Hải Đường Nở Giữa Lãnh Cung - Chương 9
Cập nhật lúc: 09/07/2026 03:01
"Ý muội là..."
"Năm đó, kẻ dặn dò thái y phải bốc phương t.h.u.ố.c độc khiến muội tuyệt tự, kẻ mượn tay cái ao cá của tỷ để danh chính ngôn thuận biến muội thành một kẻ phế nhân không thể sinh nở, chính là chủ nhân hiện tại của thiên hạ này — Tứ hoàng t.ử Chu Ngọc Cẩn!"
Liên phi tần gằn từng chữ, nước mắt tuôn rơi lã chã nhưng ánh mắt lại ngập tràn tia m.á.u oán hận: "Hắn biết rõ mẫu hậu thương yêu Thái t.ử, biết rõ hậu thuẫn của phủ tướng quân lớn đến thế nào. Hắn không muốn muội — một cung nữ thấp kém vô danh — làm vướng chân hắn trên con đường tranh giành hoàng vị. Hắn muốn dùng sự áy náy, tội lỗi của tỷ đối với muội để buộc tỷ cả đời này phải mang nợ, buộc phủ tướng quân phải đứng về phía hắn!"
Đầu óc ta ong ong trước những lời nói kinh thiên động địa này. Hóa ra, màn kịch năm xưa không phải là một t.a.i n.ạ.n vô tình, mà là một mưu đồ thâm sâu nhắm thẳng vào đại cục triều đình.
Lưu nương nương lùi lại một bước, cơ thể mảnh mai khẽ run lên bần bật. Con d.a.o găm trên tay nàng suýt chút nữa rơi xuống đất: "Không... Không thể nào... A Cẩn không phải là người như vậy..."
"Hắn chính là loại người như vậy!" Liên phi tần hét lên, rồi đột nhiên cô ta lao đến, nắm lấy bả vai của Lưu nương nương, giọng nói bỗng chốc hạ thấp xuống, mang theo sự chế giễu đến cực cùng: "Tỷ có biết tại sao mỗi lần đến T.ử Thần cung, hắn đều uống đến mức say khướt không? Tỷ có biết tại sao hắn bắt Tỷ phải đeo chiếc trâm ngọc hoa đào của Thái t.ử không?!"
"Bởi vì hắn sợ! Hắn vừa hận vừa sợ khi nhìn thấy gương mặt trong sạch này của Tỷ! Hắn dùng rượu để trốn tránh thực tại, hắn bắt Tỷ đeo kỷ vật của người c.h.ế.t là để tự trừng phạt chính mình, cũng là để giày vò Tỷ phải sống trong cái bóng của quá khứ!"
Bóng tối của buổi hoàng hôn đã hoàn toàn nuốt chửng Lãnh Cung. Từ phía xa, tiếng bước chân dồn dập vang lên phá tan bầu không khí căng thẳng.
Ta cảnh giác nhìn ra ngoài, chỉ thấy Nguyên thái giám ban nãy còn đứng cười cợt, lúc này đã vội vã chạy vào, sắc mặt vô cùng hốt hoảng: "Lưu phi nương nương, xin người mau ch.óng rời khỏi đây! Bệ hạ... Bệ hạ đang ngự giá đến Lãnh Cung!"
"Hắn đến rồi sao?" Lưu nương nương khẽ lẩm bẩm, ánh mắt nàng từ kinh hoàng dần chuyển sang lạnh lẽo và kiên định. Nàng chậm rãi rút con d.a.o găm ra khỏi thắt lưng, lưỡi d.a.o bằng bạc lóe lên một tia sáng lạnh thấu xương dưới ánh trăng vừa lên.
"Nương nương, xin người đừng kích động!" Ta hoảng sợ vội vàng quỳ sụp xuống chặn trước mặt nàng: "Bất kể sự thật năm xưa là gì, ngài ấy bây giờ đã là hoàng đế của một nước. Nếu người ra tay, phủ tướng quân sẽ vướng vào tội mưu phản diệt môn mất!"
Liên phi tần nhìn thấy con d.a.o găm, trong mắt bỗng lóe lên một tia nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô ta không hề can ngăn, ngược lại còn đứng yên tại chỗ, nở một nụ cười thê lương: "Vân tỷ tỷ, kết thúc chuyện này đi thôi..."
"Vân tỷ tỷ, tỷ ngây thơ quá." Liên phi tần thốt lên từ tận đáy lòng, nụ cười trên môi càng thêm chua chát: "Những lời thái y nói năm đó chưa chắc đã là sự thật. Vụ việc ngã xuống ao cá năm ấy, thực chất là do một tay muội dàn dựng."
"Muội... muội vừa nói cái gì?!" Lưu nương nương sững sờ hồi lâu, phải mất một lúc mới tìm lại được giọng nói của mình.
"Muội ở bên cạnh hắn từ thuở nhỏ, đương nhiên là hiểu rõ tâm tư của hắn hơn ai hết. Ngay cả trước khi tỷ tiến cung, Vân tỷ tỷ à, muội đã biết hắn nhìn tỷ bằng ánh mắt khác biệt rồi." Liên phi tần lạnh lùng kể lại chuyện cũ, giọng điệu bình thản đến đáng sợ: "Hắn càng đối xử đặc biệt với tỷ, lòng muội lại càng ngập tràn oán hận. Ngày hôm đó, muội cố tình dẫn tỷ đến bên ao cá, rồi dùng lời lẽ khích bác. Tỷ lúc ấy đang say rượu, tự nhiên sẽ rơi vào bẫy của muội."
Giờ đây khi sự thật đã được phơi bày, cô ta cũng chẳng buồn giấu giếm nữa: "Thế nhưng, mọi chuyện xảy ra sau đó hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của muội. Muội không ngờ Hoàng đế lại mượn gió bẻ măng, làm ra chuyện lớn đến thế; muội càng không ngờ tới việc Lý tướng quân lại đích thân vào cung nhận tội, rồi tự nguyện xin ra biên ải để đổi lấy sự bình an cho tỷ."
"Vân tỷ tỷ, từ đầu đến cuối, đều là lỗi của muội."
"Họ phải rơi vào bước đường này, đều do một tay muội ban tặng."
Vào khoảnh khắc ấy, mọi bí ẩn phủ bóng đen suốt bao năm qua dường như đã tìm được lời giải đáp.
Ta lén liếc nhìn Lưu nương nương, chỉ thấy nương nương đang run rẩy vì giận dữ, đứng trân trối không nói nên lời trong một thời gian dài. Đột nhiên, nương nương bước tới, hung hăng nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay của Liên phi tần: "Ta hỏi muội, nếu vụ ngã xuống nước là do muội dàn dựng, vậy rốt cuộc nguyên nhân thực sự khiến muội tuyệt tự là gì?!"
"Là Hoa Phục Sinh." Cô ta khẽ thở dài, trong mắt phảng phất chút bi quan bất lực trước vòng luân hồi của số phận: "Trần thái y của Thái Y viện từng mật báo với muội, Hoa Phục Sinh có tính hàn cực mạnh, khi dùng bắt buộc phải ghép đôi với Cỏ Hướng Dương, nếu không sẽ làm tổn thương nghiêm trọng đến kinh mạch của nữ t.ử, dẫn đến vô sinh suốt đời."
Nghe đến đây, sắc mặt của Lưu nương nương càng thêm tối sầm, hàm răng nghiến c.h.ặ.t: "Ta hỏi muội lần nữa, làm sao muội biết rõ Lương phi tần sẽ đến Ngự Hoa Viên ngắm hoa cúc để mà ra tay? Có phải tên hoàng đế ch.ó kia đã mật báo cho muội biết không?"
"Sao... sao Vân tỷ tỷ lại biết?!" Liên phi tần ngẩng phắt đầu lên đầy kinh ngạc, run rẩy nhìn thẳng vào mắt nương nương.
