Hai Mặt Trời Rực Rỡ - Chương 8
Cập nhật lúc: 19/06/2026 12:04
Ta nhận được lời mời của Tạ Thanh Yến.
Hẹn ta đi du xuân ngoài thành.
Bây giờ đúng là mùa cỏ mọc oanh bay, nam nữ trẻ tuổi hẹn nhau đi du xuân, chính là bước đầu tiên để xác định tình ý.
Hệ thống im hơi lặng tiếng rất lâu đột nhiên lại xuất hiện.
Nó nói: “Ký chủ, chuyện đã đến nước này, những chuyện trước đó ta đều không so đo nữa.”
“Ngươi là nữ chính, bây giờ chỉ cần ngươi cùng nam chính định tình, câu chuyện này xem như kết thúc.”
“Những tiền bối bị ta nhốt trong hư không kia của ngươi đều có thể được giải thoát, trở về thế giới ban đầu của họ.”
“Họ đều là đồng tộc của ngươi, còn giúp ngươi nhiều lần, chẳng lẽ ngươi muốn thấy c.h.ế.t mà không cứu?”
15
Những âm thanh mơ mơ hồ hồ cùng lúc ùa ra.
“Chúng ta có thể trở về rồi sao?”
“Ta nhớ cha mẹ ta quá!”
“Các ngươi đừng để hệ thống châm ngòi ly gián…”
Đám âm thanh này bắt đầu tranh cãi.
Rất lâu sau, giọng nói dịu dàng kia lại vang lên: “Tiếu Tiếu, đi làm chuyện bản thân ngươi muốn làm đi.”
“Cứ thuận theo tâm ý của chính ngươi.”
Ta hỏi: “Các ngươi không muốn rời đi sao?”
Giọng nói kia bật cười: “Đương nhiên là muốn!”
“Nhưng nếu dùng tự do của chúng ta để trói buộc ngươi, vậy chúng ta khác gì hệ thống?”
“Đúng, chúng ta không thể nối giáo cho giặc.”
“Dù sao chúng ta đã bị nhốt rất lâu, rất lâu rồi.”
“Tiếu Tiếu, thay chúng ta sống thật tốt!”
……
Rất nhiều âm thanh cùng nhau chui ra.
Nhưng rất nhanh đã bị hệ thống tức đến thẹn quá hóa giận đè xuống.
Hôm nay Tạ Thanh Yến một mình tới, ngay cả tùy tùng cũng không mang theo, rõ ràng đã ăn vận chải chuốt cẩn thận.
Một thân cẩm bào đỏ kim thêu hoa văn cành lá uốn lượn, ánh sáng âm thầm lưu chuyển, cổ áo và tay áo viền chỉ bạc, bên hông đeo đai ngọc treo ngọc bội lung linh.
Tóc đen chải không một sợi rối, kim quan mạ vàng vững vàng buộc lấy tóc xanh, càng tôn lên đôi mày như d.a.o cắt, mắt tựa sao trời.
Ánh xuân vừa đẹp, hắn đứng dưới một gốc ngọc lan, nhất thời không biết là người đẹp hơn hoa, hay hoa kiều diễm hơn người.
Chúng ta tản bộ dọc theo con đường nhỏ, hai bên đường đều là những đóa hoa dại không biết tên đang nở rộ.
Trên cành cây, chim khách ríu rít kêu không ngừng.
Bầu không khí tốt cực kỳ.
Tạ Thanh Yến lấy ra một chiếc hộp gỗ.
Mở ra, bên trong là một sợi dây chuyền ngọc lục bảo.
“Lần trước đôi vòng ngọc kia không hợp ý nàng, nàng đã ném vỡ nó.”
“Sợi dây chuyền này là ta cầu xin ngoại tổ mẫu ban cho, là vật Hoàng hậu tiền triều từng đeo.”
Trong mắt hắn tràn đầy khẩn cầu: “Dùng nó làm tín vật định tình của chúng ta, được không?”
Khá đẹp đấy.
“Giúp ta đeo lên đi.”
Tạ Thanh Yến lập tức vui mừng, vội vàng đeo dây chuyền lên cổ ta, còn lùi lại vài bước ngắm nhìn.
“Thanh Nguyên, nàng thật đẹp!”
Hắn thử nắm lấy tay ta, tiếp tục đi về phía trước.
Còn chu đáo hái một bó hoa dại xinh đẹp bên đường đưa cho ta.
Gió nhẹ lướt qua, thổi rối mấy sợi tóc vụn bên trán ta.
Hắn vươn tay giúp ta chỉnh lại, nhẹ giọng nói: “Ngày mai ta sẽ sai người tới cửa cầu thân, có được không?”
Ta im lặng không nói.
Hắn cho rằng ta đã ngầm đồng ý, vui mừng khôn xiết nắm c.h.ặ.t hai tay ta: “Trước đây là ta có mắt không tròng, sau này ta nhất định sẽ càng thêm trân trọng nàng!”
“Ta xin thề tại đây, đời này chỉ cưới một mình Thẩm Thanh Nguyên, cùng nàng ân ái đến bạc đầu, không nghi kỵ lẫn nhau."
Lời thề vừa dứt, hắn nhẹ giọng nói: “Thanh Nguyên, bây giờ chúng ta đã xác nhận tâm ý với nhau, ta có một chuyện muốn cầu xin nàng.”
“Nàng có thể cầu tình với bệ hạ và Trưởng công chúa, thả Thẩm Tri Nhu ra khỏi Giáo Phường ty không?”
16
Ta đột nhiên ngước mắt, ánh mắt sáng rực nhìn hắn.
Hắn nhìn thẳng vào ta, không hề chột dạ.
“Ta không phải vẫn còn tình ý với nàng ấy. Nàng ấy được voi đòi tiên như vậy, tham luyến vinh hoa, thấy người khác tốt hơn liền thay lòng, sao ta có thể còn nhớ mãi không quên?”
“Năm đó nàng ấy từng cứu ta, ta nợ nàng ấy một mạng.”
“Chỉ khi trả xong ân tình này, ta mới có thể yên tâm thoải mái ở bên nàng.”
“Ta đã tự nghĩ cách rồi, nhưng trừ khi bệ hạ hoặc Trưởng công chúa nhả lời, nếu không chẳng ai có thể vớt nàng ấy ra.”
Ta cười nhạt, hỏi: “Nếu không báo ân, ngươi thật sự lương tâm bất an, thậm chí không thể thành hôn với ta sao?”
Tạ Thanh Yến nặng nề gật đầu.
“Mạng của ta là nàng ấy cứu, quả thật là ta mắc nợ.”
“Thật ra vẫn còn cách khác!”
Hắn nhướng mày hỏi: “Cách gì?”
Ta rút con d.a.o găm đã chuẩn bị sẵn từ trong tay áo ra, không chút do dự đ.â.m vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
“Nếu mạng là nợ nàng ta, vậy ngươi đi c.h.ế.t đi!”
“C.h.ế.t rồi, cái mạng này tự nhiên cũng trả lại cho nàng ta!”
Máu tươi từ l.ồ.ng n.g.ự.c hắn tuôn ra ồ ạt.
Tạ Thanh Yến có bịt cũng không bịt được, sắc mặt trắng bệch, đau đớn ngã xuống đất.
“Vì… vì sao?”
“Không buông được nàng ta, lại còn đến quyến rũ ta, muốn lừa lấy trái tim ta, để ta giúp ngươi cứu người.”
“Ngươi đáng c.h.ế.t!”
“Hơn nữa, ngươi là nam chính.” Ta lạnh nhạt nhìn về phía hư không: “Ngươi c.h.ế.t rồi, thế giới câu truyện này sẽ không còn nhân vật chính.”
“Vậy tự nhiên cũng không cần tiếp tục tiến hành tuyến truyện nữa.”
“Nếu như vậy, hệ thống cũng sẽ biến mất đúng không?”
“Ta nói đúng chứ, hệ thống?”
“Tít tít tít…”
Tiếng cảnh báo khổng lồ vang lên bên tai.
Âm thanh điện t.ử của hệ thống hỗn loạn run rẩy: “Không, ngươi không thể… làm vậy.”
“Ngươi không thể g.i.ế.c c.h.ế.t nam chính, ngươi không thể hủy diệt ta.”
“Ngươi sẽ vĩnh viễn… bị nhốt… ở đây.”
Không sao cả.
Ngay từ đầu ta đã không định quay về.
“Tít tít tít…”
Tiếng cảnh báo càng lúc càng lớn, không khí trước mắt bắt đầu vặn vẹo.
