Hắc Nguyệt Quang Của Tổng Tài Bệnh Kiều Trở Về Rồi - Chương 82: Dùng Chính Mình Để Khóa Chặt Cô Ấy

Cập nhật lúc: 23/03/2026 11:04

Đây không phải khu vực đỗ xe nhưng chẳng ai dám đến đuổi anh đi.

Phó Lâm Xuyên một tay cầm bật lửa, một tay chắn gió châm điếu t.h.u.ố.c trên môi. Khói t.h.u.ố.c bay theo gió, anh thản nhiên liếc nhìn về phía này chạm phải ánh mắt của Đường Tri Ức.

Hai người cứ thế nhìn nhau.

Đinh Kỳ co rúm tại chỗ không dám cử động, Đường Tri Ức quay sang nói với cô ta: "Về sớm đi."

Đinh Kỳ gật đầu vội vàng chuồn mất theo một hướng khác.

Trước khi rời đi, ánh mắt cuối cùng cô ta nhìn thấy là Đường Tri Ức đang sải bước tiến về phía người đàn ông đó.

Phó Lâm Xuyên nhìn cô lại gần, đứng trước mặt mình rồi lấy đi điếu t.h.u.ố.c trên môi anh. Đường Tri Ức nhìn chằm chằm điếu t.h.u.ố.c trên đầu ngón tay, còn anh nhìn chằm chằm cô trầm giọng hỏi: "Chơi đủ chưa?"

Đường Tri Ức dùng tay không bóp tắt điếu t.h.u.ố.c.

Phó Lâm Xuyên lập tức nhìn vào tay cô, đầu ngón tay trắng nõn trong nháy mắt đã bị bỏng đỏ ửng. Anh giật lấy mẩu t.h.u.ố.c đó ném xuống đất.

Đường Tri Ức nhìn anh cười rồi hôn lên môi anh.

Phó Lâm Xuyên thở dài trong lòng chỉ đành thuận theo mà ôm lấy cô, đám vệ sĩ bên cạnh đều rất biết ý mà đồng loạt quay đầu đi chỗ khác. Hôn xong, Phó Lâm Xuyên mở cửa cùng cô lên xe.

Đường Tri Ức nhìn người đang đích thân ngồi ở ghế lái, hơi thắc mắc chỉ chỉ đám vệ sĩ bên ngoài: "Họ thì sao?"

Phó Lâm Xuyên đáp: "Họ có việc của mình phải làm."

Xem ra anh không muốn nói, Đường Tri Ức cũng không hỏi thêm chỉ đưa chìa khóa chiếc xe cô lái đến cho họ. Sau khi xe của Phó Lâm Xuyên lăn bánh, đám vệ sĩ đó mới tiến về phía cửa lớn hội sở.

Nhân viên bảo vệ vốn định ngăn cản nhưng lại thấy ở đại sảnh, người quản lý cao nhất của hội sở đích thân ra đón họ vào và dẫn đường.

Nhân viên bảo vệ vừa kinh hãi vừa hiếu kỳ, không biết người ta dẫn cả một đám người to lớn như vậy đi đâu?

Về đến nhà, Phó Lâm Xuyên nhận một cuộc điện thoại, Đường Tri Ức đi tắm trước. Khi cô tắm xong bước ra thấy Phó Lâm Xuyên cũng đã tắm rửa sạch sẽ đang ngồi trên sofa bên cửa sổ phòng ngủ trên gối đặt một chiếc hộp.

Cô vừa lau tóc vừa đi tới: "Cái gì đây?"

Phó Lâm Xuyên mở hộp ra, bên trong là hai sợi dây chuyền bạc.

Anh lấy sợi bên phải ra, đeo lên cổ cho Đường Tri Ức. Kim loại lạnh lẽo áp sát vào xương quai xanh của cô nhưng thứ còn lạnh hơn kim loại chính là đầu ngón tay của Phó Lâm Xuyên.

Đeo xong, Đường Tri Ức chạm vào mặt dây chuyền, hình như là một cái ổ khóa nhỏ bằng kim loại, trên mặt khóa có một hình trái tim nổi lên.

Cô thấy vậy không nhịn được bật cười: "Vậy sợi còn lại là chìa khóa sao?"

Cô lấy sợi dây chuyền còn lại ra, nhìn thấy mặt dây thì khựng lại. Sợi này cũng là một cái khóa.

Chỉ có điều hình trái tim trên mặt khóa này lại lõm xuống. Cô nhìn Phó Lâm Xuyên dùng ánh mắt hỏi thăm.

Phó Lâm Xuyên mỉm cười nhạt: "Đeo cho anh đi."

Đường Tri Ức đeo cho anh xong mới phát hiện phía sau không có khóa cài linh hoạt, điểm kết nối duy nhất của hai bên chính là cái ổ khóa đó.

Cô mới sực nhớ ra hỏi: "Trong cái khóa này có gì?"

Phó Lâm Xuyên vẫn mỉm cười thản nhiên: "Máy định vị."

Đường Tri Ức: "..." Đeo hơi sớm rồi.

Cô hỏi: "Tại sao anh cũng đeo?"

Phó Lâm Xuyên đáp như một lẽ đương nhiên: "Em cũng có thể kiểm tra anh, anh rất sẵn lòng."

Đường Tri Ức im lặng, một lát sau lại hỏi: "Làm sao tháo xuống?"

Phó Lâm Xuyên bảo: "Đã đeo vào rồi thì không tháo ra được nữa."

Đường Tri Ức chạm vào mặt khóa, trầm tư.

Sau đó cô nhích lại gần anh, đặt hình trái tim nổi của mình vào hình trái tim lõm của Phó Lâm Xuyên, hai bên khớp nhau hoàn hảo nhưng ổ khóa không hề mở ra như cô tưởng. Thế mà lại không được.

Đường Tri Ức lùi lại, tiếp tục mân mê cái khóa của mình: "Vậy nếu trực tiếp cạy ra thì sao?"

Phó Lâm Xuyên mỉm cười: "Sẽ nổ."

"?"

Đường Tri Ức chớp chớp mắt nhìn anh. Anh bổ sung: "Khóa của đối phương sẽ nổ."

Hình dáng trái tim khớp nhau là vì muốn khóa c.h.ặ.t cô, còn anh tự đeo cho mình là vì muốn dùng chính mình để khóa c.h.ặ.t cô.

Hơn nữa, anh đã nói dối. Không phải khóa của đối phương sẽ nổ mà là bất kể cạy cái khóa nào, chỉ có cái của anh mới nổ.

Anh sao nỡ để Tiểu Khê chịu bất kỳ đe dọa nào.

Đường Tri Ức nhìn Phó Lâm Xuyên đang bình thản, cảm thấy hẳn là điên rồi nhưng lại thấy nếu là anh thì có vẻ cũng khá bình thường. Cô không khám phá cái dây chuyền nữa mà tựa vào sofa bắt đầu suy nghĩ xem mình đã làm gì khiến Phó Lâm Xuyên thiếu cảm giác an toàn đến thế.

Điện thoại của Phó Lâm Xuyên lại rung lên, chắc là có người báo cáo công việc, anh bấm vào xem và trả lời khá nghiêm túc. Đường Tri Ức không nhịn được lén nhìn một cái.

Đập vào mắt là một bức ảnh đối phương gửi tới, trong ảnh là một người đàn ông bị trói vào ghế, bối cảnh u ám giống hệt hội sở lúc nãy. Người đàn ông bị bịt mắt, miệng dán băng keo, không nhìn rõ mặt nhưng kiểu tóc này trông rất quen.

Cô đang đoán là ai thì Phó Lâm Xuyên gửi một tin nhắn mới đi: "Hỏi xem hắn dùng tay nào để chuốc rượu."

Gửi xong anh quay đầu lại chạm phải ánh mắt đang nhìn lén của Đường Tri Ức. Cô bị bắt quả tang cũng không né tránh trực tiếp hỏi: "Anh bắt Kim Xán Dặc?"

Phó Lâm Xuyên gật đầu. Đường Tri Ức nhớ lại đám vệ sĩ mình để lại lúc đi, hóa ra là đi làm việc này.

Cô cũng không phải người ủy mị, dù hôm nay Kim Xán Dặc chưa kịp làm gì cô nhưng hắn thực sự không phải hạng tốt lành gì, số thiếu nữ bị hắn hại không đếm xuể nên chịu chút khổ sở cũng là đáng đời.

Cô nghĩ ngợi rồi nhắc nhở Phó Lâm Xuyên: "Hắn cũng có chút lai lịch, hay là đừng làm quá tay?"

Phó Lâm Xuyên khẽ cười, kéo cô vào lòng: "Yên tâm, bên Hắc Quốc có biết cũng không dám làm gì đâu, địa vị của hắn ở tập đoàn Kim Mộc không cao như em nghĩ."

Đường Tri Ức hiểu ra, thế thì cô yên tâm rồi. Bộ đồ ngủ ở nhà chất liệu mỏng manh, cổ áo hơi rộng bị Phó Lâm Xuyên kéo một cái như vậy càng để lộ ra mảng lớn làn da trắng ngần.

Anh cúi đầu hôn lên xương quai xanh của cô.

"Anh đã nói rồi, anh rất có ích."

Đường Tri Ức khựng lại nhớ tới những nhân vật liên quan đến chủ đề này lần trước. Mà hôm nay còn gặp lại nữa. Cô nhìn nghiêng khuôn mặt Phó Lâm Xuyên đang vùi vào cổ mình.

Anh đã biết Kim Xán Dặc chuốc rượu cô, chắc chắn cũng biết cô gặp Phó Diên Vũ.

Vậy nên hôm nay anh đeo cho cô sợi dây chuyền này là vì chuyện đó?

Phó Lâm Xuyên hôn một hồi thì không nhịn được dùng răng c.ắ.n nhẹ, trên xương quai xanh trắng nõn để lại một vết răng mờ.

Đường Tri Ức cúi đầu hỏi anh: "Phó Lâm Xuyên, anh cầm tinh con ch.ó à?"

Phó Lâm Xuyên ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt lấp lánh đó đúng là rất giống một loài thuộc họ ch.ó cỡ lớn nào đó.

Anh cong mày cười, đôi mắt trong veo như mặt hồ gợn sóng nhưng đôi đồng t.ử đen láy kia lại sâu thẳm như đầm nước lạnh.

Đường Tri Ức nhìn mãi rồi chìm đắm trong đầm nước ấy.

Cô vươn tay ôm lấy cổ anh, hôn nhẹ vào khóe môi. Phó Lâm Xuyên định đáp lại thì cô đã men theo cằm anh đi xuống, c.ắ.n vào yết hầu của anh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.