Hải Đường Trường An - Chương 23: Câu Hỏi Không Có Lời Đáp

Cập nhật lúc: 08/07/2026 16:05

Sáng hôm sau, mây mù vẫn còn giăng kín đỉnh Xuân Sơn.

Sau vụ phát hiện chiếc hố bẫy hôm qua, cuộc săn buộc phải tạm dừng nửa ngày để cấm vệ quân rà soát toàn bộ khu rừng. Không ít công t.ử vốn đang hăng hái cũng đành quay về trại để nghỉ ngơi.

Thẩm Vãn Ý lại thấy như vậy càng tốt.

Nàng vốn chẳng thích săn thú.

Nếu có thể ngồi dưới gốc cây ăn bánh quế rồi ngắm núi non, với nàng còn thú vị hơn nhiều.

Tiểu Đào bày một chiếc bàn nhỏ dưới gốc cổ thụ cạnh dòng suối. Trên bàn đặt một ấm trà vừa pha cùng vài đĩa điểm tâm mang từ kinh thành.

Thẩm Vãn Ý vừa rót trà vừa ngẩng đầu nhìn bầu trời.

"Tiểu Đào."

"Chuyện gì vậy tiểu thư?"

"Em có thấy nơi này đẹp không?"

Tiểu Đào gật đầu.

"Đẹp, nhưng nô tỳ vẫn thích ở kinh thành hơn."

"Tại sao?"

"Ít nhất sẽ không có người muốn lấy mạng tiểu thư."

Thẩm Vãn Ý phì cười.

"Em nói cứ như thể ta là bảo vật gì quý giá lắm."

Tiểu Đào còn chưa kịp đáp thì phía sau đã vang lên một giọng nói ôn hòa.

"Đối với một vài người, có lẽ đúng là như vậy."

Cả hai đồng loạt quay đầu.

Tiêu Cảnh Du mặc một thân trường bào màu nguyệt bạch, trong tay cầm chiếc quạt gấp, chậm rãi bước đến.

Ánh nắng xuyên qua tán lá rơi lên vai áo chàng, khiến cả người trông thanh nhã như một bức tranh thủy mặc.

Thẩm Vãn Ý lập tức đứng dậy hành lễ.

"Nhị điện hạ."

Tiêu Cảnh Du mỉm cười.

"Không cần đa lễ."

"Nếu Thẩm tiểu thư không phiền, ta có thể ngồi đây chứ?"

"Đương nhiên."

Chàng ngồi xuống đối diện nàng, Tiểu Đào thức thời lui ra xa.

Một cơn gió xuân khẽ thổi qua mặt suối.

Trong chốc lát, chẳng ai lên tiếng. Cuối cùng vẫn là Thẩm Vãn Ý phá vỡ bầu không khí.

"Điện hạ, chuyện lần trước... đa tạ ngài."

Tiêu Cảnh Du hơi nghiêng đầu.

"Ta có giúp gì sao?"

"Nếu không phải cấm vệ quân đến kịp..."

Nàng mím môi.

"...chắc ta đã bị con ngựa kia kéo vào rừng rồi."

Tiêu Cảnh Du chỉ cười.

"Không phải ta cứu."

"Là Cố công t.ử."

Thẩm Vãn Ý khẽ gật đầu.

"Ta biết."

Nói đến đây, nàng chống cằm nhìn mặt nước.

"Huynh ấy thay đổi rất nhiều."

Tiêu Cảnh Du cầm chén trà, ngón tay khẽ khựng lại.

"Ồ?"

"Hồi nhỏ huynh ấy lạnh lùng lắm. Ta trèo tường sang Cố phủ mười lần thì hết chín lần bị đuổi về. Vậy mà gần đây..."

Nàng cười rất khẽ.

"Huynh ấy hình như luôn xuất hiện đúng lúc."

Tiêu Cảnh Du im lặng. Một lúc sau mới hỏi:

"Thẩm tiểu thư nghĩ đó là vì sao?"

Thẩm Vãn Ý nghiêng đầu.

"Ta cũng không biết nữa…”

Tiêu Cảnh Du chậm rãi ngẩng mắt.

Ánh mắt chàng dừng trên gương mặt đang mỉm cười của nàng.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian dường như quay trở về năm Khải An thứ tám của kiếp trước.

...

Đêm trước khi nàng được sắc phong Hoàng hậu.

Nàng cũng từng ngồi dưới một gốc hải đường như thế này.

Nàng hỏi chàng.

"Điện hạ, nếu sau này ta làm Hoàng hậu... ngài còn gọi ta là Vãn Ý nữa không?"

Khi ấy, chàng đã cười rất tươi.

"Đương nhiên, trong mắt ta, muội mãi là Vãn Ý."

Chỉ tiếc là... sau khi nàng thật sự trở thành Hoàng hậu.

Chàng chưa từng gọi lại cái tên ấy thêm một lần nào nữa.

"Điện hạ?"

Tiếng gọi của Thẩm Vãn Ý kéo Tiêu Cảnh Du trở về thực tại.

Chàng khẽ khép mắt.

"Xin lỗi, ta hơi thất thần."

Thẩm Vãn Ý tò mò nhìn chàng.

"Ngài vừa nhớ tới ai sao?"

Tiêu Cảnh Du nhìn nàng, khóe môi khẽ cong lên.

"Đúng vậy, nhớ một người. Một người... ta rất muốn gặp lại."

Nàng khẽ bật cười.

"Vậy người đó chắc hẳn rất quan trọng."

Tiêu Cảnh Du không phủ nhận.

"Quan trọng, quan trọng hơn cả tính mạng của ta nữa."

Thẩm Vãn Ý chớp mắt.

"Vậy sao ngài không đi gặp người ấy?"

Gió xuân khẽ lay những cành hải đường.

Tiêu Cảnh Du nhìn cánh hoa rơi xuống mặt nước. Rất lâu sau đó, chàng mới mỉm cười.

"Bởi vì... người ấy không còn nhớ ra ta nữa."

Thẩm Vãn Ý không hiểu, nàng chỉ cảm thấy nụ cười ấy... mang theo chút nỗi buồn khó tả.

Cùng lúc đó.

Ở cách đó không xa.

Cố Trường Uyên vừa từ lều trại của Đại Lý Tự đi ra.

Từ vị trí của hắn, có thể nhìn thấy rất rõ hai người đang ngồi bên bờ suối.

Thẩm Vãn Ý không biết nói gì đó mà cười đến cong cả mắt.

Tiêu Cảnh Du cũng mỉm cười nhìn nàng.

Khung cảnh ấy... bất giác khiến trái tim hắn khẽ trầm xuống.

Kiếp trước.

Chính từ lễ săn Xuân Sơn.

Hai người cũng dần trở nên thân thiết như vậy.

Hắn nhớ.

Sau khi Thẩm Vãn Ý bị thương trong rừng, người luôn ở cạnh chăm sóc nàng chính là Tiêu Cảnh Du.

Ngày ngày mang t.h.u.ố.c.

Ngày ngày kể chuyện.

Ngày ngày cùng nàng ngắm hoa.

Tình cảm... cũng dần nảy nở từ đó.

Kiếp trước, hắn chỉ có thể đứng nhìn nàng từng bước bước về phía người khác.

Đúng lúc ấy, một thị vệ của Đại Lý Tự bước nhanh đến trước mặt Tiêu Cảnh Hành, ghé sát bên tai chàng nói nhỏ vài câu.

Ánh mắt Tiêu Cảnh Hành lập tức thay đổi, chàng quay sang nhìn Cố Trường Uyên.

"Cố công t.ử, theo ta một chuyến."

Cố Trường Uyên hơi nhíu mày.

"Xảy ra chuyện rồi sao?"

Tiêu Cảnh Hành khẽ gật đầu.

"Ở phía tây khu rừng, Đại Lý Tự phát hiện một căn nhà gỗ bỏ hoang. Trong đó... có dấu vết của người sống."

"..."

Cố Trường Uyên lập tức thu hồi ánh mắt khỏi bờ suối.

Hắn biết.

Lần này... bọn họ có lẽ đã thật sự lần được một mắt xích của ván cờ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.