 điểm giá trị khí vận.

Cộng với số điểm có trước đó, hiện tại cô đã có 60 điểm khí vận. Ít nhất là trong nút thắt 5 tháng sắp tới, cô không cần phải lo lắng cho an toàn tính mạng của mình nữa.

Đường Tri Ức liếc nhìn điện thoại, bộ phận kỹ thuật đã lấy lại được tài khoản Weibo cho cô. Cô đăng nhập lại, kiểm tra một lượt, ngoài bài đăng mới kia ra thì không có vấn đề gì khác.

Đường Phi Phi lần này không chiếm được hời, chắc chắn sẽ không cam tâm tình nguyện dừng lại. Tiếp theo cô ta nhất định sẽ còn làm vài trò vặt vãnh, hiện tại cô vừa phải quản lý hai công ty, vừa phải tiếp tục phụ trách sáng tác nhạc, tạm thời không có thời gian xử lý cô ta.

Hay là... suy nghĩ hai giây, Đường Tri Ức quyết định sử dụng một quân bài khác.

Cô tìm ra một số điện thoại đã lưu sẵn từ trước rồi gọi đi, không đợi lâu, đầu dây bên kia đã bắt máy.

Giọng của Trần Diệp nghe không có vẻ gì là ngạc nhiên khi nhận được cuộc gọi của cô, giống như đã đợi cô từ lâu, mang theo ý cười nhẹ nhàng: "Đại tiểu thư."

Đường Tri Ức khựng lại một chút: "Chú Trần, cháu cần chú giúp một tay."

...

Trước giờ tan sở, Phó Lâm Xuyên gửi cho Đường Tri Ức một tin nhắn nói rằng sau khi xong việc sẽ đến đón cô.

Nghĩ đến chuyện hiểu lầm hy hữu xảy ra trên mạng ngày hôm nay, Đường Tri Ức vừa đúng giờ đã xuống lầu ngoan ngoãn đợi anh đến.

Chẳng bao lâu sau, một chiếc Maybach đời mới nhất dừng trước tòa nhà, cửa sau tự động mở ra, Phó Lâm Xuyên đang ngồi ở ghế sau, nghiêng đầu nhìn cô.

Đường Tri Ức lên xe, có chút thắc mắc. Thường ngày chẳng phải anh đều thích tự lái xe đến đón cô sao?

Cô từng hỏi anh có tài xế tại sao không dùng, Phó Lâm Xuyên đã giải thích rằng vì lúc hai người ở riêng không muốn có người làm phiền.

Đường Tri Ức lên xe, Phó Lâm Xuyên ngồi yên lặng một bên, thấy cô lên liền chồm người sang thắt dây an toàn cho cô, xong xuôi lại ngồi về vị trí mà không nói lời nào. Tay anh cầm một chiếc iPad vuốt tới vuốt lui, không biết đang xem cái gì.

Không khí trong xe có chút quá yên tĩnh, Đường Tri Ức nhìn Phó Lâm Xuyên đang lạnh mặt, anh dường như đang tâm trạng không tốt, nhưng dường như cũng không phải vậy.

Đường Tri Ức liếc anh một cái, rồi lại liếc thêm cái nữa, ánh mắt rơi trên chiếc iPad trong tay anh, đang định nhích tới xem rốt cuộc anh đang xem gì thì bác tài xế đột nhiên lên tiếng.

"Đã lâu không gặp nhé cô bé."

Đường Tri Ức đành phải quay đầu lại, lúc này mới nhận ra tài xế này chính là người lần trước Phó Lâm Xuyên sắp xếp cho cô.

Đúng rồi, chính là "fan trung niên" của Mộ Triều Tịch.

Vị đại thúc này vẫn tự nhiên và nhiệt tình như lần trước, Đường Tri Ức mới quay sang nhìn ông, chưa kịp đáp lời thì ông đã nói tiếp: "Lần trước chính tôi là người chở cô đến hội trường biểu diễn chương trình đó, cô còn nhớ không?"

Đường Tri Ức: "... Cháu nhớ."

"Ái chà," Đại thúc cười hì hì một tiếng, nhớ lại chuyện lần trước liền hỏi: "Vậy hôm đó cô có gặp cậu nhóc Triều Tịch không?"

Đường Tri Ức: "..."

Quả nhiên.

Nếu nói có, ước chừng ông sẽ hỏi dồn dập rất nhiều câu hỏi khác, vì vậy Đường Tri Ức mỉm cười nói: "Dạ không ạ."

Bác tài xế lộ vẻ tiếc nuối: "Thế thì đáng tiếc quá."

Thật sự muốn để ông và Mộ Triều Tịch gặp mặt trực tiếp một lần, một người thích khen, một người thích được khen... ước chừng sẽ ồn ào lắm đây.

Nhìn vẻ mặt hụt hẫng của bác tài xế qua gương chiếu hậu, Đường Tri Ức nghĩ một chút rồi nói thêm: "Nhưng mà, nếu lúc nãy bác đậu lại lâu hơn một chút, nói không chừng đã gặp được anh ấy rồi."

"Hả?" Bác tài xế giật nảy mình: "Cô đừng lừa tôi nhé."

Rõ ràng là bộ dạng hận không thể quay xe lại ngay lập tức.

Đúng là fan chân chính không sai vào đâu được.

Sau đó hai người suốt quãng đường đều tán gẫu, tất nhiên chủ yếu là bác tài xế tìm đề tài, Đường Tri Ức đáp lại một hai câu. Nói một hồi, cô cũng không để ý đường đi có chút không đúng lắm, cho đến khi xe dừng lại bên ngoài trung tâm thương mại lớn nhất thành phố.

Đường Tri Ức nhìn dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ, rồi nhìn sang tòa cao ốc phía bên kia mới phản ứng lại: "Chúng ta không về nhà sao?"

Phó Lâm Xuyên rốt cuộc cũng cất chiếc iPad đã xem suốt dọc đường đi: "Đi mua đồ trước đã."

Đường Tri Ức hỏi: "Mua gì ạ?"

Phó Lâm Xuyên đi vòng sang phía cửa xe của cô, sau khi mở cửa cho cô mới nói: "Nhẫn."

Đường Tri Ức ngẩng đầu lên từ chỗ ngồi, trong đôi mắt trong veo mang theo sự kinh ngạc, và sâu thẳm trong đó, phản chiếu hình bóng của Phó Lâm Xuyên.

Bác tài xế nhìn họ xuống xe qua gương chiếu hậu, rồi cười hì hì lái xe đi mất.

Phó Lâm Xuyên nắm tay Đường Tri Ức, đi đến trước thang máy, nhấn tầng lầu rồi đi thẳng lên trên. Đường Tri Ức liếc nhìn chiếc máy tính bảng anh vẫn cầm trong tay, khẽ lắc lắc bàn tay đang được nắm, nhếch môi: "Cho nên, nãy giờ anh vẫn luôn lựa chọn kiểu dáng nhẫn sao?"

Phó Lâm Xuyên "ừm" một tiếng, nụ cười trên khóe môi Đường Tri Ức càng đậm hơn.

Thang máy dừng lại, Đường Tri Ức đi theo Phó Lâm Xuyên ra ngoài. Tầng này đều là khu vực chuyên doanh của một thương hiệu trang sức nổi tiếng, Phó Lâm Xuyên trước đó đã chọn sẵn vài mẫu trên iPad, lúc này liền bảo nhân viên lấy hết ra cho Đường Tri Ức lựa chọn.

Đường Tri Ức xem qua từng cái, những chiếc nhẫn này mỗi cái đều có đặc điểm riêng, và đều rất hợp với đôi tay của Đường Tri Ức. Thấy mẫu nào hứng thú, cô sẽ cầm lên quan sát kỹ một chút, nhưng chưa hề đeo thử cái nào.

"Nếu quý khách không hài lòng với những mẫu này, chúng tôi vẫn còn rất nhiều kiểu dáng khác." Nhân viên luôn quan sát sắc mặt của Đường Tri Ức, tranh thủ thời cơ giới thiệu, sợ làm vị khách lớn này không hài lòng.

Đường Tri Ức lắc đầu: "Không cần đâu, để tôi tự xem là được."

Đi cho đến tận cuối dãy tủ kính, Đường Tri Ức vẫn không dừng lại lâu, cho đến khi quay đầu lại, cô nhìn thấy chiếc nhẫn trước mặt Phó Lâm Xuyên.

Vòng nhẫn đơn giản không có quá nhiều trang trí, chỉ ở phía trên cùng đính một viên kim cương hình trái tim, những mặt cắt không đều rực sáng những tia sáng vụn vặt dưới ánh đèn sang trọng.

Chiếc nhẫn này là...

Phó Lâm Xuyên đưa tay lấy chiếc nhẫn đó ra khỏi hộp nhung, nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của Đường Tri Ức.

"Tiểu Khê, chúng ta kết hôn đi."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.