Hắc Nguyệt Quang Của Tổng Tài Bệnh Kiều Trở Về Rồi - Chương 157: Hoài Âm
Cập nhật lúc: 31/03/2026 13:04
Mấy cô gái nhỏ đứng ở cửa chờ đợi, ngóng trông hồi lâu, cuối cùng cũng thấy một chiếc xe bảo mẫu màu đen tiến vào khoảng sân trống dưới tòa nhà. Không lâu sau, xe dừng lại, một thanh niên thanh tú, vóc dáng cao ráo bước xuống.
Gần như ngay giây tiếp theo khi Tần Ngôn lộ diện, mấy cô gái lập tức hét lên phấn khích.
"A a a Tần Thiên vương!"
"Cuối cùng cũng thấy người thật rồi, vẫn đẹp trai như mọi khi!"
Thấy Tần Ngôn xuống xe, mấy cô gái nhanh ch.óng lao tới, vây quanh lấy anh. Tuy rằng sau lưng họ có thể nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, nhưng đối mặt với chính chủ, mấy cô gái đang tuổi xuân thì không dám cuồng nhiệt như trước nữa.
Lúc này, người thì xoắn ngón tay thẹn thùng, người thì che mặt cười duyên, nói năng nhẹ nhàng nhỏ nhẹ.
Tần Ngôn nhìn mấy cô gái chạy từ xa đến chỗ mình, trên mặt nở nụ cười đúng mực: "Là fan hâm mộ sao?"
Một cô gái theo bản năng trả lời: "Đúng đúng, Tần Thiên vương, em thích anh lâu lắm rồi, anh có thể cho em xin chữ ký được không?"
"Ồ, còn có thể chụp chung một tấm ảnh không? Hi hi."
"Em cũng muốn!"
Tần Ngôn mỉm cười: "Tất nhiên là được."
Anh liếc nhìn xung quanh, tuy phía xa cũng có những fan đang nhìn mình, nhưng tiến lại gần chỉ có bốn người này, ký tên và chụp ảnh xong rồi đi tìm Đường Tri Ức vẫn còn kịp.
Sau khi ký tên và chụp ảnh với từng người, từ bên trong cánh cửa xe bảo mẫu chưa đóng hẳn thò ra một thiếu niên để kiểu tóc mullet (tóc đuôi sói). Da cậu ấy rất trắng, gương mặt sạch sẽ thanh tú, hốc mắt sâu, đôi mắt sáng trong như những trái nho đen còn đọng nước. Sống mũi cao thẳng nhưng gương mặt lại hơi nhỏ, khóe miệng đang ngậm một chiếc kẹo mút, trông giống như một nam sinh đại học, mang theo vài phần khí chất thiếu niên ngây ngô.
Thiếu niên tóc mullet ló nửa cái đầu ra, ngón tay kẹp lấy que kẹo mút, hỏi một cách cực ngầu: "Vẫn chưa xong sao?"
Mấy cô gái đồng loạt quay đầu nhìn cậu, khoảnh khắc nhìn thấy cậu liền bị vẻ đáng yêu đó làm cho tan chảy. Một cô gái khoa trương đưa tay ôm n.g.ự.c, hỏi: "Tần Thiên vương, vị này... là em trai anh sao?"
Thiếu niên khẽ nhíu mày, lộ rõ vẻ không vui, nhưng vì gương mặt quá non nớt nên vẻ không vui đó chẳng có chút uy h.i.ế.p nào.
Tần Ngôn thấy vậy vội giải thích: "Ồ, không phải đâu, cậu ấy..."
Cuối cùng nghĩ lại, thấy không tiện tiết lộ quá nhiều, anh chỉ nói: "Cậu ấy không phải em trai tôi. Hôm nay chúng tôi đến là có việc tìm Khê tỷ, không biết các bạn có tiện..."
Anh thấy mấy người này không đeo thẻ nhân viên của Gia Duyệt nên lời nói có chút do dự.
Mấy cô gái lúc này mới sực nhớ suýt nữa quên mất việc chính, vội vàng nói: "Tất nhiên là tiện ạ!"
Cô gái đứng đầu giải thích: "Thật ra bọn em chính là người được Khê tỷ phái xuống đón anh. Xin lỗi nhé, vừa nãy thấy thần tượng kích động quá nên bọn em nhất thời quên mất." Nói xong chính cô cũng thấy hơi ngại ngùng.
"Hóa ra là vậy." Tần Ngôn ngược lại cảm thấy họ đã giúp ích: "Vậy thì làm phiền các bạn."
"Mời đi theo bọn em ạ."
Mấy cô gái dẫn đường phía trước, đưa họ lên lầu.
Thiếu niên tóc mullet nhảy hai ba bước xuống xe, một tay đeo chiếc ba lô màu đen sau lưng, hơi thở học sinh càng đậm nét hơn. Trên đường đi có không ít người nhìn lén họ, còn tưởng đây là nghệ sĩ mới ký hợp đồng của công ty.
Đến cửa, Tần Ngôn thấy mấy cô gái không thèm gõ cửa mà trực tiếp đi vào, bước chân anh hơi khựng lại, thầm nghĩ quan hệ giữa ông chủ Gia Duyệt và nhân viên thật hài hòa.
Tiếp theo, sau khi theo họ vào cửa, anh mới phát hiện bên trong không phải văn phòng tổng giám đốc mà là studio kèm theo vài căn phòng nhỏ đang đóng kín cửa, không nhìn rõ bên trong là gì.
Anh lưỡng lự hỏi: "Đây là...?"
Cô gái gần anh nhất giải thích: "Đây là Studio Triều Tịch. Vì Khê tỷ cân nhắc lát nữa có lẽ cần dùng đến một số thiết bị âm nhạc nên bảo bọn em đưa anh đến đây."
"Hóa ra là vậy." Là anh cân nhắc không chu đáo rồi.
Anh vào chưa được bao lâu, cửa của một căn phòng được mở ra, ngay sau đó Đường Tri Ức và Mộ Triều Tịch từ bên trong bước ra.
Lúc này anh mới nhìn rõ bên trong hóa ra là phòng thu âm, chỉ là... anh ngẩng đầu nhìn quanh một lượt.
Nếu coi đây là phòng tập thì môi trường này dường như không phù hợp với thân phận át chủ bài của Mộ Triều Tịch tại Gia Duyệt. Dù sao ở Ngữ Tâm, một phòng thu âm của riêng anh đã lớn hơn tổng diện tích mấy căn phòng này cộng lại rồi.
Đường Tri Ức nhìn đồng hồ, nói với Tần Ngôn và thiếu niên tóc mullet phía sau: "Vừa vặn lắm, vào đi."
Tần Ngôn thu hồi ánh mắt, gật đầu, dẫn người đi sau vào phòng theo cô.
Mộ Triều Tịch không đi vào cùng họ, anh nghĩ Tần Ngôn cần thảo luận khúc mới với Đường Tri Ức, coi như là bí mật kinh doanh một nửa, mình không tiện quấy rầy.
Sau khi vào phòng, Đường Tri Ức nhìn thiếu niên tóc mullet, mỉm cười hỏi: "Vị này chính là người anh nói muốn dắt theo đúng không?"
Ngay từ khi cô xuất hiện, thiếu niên tóc mullet đã lập tức chuyển ánh mắt từ việc quan sát xung quanh sang cô, sau đó chưa từng rời đi.
Lúc này nghe cô hỏi đến mình, cậu thành thật bỏ chiếc ba lô đang đeo một bên vai xuống cầm trên tay, quy củ nói: "Chào chị, em là Hoài Âm."
Đường Tri Ức khó giấu vẻ kinh ngạc.
Danh tiếng của "phù thủy phối khí" kim bài Hoài Âm trong giới, cô tất nhiên đã nghe qua, chỉ là cô chưa bao giờ nghĩ tới bản thân cậu ấy lại trẻ đến vậy, trông như vẫn còn đang đi học.
Dựa trên sự hiểu biết trước đây của cô về phong cách nhạc của cậu, cộng thêm việc trước đó cậu từng lên tiếng trên mạng bảo vệ bản phối khí của cô, cô cứ ngỡ đó phải là một thanh niên nghệ thuật nho nhã, ôn hòa như Tần Ngôn.
Không ngờ lại là một "thiếu niên nghệ thuật".
Nụ cười của Đường Tri Ức bất giác mang theo vẻ hiền hậu của bậc tiền bối: "Chào em."
Cô nhìn chiếc ba lô lớn cậu đang cầm: "Cho hỏi hôm nay em đến là...?"
Hoài Âm nhìn Tần Ngôn, Tần Ngôn chủ động giải thích thay cậu: "Là thế này Khê tỷ, Hoài Âm cũng luôn rất hứng thú với các dòng nhạc quốc tế. Bản nhạc trước chị viết cho tôi cậu ấy đã nghiên cứu rất lâu, bản lần này cậu ấy cũng góp ý kiến cho tôi. Nghe nói tôi có thể đến tìm chị nên cậu ấy cũng muốn đi theo để học hỏi một chút."
Hoài Âm gật đầu: "Hy vọng sẽ không làm phiền hai người."
Thiếu niên choai choai dùng ngữ khí già dặn, vẻ ngoài trông có vẻ phóng khoáng bất kham kết hợp với biểu cảm quy củ, tạo nên một sự đáng yêu lạ lùng.
Đường Tri Ức nhịn cười: "Tất nhiên là không rồi, em cứ tự nhiên nhé."
Tần Ngôn và Đường Tri Ức tìm chỗ ngồi xuống, bắt đầu nghiên cứu bản nhạc anh mang tới, Hoài Âm kéo một chiếc ghế nhỏ ngồi bên cạnh lắng nghe, chiếc ba lô mang theo bị cậu tùy tay ném sang một bên.
Tần Ngôn trình bày sơ qua ý tưởng của mình, sau đó dùng nhạc cụ trong phòng diễn tấu một lượt từ đầu đến cuối, Đường Tri Ức vừa nghe vừa ghi chú lên bản nhạc.
Sau khi kết thúc bản nhạc, Hoài Âm chăm chú nhìn vào bản nhạc của cô, tò mò chỉ vào một chỗ bị khoanh tròn hỏi: "Giai điệu này có vấn đề gì sao ạ?"
Đường Tri Ức nghiêng đầu giải thích: "Không có vấn đề gì cả."
Hoài Âm đang chuẩn bị tâm thế nghe phê bình liền khựng lại: "?"
