Hai Hôn Ước Từ Bé Của Ta - Chương 10

Cập nhật lúc: 07/07/2026 05:01

Ta không định qua lại với Mạc gia thêm nữa, hắn biết trước, tránh hiểu lầm mà vì ta đối xử tốt với họ. Không cần thiết.

Hắn rất cảm động, nhìn ta nói: “Phi Nhi, nàng có bao giờ nghĩ, tất cả đều là sự sắp đặt cố ý của ông trời không?”

“Chỉ có như vậy, nàng mới thấy được mối duyên thực sự thuộc về mình.”

Mặt hắn đỏ lên, chỉ vào bản thân nói: “Ta.”

Mặt ta cũng đỏ lên, kể từ khi đồng ý trở về cùng hắn, lời tỏ tình của hắn lúc nào cũng xuất hiện, tuy đã quen, nhưng thi thoảng vẫn không chịu nổi sự nhiệt tình này.

Ta nói: “Thế thì cái giá phải trả lớn quá, lẽ nào nếu muốn có được phu quân thì nhất định phải bị cướp đi tình yêu của cha mẹ sao?”

Hắn nói: “Nhạc phụ không phải là một người quá thông minh, mặc dù ông ấy làm Thượng thư không tệ, nhưng làm cha thì vẫn còn kém một bậc. Yêu con cái nên giống như mẫu hậu của ta, không chỉ yêu, mà phải yêu mãi mãi.”

Ta cười: “Chàng sẽ là một người cha tốt.”

Ánh mắt hắn sáng lên, đột nhiên, hắn nắm lấy vai ta, bắt ta nhìn thẳng vào hắn: “Phi Nhi, chúng ta thành thân đi.”

Lúc này, trên bầu trời lóe lên một đợt pháo hoa, ta bị choáng ngợp.

Hắn giống như pháo hoa kia, khiến ta không tìm được ngôn từ để từ chối, trong đôi mắt sáng ngời của hắn, có ta, chỉ có mình ta.

Đối phó với sự chân thành của một thiếu niên 19 tuổi thế nào đây?

Ta nắm lấy tay hắn, mang tâm thế liều lĩnh, nói với hắn: “Được.”

Hắn lập tức bị niềm vui sướng bao trùm.

16

Chia sẻ cha mẹ với Mạc Nam Mạc Bắc vốn dĩ không phải là mong muốn của ta. Ta có oán hận bọn nó, ta không tin bọn nó không nhìn thấy sự cô đơn và lạc lõng của ta. Nhưng bọn nó vẫn cướp mất. Đời này, không tha thứ.

Hoàng đế bệnh nặng, Thái t.ử và Hoàng hậu cùng nhau giám quốc. Ta ở chỗ Hoàng hậu, cùng bà ấy xử lý chính sự. Rất nhiều tấu chương bà ấy đều bảo ta xem trước, tóm tắt ý chính, bà ấy lại xem, chỉ điểm cho ta.

Bà ấy nói: “Phu xướng phụ tùy, quốc gia này tương lai không thể chỉ dựa vào mỗi Hoàng đế, Hoàng hậu nên cùng nỗ lực.”

Mặt ta đỏ bừng lên.

Ta hơi không phục, nói nhỏ: “Hoàng hậu đâu có nhàn rỗi, chẳng phải phải quản lý lục cung sao?”

Vẻ mặt bà ấy nghiêm túc, nhìn chằm chằm vào ta: “Phi Nhi, con nhớ kỹ, hậu cung tương lai, không có lục cung.”

Mặt ta nóng ran, không thể ngồi yên được nữa. Hai mẹ con họ có thể tiết chế một chút không hả. Ta đã đồng ý làm Thái t.ử phi rồi, không cần hứa hẹn và dụ dỗ nữa đâu.

Người cuối cùng giải cứu ta khỏi sự ngượng ngùng là phu nhân Hầu phủ. Bà ta đến tìm Hoàng hậu đòi thánh chỉ tứ hôn cho Sở Hoài Lâm và Mạc Nam Mạc Bắc, hai nữ đồng làm chính thê.

Thấy ta, bà ta không ngờ ta lại ở đây, con ngươi rung động, đôi tay run như bị bệnh Parkinson.

Hoàng hậu sảng khoái đồng ý. Thấy ý vị sâu xa trong mắt bà ta, Hoàng hậu ra hiệu cho ta ra ngoài tiễn khách.

Ra đến ngoài điện, phu nhân Hầu phủ mới mang theo áy náy mở lời: “Xin lỗi, Phi Nhi, Hoài Lâm nó là độc đinh, không thể chỉ có một nữ nhân.”

Bà ta nói rất chân thành, mắt ngân ngấn nước: “Nếu ngươi muốn, ta đi tìm Hoàng hậu xin lại thánh chỉ, ngươi làm chính phi, Mạc Nam Mạc Bắc đồng làm trắc phu nhân, chỉ con của ngươi mới là đích t.ử, được không?”

Ta ưỡn thẳng n.g.ự.c: “Phu nhân, người đang nói gì vậy? Ta là Thái t.ử phi tương lai đấy.”

Bà ta lập tức lộ vẻ kinh ngạc và hoảng sợ: “Phi Nhi, ngươi, Hoàng gia…”

Phu nhân Hầu phủ, ngươi đang đào tường nhà của cô đấy à?

Thái t.ử không biết từ đâu chui ra, phu nhân Hầu phủ vội vàng hành lễ.

Bà ta không thể tin nổi, sau khi đứng dậy liền hỏi thẳng Thái t.ử: “Điện hạ, lời Phi Nhi nói là thật sao?”

“Đúng.” Thái t.ử bước đến bên cạnh ta, đứng ngang hàng với ta.

Phu nhân Hầu phủ hốt hoảng cáo từ.

Giờ khắc này, lòng ta vô cùng bình thản, đối với việc làm Thái t.ử phi, không còn chút gợn sóng nào nữa.

17

Việc này không nên chậm trễ, Thái t.ử đi tìm Hoàng hậu đòi ngày ngay trong ngày, muốn đại hôn với ta càng sớm càng tốt.

Hoàng đế bệnh nặng, ý thức vẫn còn tỉnh táo. Thần t.ử tứ hôn, có thể trực tiếp tìm Hoàng hậu.

Hôn sự của Thái t.ử phải thông qua sự đồng ý của ông. Hoàng hậu đi tìm ông ta, vừa hay sức khỏe ông ta chuyển biến tốt. Giọng nói đặc biệt lớn.

Ông ta nói: “Thái hậu đi rồi, trẫm vẫn còn đây, Hoàng hậu ngươi to gan lắm, dám làm trái lệnh Thái hậu.”

“Sau đó thì sao, thế nào rồi?”

Ta lo lắng hỏi Thái t.ử.

Thái t.ử cười, hắn rút tay ra từ sau lưng: Thánh chỉ.

Mắt ta lộ vẻ kinh ngạc, lệnh của Thái hậu không dùng được nữa sao?

Thái t.ử nói: “Mẫu hậu đã hy sinh vì chúng ta, sau gần hai mươi năm, lại một lần nữa thị tẩm Hoàng đế.”

Nghe nói, Hoàng hậu chủ động nắm lấy tay Hoàng đế, làm nũng với ông ta, làm ông ta kích động đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, sáng hôm sau đã soạn chỉ, tứ hôn cho Thái t.ử.

Hai cái Mạc phủ nghe tin, ngay lập tức cử người gửi thiệp cầu kiến.

Hoàng hậu nói, về nhìn xem sao, dù sao cũng là cha mẹ ruột.

Ta trở về phủ Lễ bộ Thượng thư. Cha vừa nhìn thấy ta, khóc không thành tiếng, mẹ ta ngồi bên cạnh lau nước mắt.

Ông nói: “Ta giữ mình quy củ như vậy, chỉ sợ mình phụ mẹ con, kết quả ta không thành kẻ tồi tệ, lại thành một người cha tồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.