Hai Mối Hôn Sự - 9
Cập nhật lúc: 25/08/2026 12:01
Ta nắm tay hắn đặt trở lại chỗ cũ.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, hốc mắt vậy mà hơi đỏ.
Sau khi thái y rời đi, Tiêu Thừa Lan vẫn như chưa hoàn hồn.
Lúc đỡ ta lên kiệu mềm, hắn cẩn thận khác thường, đến luồng gió do rèm kiệu hạ xuống cũng muốn sai người chắn lại.
Trên đường về vương phủ, hắn ngồi bên cạnh, mấy lần muốn nói rồi lại nuốt lời trở vào.
Ta dựa vào gối mềm nhìn hắn: “Vương gia, hôm nay sao chàng yên lặng vậy?”
Hắn phủ tay lên mu bàn tay ta, lòng bàn tay hơi ẩm: “Ta đang nghĩ gian phòng quay về phía nam trong phủ nên sửa sang lại.”
“Song cửa không thể quá cầu kỳ, trẻ con ngủ dễ hoa mắt.”
“Nhũ mẫu phải tìm hai người, ban đêm thay phiên trông.”
“Còn phủ y... phủ y phải đến thỉnh bình an mạch mỗi ngày.”
Hắn càng nói càng nghiêm túc, như thể lập tức muốn lật cả vương phủ lên sửa một lượt.
Ta nhịn cười: “Đứa trẻ mới hai tháng.”
“Hai tháng cũng rất quan trọng.”
Hắn dừng một chút rồi nói thêm: “Nàng cũng rất quan trọng.”
Về đến vương phủ, Chu ma ma đã dẫn người dẹp hết loại huân hương ta thường dùng, thực đơn trong bếp cũng đổi một lượt.
Bà vừa chỉ huy nha hoàn bưng băng lạc đi, vừa lẩm bẩm gian kho nhỏ Vương gia chuẩn bị từ lâu cuối cùng cũng có chỗ dùng.
Lúc ấy ta mới biết mấy năm trước Tiêu Thừa Lan đã sai người gom một ít vải mềm dùng cho trẻ nhỏ, tượng gỗ và y phục trẻ con, vẫn luôn khóa trong kho.
Hắn kể rất bình thản, nhưng tai lại đỏ đến lợi hại.
“Kiếp trước, khi Chiêu Dung bệnh nặng trong phủ, thái y nói nàng không thể mang thai.”
Hắn đứng dưới hiên nhìn hải đường mới nở.
“Khi ấy ta tưởng đời này mình sẽ không có con.”
“Sau này nàng đến, ta cũng không dám nghĩ nhiều.”
Ta bước tới chỉnh lại cổ áo bị gió thổi rối cho hắn: “Sau này không được lôi những chuyện không vui ấy ra nữa.”
Hắn cúi đầu nhìn ta rồi gật đầu.
Hôm sau tỷ tỷ liền dẫn bọn trẻ nữ học mang đến một giỏ trứng gà.
Vừa vào cửa nàng đã dặn suốt dọc đường rằng ta không được đi nhiều, không được xem sổ sách, không được giận dỗi với Tiêu Thừa Lan.
Dặn được nửa chừng, Tiêu Thừa Lan từ thư phòng bước ra, trong tay còn ôm sổ sách vương phủ.
Tỷ tỷ và ta nhìn nhau, cười đến không đứng thẳng nổi.
“Vương gia.”
Tỷ tỷ khó khăn lắm mới nín cười.
“Người cầm ngược sổ rồi.”
Tiêu Thừa Lan cúi đầu nhìn, mặt lạnh tanh xoay quyển sổ lại rồi quay người đi thẳng.
Con ch.ó nhỏ đuổi theo vạt áo hắn hai bước, bị hắn cúi người bế lên, động tác vô cùng vụng về.
Vào hạ, bụng ta dần lộ rõ.
Tiêu Thừa Lan từ chối mấy buổi yến tiệc không cần thiết, chiều tối luôn trở về sớm, đi cùng ta chậm rãi một vòng bên hồ.
Có lúc tỷ tỷ cũng ở đó.
Nàng kể tiểu cô nương mới tới nữ học đã thuộc Thiên Tự Văn, lại than có một đứa trẻ ngày nào cũng bôi mực lên mặt.
Mẫu thân cách vài ngày lại đưa canh mơ chua tự tay nấu sang.
Phụ thân thì chuyển mấy chậu lan chính ông nuôi tới đặt dưới cửa sổ, nghiêm túc nói rằng có thể tĩnh tâm.
Ngày ta sinh con, ngoài cửa sổ mưa phùn lất phất.
Tiêu Thừa Lan đi đi lại lại ngoài phòng sinh, giẫm nền gạch xanh dưới hiên đầy dấu nước.
Tỷ tỷ ngăn không cho hắn vào, hắn liền đứng ngoài cửa lắng nghe, sắc mặt trắng như giấy.
Khi tiếng khóc của đứa trẻ vang lên, hắn cứng người bên ngưỡng cửa rất lâu.
Đến khi bà đỡ ôm đứa trẻ đã quấn khăn bước ra, hắn mới đưa tay nhận lấy.
Con gái có đôi mày mắt thanh tú, nhưng tiếng khóc lại vô cùng vang.
Tiêu Thừa Lan ôm con, hai cánh tay căng cứng, đến hơi thở cũng thả nhẹ.
Đợi hắn vào gặp ta, mắt vẫn còn đỏ.
Hắn ngồi bên giường, trước tiên sờ trán ta, rồi đặt bàn tay nhỏ xíu kia vào lòng bàn tay ta.
Ngày con tròn tháng, tỷ tỷ làm cho con một đôi hài đầu hổ, dưới đế thêu mấy đóa đào xiêu xiêu vẹo vẹo.
Mẫu thân ôm đứa trẻ phơi nắng bên cửa sổ.
Phụ thân đứng thật xa, đợi đến khi con bé cười với ông mới giả vờ như vô tình tiến lại gần.
Sau khi biết đi, con gái thích nhất là ra hồ ngắm cá.
Tiêu Thừa Lan sợ con ngã nên sai người nới rộng cầu gỗ, còn quấn dây mềm quanh lan can.
Tiểu cô nương mang đôi hài đầu hổ tỷ tỷ làm, lảo đảo bước về phía trước, đi hai bước lại quay đầu tìm ta.
Ta ngồi dưới hiên, nhìn Tiêu Thừa Lan nửa ngồi xổm bên cầu, chìa tay bảo vệ con bé.
Khi con nhào vào lòng hắn, bàn tay nhỏ chộp lấy túi thơm màu chàm bên hông, cười khanh khách không ngừng.
Hắn mặc con bé kéo nghịch, ngẩng đầu nhìn ta, giữa mày mắt là vẻ dịu dàng được nắng chiều hong ấm.
Nữ học của tỷ tỷ cũng đã chuyển vào căn nhà trống ở phía tây ngoại thành.
Mỗi dịp nghỉ học, nàng sẽ dẫn mấy cô nương lớn tuổi hơn đến vương phủ nhận sách.
Có người đã biết ghi sổ sách trong nhà, có người có thể giúp phụ thân trông cửa hàng, cũng có người muốn để dành bạc mở một quán ăn nhỏ.
Tỷ tỷ bận rộn đến chân không chạm đất, nhưng trên mặt lúc nào cũng có nụ cười.
Mẫu thân thường nói giờ nàng ăn khỏe hơn trước.
Phụ thân nghe thấy liền giả vờ cúi đầu chọc ngoại tôn nữ.
Hoa đào rơi rất chậm, trong sân đầy tiếng bọn trẻ đọc sách.
Tiêu Thừa Lan cúi đầu, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay ta.
Phía xa tỷ tỷ đang vẫy tay với chúng ta, cười sáng rỡ và tự tại.
Ta tựa bên cột hiên, vuốt mái tóc mềm của con gái, nhìn cành hoa khắp sân lay động trong gió xuân.
Cá gấm trong hồ quẫy đuôi, trà dưới hiên vẫn còn ấm.
Tiêu Thừa Lan ôm con gái đi về phía ta, bước chân rất chậm.
Con bé nằm trong lòng hắn vươn tay bắt một cánh đào đang rơi, rồi trịnh trọng đặt cánh hoa vào lòng bàn tay ta.
Phía xa, cửa sổ học đường hắt ra ánh sáng vàng ấm.
Tỷ tỷ cúi người nhặt quyển sách rơi dưới đất cho bọn trẻ.
Tiếng cười của mẫu thân truyền lại từ phía nhà bếp.
Phụ thân đứng bên giàn hoa, đang cúi đầu chọn một đóa nguyệt quý nở đẹp nhất.
Con gái bỗng vươn tay muốn chạm hoa trên tóc mai ta.
Ta liền cúi xuống cho đầu ngón tay bé chạm tới.
Tiêu Thừa Lan đứng bên cạnh chắn gió từ ngoài hiên thổi vào cho ta.
Tay áo hắn lướt qua mu bàn tay ta, mang theo hơi ấm vừa phơi dưới nắng.
Ngoài sân có đứa trẻ chạy qua đường đá, tiếng cười bay vào rồi lại bị gió xuân đưa đi xa.
Chu ma ma bưng tới một đĩa bánh gạo vừa hấp xong.
Tỷ tỷ từ học đường trở về, vạt áo dính bụi phấn, tiện tay lau vụn điểm tâm bên má con gái ta.
Mẫu thân chê tay nàng mạnh, tự mình lấy khăn mềm lau chậm rãi.
Phụ thân dựa bên giàn hoa nhìn, khóe miệng vẫn luôn mang ý cười.
Trời từng chút một tối xuống.
Mặt hồ phản chiếu ánh đèn dưới hiên, chim én về muộn lướt qua tường viện rồi đậu trên mái ngói nghỉ chân.
Mùi cơm tối từ nhà bếp bay ra.
Tiểu tư khẽ khép cửa sân, tiếng phố xá bên ngoài dần xa.
Con gái tựa trong lòng Tiêu Thừa Lan ngáp một cái, vẫn nắm c.h.ặ.t dây áo ta không chịu buông.
Tiêu Thừa Lan cúi đầu chỉnh lại áo choàng nhỏ cho con, rồi đưa bàn tay còn trống về phía ta.
Dưới mái vương phủ treo những chiếc chuông gió mới thay, leng keng mãi không dứt, như đang giục chúng ta trở về nhà.
HẾT.
