Hải Đường Trường An - Chương 25: Trở Về Kinh Thành

Cập nhật lúc: 08/07/2026 18:02

Buổi săn cuối cùng kết thúc khi mặt trời vừa khuất sau dãy núi phía tây.

Tiếng tù và vang lên khắp Xuân Sơn, báo hiệu lễ săn đầu xuân chính thức khép lại. Từng đoàn thị vệ bắt đầu thu dọn doanh trại, xe ngựa nối nhau xếp thành hàng dài chuẩn bị hồi kinh. Không khí trong khu săn bớt đi vẻ náo nhiệt của những ngày trước, thay vào đó là sự tất bật của đoàn người sắp lên đường.

Thẩm Vãn Ý đứng trước xe ngựa của Thẩm phủ, ngẩng đầu nhìn dãy núi xanh phía xa.

Nàng vốn tưởng chuyến đi này sẽ chỉ là vài ngày vui chơi, nào ngờ lại liên tiếp xảy ra bao chuyện ngoài dự liệu. Tất cả đều khiến nàng có cảm giác như mình đang vô tình bước vào một ván cờ mà ngay cả người đ.á.n.h cờ cũng chưa chịu lộ mặt.

Tiểu Đào kéo nhẹ tay áo nàng.

"Tiểu thư, lên xe thôi."

Thẩm Vãn Ý gật đầu, nhưng ngay lúc đặt chân lên bậc xe, nàng chợt nhìn thấy một bóng người cưỡi ngựa từ phía lều trại của Đại Lý Tự đi tới.

Cố Trường Uyên.

Hắn vẫn mặc bộ trường bào màu xanh sẫm như mọi khi, chỉ là trên tay áo còn vương chút bụi đất chưa kịp phủi sạch.

Nàng bước xuống xe gần như theo phản xạ.

"Cố Trường Uyên!"

Hắn ghìm cương ngựa, cúi đầu nhìn nàng.

"Muội còn chưa lên đường?"

"Ta đang định khởi hành đây."

Thẩm Vãn Ý mím môi một lúc rồi mới hỏi:

"Huynh... có về cùng ta không?"

"Không."

Hắn lắc đầu.

"Ta phải theo Tam điện hạ đến Đại Lý Tự trước."

Nghe vậy, ánh mắt nàng thoáng hiện vẻ thất vọng.

"À..."

Chỉ một tiếng đáp rất nhỏ, nhưng vẫn không qua được mắt Cố Trường Uyên.

Hắn im lặng giây lát rồi lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi gấm màu lam.

"Cho muội."

Thẩm Vãn Ý ngạc nhiên nhận lấy.

Mở ra mới thấy bên trong là một chiếc chuông bạc nhỏ hình hải đường.

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn.

"Cái này..."

"Của một ông lão bán hàng dưới chân núi."

Cố Trường Uyên đáp rất tự nhiên.

"Tình cờ có việc đi ngang qua, thấy khá hợp với muội."

Thẩm Vãn Ý ngây người.

Đây là lần đầu tiên...

Cố Trường Uyên chủ động tặng nàng một món quà.

Nàng nắm c.h.ặ.t chiếc chuông nhỏ trong lòng bàn tay, khóe môi chậm rãi cong lên.

"Ta sẽ cất kỹ."

Gió xuân khẽ thổi qua.

Chiếc chuông bạc va nhẹ vào nhau, phát ra âm thanh trong trẻo.

Tiểu Đào đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng thầm nghĩ: nếu Cố công t.ử cứ tiếp tục như vậy, e rằng chẳng bao lâu nữa tiểu thư sẽ thật sự không còn để mắt đến bất kỳ ai khác.

Đoàn xe vừa rời khỏi Xuân Sơn, Tiêu Cảnh Hành đã trực tiếp tiến cung phục mệnh.

Toàn bộ vật chứng từ căn nhà gỗ đều được chuyển về Đại Lý Tự ngay trong ngày.

Bản đồ Xuân Sơn được trải kín trên bàn.

Bên cạnh là quyển sổ dùng mực vô hình, phong thư có dấu sáp hình hải đường, mảnh sơn đỏ tìm thấy trong căn nhà gỗ và lời khai của những người từng làm việc tại cửa tiệm cầm đồ Vĩnh An.

Tiêu Cảnh Hành chống tay lên bàn.

"Mọi đầu mối đều dẫn đến thương hội."

"Có tra được gì chưa?"

Một vị thiếu khanh bước lên.

"Điện hạ, thuộc hạ đã tra khắp hồ sơ của Hộ bộ. Hai mươi năm gần đây chỉ có một thương hội từng sử dụng ký hiệu hoa hải đường làm ấn ký."

Tiêu Cảnh Hành ngẩng đầu.

"Là thương hội nào?"

"Vạn Hải."

"Có điều..."

Vị thiếu khanh hơi chần chừ.

"Thương hội ấy đã giải tán từ mười lăm năm trước."

Trong phòng lập tức rơi vào yên tĩnh.

Tiêu Cảnh Hành cầm lấy tập hồ sơ.

Trang cuối cùng ghi rất rõ.

Vạn Hải thương hội.

Mười lăm năm trước đột nhiên đóng cửa.

Toàn bộ sản nghiệp bán sạch.

Chủ thương hội biến mất không dấu vết.

Từ đó không còn bất cứ ghi chép nào nữa.

Mọi manh mối đến đây dường như lại bị cắt đứt.

Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân.

Một thị vệ tiến vào hành lễ.

"Điện hạ, Cố công t.ử xin cầu kiến."

Tiêu Cảnh Hành khẽ gật đầu.

"Mời Cố công t.ử vào."

Cố Trường Uyên bước vào thư phòng, ánh mắt hắn lập tức dừng trên tập hồ sơ đặt giữa bàn.

"Điện hạ tra ra được rồi?"

Tiêu Cảnh Hành đưa hồ sơ cho hắn.

"Một thương hội tên Vạn Hải."

Cố Trường Uyên lật xem rất nhanh. Đến trang cuối, đồng t.ử hắn khẽ co lại.

"Không đúng."

Tiêu Cảnh Hành nhìn hắn.

"Ngươi phát hiện điều gì?"

Cố Trường Uyên đặt ngón tay lên dòng chữ ghi năm giải tán của thương hội.

"Nếu Vạn Hải thương hội thật sự biến mất từ mười lăm năm trước..."

"Vậy vì sao chiếc hộp ở cửa tiệm Vĩnh An lại sử dụng dấu khắc hoàn toàn mới?"

Hắn chậm rãi ngẩng đầu.

"Chiếc hộp được khắc con dấu chưa quá ba năm."

Trong thư phòng, tất cả mọi người đều sững lại.

Đúng vậy, chiếc hộp quá mới.

Nếu thương hội đã biến mất mười lăm năm, không ai có thể làm ra một chiếc hộp mới mang biểu tượng cũ.

Trừ phi... thương hội ấy, chưa từng thật sự biến mất.

Ngay khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ gần như đồng thời hiện lên trong đầu Cố Trường Uyên và Tiêu Cảnh Hành.

Có người... đang mượn cái tên đã c.h.ế.t từ mười lăm năm trước để tiếp tục hoạt động trong bóng tối.

Ánh nến khẽ lay động, một cơn gió đêm lùa qua khe cửa.

Không ai biết rằng, ở một tòa lầu cao cách Đại Lý Tự không xa, một người mặc trường bào đen đang lặng lẽ khép lại quyển sổ trong tay.

Thuộc hạ đứng phía sau thấp giọng hỏi:

"Chủ nhân, bọn họ đã tra đến Vạn Hải thương hội rồi."

Người ấy không quay đầu, chỉ khẽ mỉm cười.

Ánh trăng chiếu nghiêng qua cửa sổ.

Gương mặt người ấy vẫn chìm trong bóng tối, chỉ có đầu ngón tay khẽ vuốt qua một quân cờ màu đen.

Giống như... mọi chuyện vẫn đang diễn ra đúng như hắn dự liệu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.