Hai Đời Chuộc Tội - 2
Cập nhật lúc: 06/09/2026 10:02
03
Là một thứ nữ không được sủng ái, từ trước đến nay ta luôn cẩn thận từng lời ăn tiếng nói, cố gắng khiến bản thân mờ nhạt đến mức nào hay mức ấy.
Điểm duy nhất khiến ta có cảm giác mình tồn tại, chính là khi những người khác cần lợi dụng ta.
Phụ thân dùng sự trầm lặng, an phận của ta để tô điểm cho cảnh hậu trạch hòa thuận.
Đích tỷ dùng vẻ cứng nhắc, tẻ nhạt của ta để tôn lên sự cao quý, rực rỡ của tỷ ấy.
Còn Ôn Trường Phong thì sao?
Chàng cũng muốn mượn ta làm bàn đạp, trèo lên chiếc thang dẫn tới mây xanh là phụ thân ta chăng?
Ta gần như có thể nhìn thấy tương lai của mình.
Nhưng ta không quan tâm.
Ta chỉ muốn sống sót.
Tốt nhất là có thể sống một cách có tôn nghiêm.
Chuyện tình ái gì đó, chẳng thứ gì quan trọng bằng tính mạng của chính ta.
Chỉ là còn chưa kịp dò xét tâm tư Ôn Trường Phong, biến cố đã xảy ra.
Sau khi Vân Tú rơi xuống nước, ta kịp thời gọi phụ thân trở về. Nhưng không ngờ lúc ấy Ôn Trường Phong cũng đang ở thư phòng của phụ thân.
Chàng đến để bàn chuyện đại hôn với ta.
Phụ thân biết Vân Tú rơi xuống hồ, chẳng kịp ngoảnh đầu đã vội vàng chạy đi.
Chàng cũng lo lắng nhìn ra bên ngoài, nhưng không đuổi theo.
— Vân nhị cô nương.
Chàng vẫn luôn gọi ta như vậy.
Còn đối với Vân Tú, chàng gọi là Vân cô nương.
— Chuyện liên quan đến tính mạng con người, tại hạ ở lại e rằng không thích hợp. Tại hạ xin cáo lui trước.
Chàng cúi đầu, hai tay chắp lại, hành lễ đúng quy củ.
Gia giáo tốt đẹp khiến chàng không thể làm chuyện đứng núi này trông núi nọ.
Nhưng sự d.a.o động và lòng dạ hai nơi của chàng cũng chẳng thể nào giả vờ được.
Ta hờ hững đáp lễ.
Chàng bước ra khỏi cửa thư phòng, vừa nhấc chân, tiếng kêu khóc của Vân Tú càng lúc càng gần.
Chàng khựng lại.
Ta biết bao lần mong chàng cứ thế quay người rời đi, mặc kệ Vân Tú thế nào cũng được.
Nhưng chàng vẫn giả vờ do dự, quay đầu nhìn lại, đứng nguyên tại chỗ, đầy mong đợi nhìn về phía hậu viện.
— Ôn công t.ử.
Giọng ta run lên, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
— Để ta tiễn công t.ử.
Ta bước nhanh ba bước thành hai, đi đến trước mặt Ôn Trường Phong, ra hiệu cho chàng đi theo.
Nhưng chàng vẫn không chịu đi.
Ánh mắt vẫn hướng về phía hậu viện.
Tiếng của Vân Tú càng lúc càng gần.
Chỉ trong vài hơi thở, Vân Tú toàn thân ướt sũng, đôi mắt đỏ hoe đã chạy tới.
Tỷ ấy lao thẳng vào lòng Ôn Trường Phong, ôm c.h.ặ.t lấy eo chàng, không nói không rằng lại hôn lên má chàng một cái.
Trong lòng ta kinh hãi, bàn tay bất giác siết c.h.ặ.t.
Đó là vị hôn phu đã đính hôn với ta.
Vân Tú biết rõ điều đó.
Máu huyết toàn thân ta như đông cứng lại, l.ồ.ng n.g.ự.c tựa bị một chiếc b.úa nặng ngàn cân hung hăng nện xuống, cả người như bị đập đến tan thành từng mảnh.
Ôn Trường Phong sững người.
Chàng không đẩy tỷ ấy ra, ngược lại còn cố kìm nén sự kích động, nhẹ nhàng vỗ lên lưng Vân Tú.
Ngón tay chàng lưu luyến không rời.
Khí huyết trong người ta cuộn trào, trước mắt lập tức nhòe đi.
Trong khoảnh khắc ấy, dường như có một ngọn lửa thiêu rụi toàn bộ những ảo tưởng và hy vọng vừa mới nhen lên trong lòng ta.
04
Buổi tối, Vân Tú không dám ngủ, nhất quyết đòi ta ở bên cạnh.
Trong mắt tỷ ấy, đương nhiên ta không xứng nằm chung một giường với tỷ ấy, cũng chẳng nên trải chăn nệm nằm dưới đất.
Thế là ta rất tự nhiên chuyển một chiếc ghế gỗ đến, ngồi bên đầu giường, chống tay đỡ đầu, nghe tỷ ấy nói chuyện.
— Vân Hà, kiếp trước đáng sợ quá…
— Triệu Khâm Thần không phải người! Hắn chỉ cưới ta làm thiếp! Bên cạnh hắn có vô số thông phòng, còn hành hạ, nhục nhã ta, đem ta làm lễ vật tặng cho kẻ khác. Ta chẳng qua chỉ là quân cờ hắn dùng để lôi kéo người khác!
Bộ não đang mơ màng buồn ngủ của ta lập tức tỉnh táo.
Ta chăm chú nhìn tỷ ấy.
Nhưng dường như tỷ ấy chẳng nhận ra điều gì bất thường.
— Muội đúng là số tốt. Ôn Trường Phong sau này một đường thăng tiến, vậy mà lại trở thành Thừa tướng, ngang hàng tranh phong với Triệu Khâm Thần!
Nói đến đây, Vân Tú vô cùng khó hiểu.
— Sau đó, ta c.h.ế.t dưới sự giày vò của Triệu Khâm Thần. Thế lực của Ôn Trường Phong lúc ấy như mặt trời ban trưa, vậy mà muội lại chủ động đề nghị hòa ly, chỉ lấy một ít tiền bạc, cửa hàng rồi vứt bỏ tất cả mà rời đi…
— Vân Hà, tại sao muội lại muốn hòa ly? Hắn đã là Thừa tướng rồi. Khi đó danh tiếng Ôn Trường Phong vang khắp thiên hạ, quả thực là… dưới một người, trên vạn người.
Gương mặt Vân Tú bất giác đỏ lên, vành tai trắng nõn cũng phủ một màu phấn hồng.
Ta lặng lẽ nghe.
Vốn dĩ ta không tin.
— Vân Hà, ta muốn gả cho Ôn Trường Phong! Hắn thích ta, ta biết.
Tỷ ấy đột nhiên ngồi bật dậy, siết c.h.ặ.t cánh tay ta.
— Hắn chỉ xem muội là thế thân của ta.
— Dù sao sau này muội cũng sẽ hòa ly với hắn, chi bằng để ta gả cho hắn luôn.
Nhìn vẻ kiên định trong mắt tỷ ấy, lúc này ta mới bắt đầu cẩn thận suy xét chuyện trọng sinh.
Có thể khiến một người mắt cao hơn đầu, không có lợi thì không chịu làm như Vân Tú một mực lao vào, chẳng lẽ chuyện trọng sinh là thật?
Hơn nữa, sau này ta sẽ hòa ly với Ôn Trường Phong?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến một người chỉ muốn sống như ta cũng phải chủ động đề nghị hòa ly?
Ta rất chắc chắn, ta sẽ không yêu Ôn Trường Phong.
Nhất định chàng đã làm chuyện gì đó đáng c.h.ế.t, còn liên lụy đến ta của kiếp trước, cho nên ta mới bất đắc dĩ phải rời đi.
Nữ chính quả nhiên rất lý trí.
Ta cong môi cười.
— Được thôi, tỷ tỷ.
— Tỷ cứ gả đi.
Vân Tú đã muốn lao vào như vậy, ta sẽ nhường cho tỷ ấy.
Chiếc ghế cứng ngắc, ta thẳng lưng ngồi suốt mấy canh giờ.
Toàn thân đau nhức, vừa căng vừa tê, nhưng ta vẫn kiên nhẫn nghe Vân Tú kể về những t.h.ả.m cảnh kiếp trước và mối tình không được đáp lại của tỷ ấy.
Tỷ ấy vừa sợ hãi vừa kích động, ham muốn giãi bày không có chỗ trút ra, lại vô tình để ta nhặt được món hời.
Tựa như chỉ có không ngừng nói ra, tỷ ấy mới có thể hóa giải nỗi không cam lòng và sự kinh hãi còn sót lại.
Ta liều mạng ghi nhớ những chuyện có lẽ sẽ hữu dụng với mình, không dám bỏ sót bất kỳ câu nào.
Cho đến khi tỷ ấy chìm vào giấc ngủ say.
Ta nhẹ tay nhẹ chân thổi tắt đèn.
Trong bóng tối, hàng mày Vân Tú vẫn nhíu c.h.ặ.t, đôi môi mím thành một đường.
Xem ra, tỷ ấy dường như không biết những chuyện ta âm thầm làm sau lưng.
Sự «trọng sinh» của Vân Tú đã làm xáo trộn kế hoạch báo thù của ta.
Vốn dĩ ta định giăng bẫy, khiến tỷ ấy gả cho tên công t.ử phong lưu Triệu Khâm Thần.
Nhưng tình hình hiện tại xem ra phải điều chỉnh lại rồi.
05
Có những chuyện không phải chỉ tha thứ một lần.
Mà là mỗi khi nhớ lại một lần, lại phải tha thứ thêm một lần.
Ta vĩnh viễn nhớ rõ ngày di nương qua đời.
Vân Tú ôm con b.úp bê vải của ta, vừa khóc vừa tủi thân, được phụ thân ôm vào lòng dỗ dành.
Phụ thân quay lưng về phía ta, nhỏ giọng an ủi tỷ ấy, cứ như sợ viên minh châu trong lòng bàn tay mình sẽ vỡ mất.
— Thôi nào, thôi nào. Chỉ là một nha hoàn thôi, c.h.ế.t thì c.h.ế.t. A Tú đừng sợ.
Rõ ràng người sinh ra và nuôi dưỡng ta, di nương của ta, đã c.h.ế.t.
Vậy mà phụ thân lại bảo Vân Tú đừng sợ.
Chiều hôm ấy, khi mặt trời ngả về phía Tây, thân hình cao lớn của phụ thân bị ánh tà dương hắt xuống thành một cái bóng khổng lồ.
Cái bóng ấy, trong mỗi cơn ác mộng, đều bao phủ lấy ta.
Ta biết ta và di nương không được sủng ái.
Nhưng không thể nào, ít nhất cũng không nên, sống một cách hèn mọn đến mức này.
Lúc đầu, ta từng oán hận bản thân tại sao lại ngủ trưa.
Rõ ràng ta chỉ là một thứ nữ, một nha hoàn không được yêu thương, vậy mà lại học đòi dáng vẻ của tiểu thư khuê các.
