Hai Mươi Năm Sau - Chương 10
Cập nhật lúc: 20/09/2026 08:04
Mỗi khi nghe thấy giọng nói quen thuộc của hắn vang lên từ các số máy lạ, tôi đều lạnh lùng bấm nút cúp máy ngay tức khắc không để hắn kịp mở lời.
Cùng đường, hắn ta liền vác mặt đến tận dưới chân tòa nhà chung cư nơi gia đình tôi sinh sống để lén lút mai phục canh chừng.
Vào một buổi chiều nọ khi tôi vừa tan sở bước chân về đến cổng khu nhà, tôi còn chưa kịp mở miệng mắng c.h.ử.i xua đuổi hắn lấy một câu,
Thì tên cặn bã kia vừa nhìn thấy bóng dáng chị gái tôi từ đằng xa bước lại, khuôn mặt hắn đã lập tức sợ hãi đến mức trắng bệch không còn một giọt m.á.u, hắn kinh hoàng ôm đầu cắm đầu cắm cổ bỏ chạy thục mạng, và kể từ ngày hôm đó về sau vĩnh viễn không bao giờ dám bén mảng xuất hiện trước mặt tôi thêm một lần nào nữa.
Trước khi được lực lượng công an đưa về đoàn tụ cùng gia đình, chị gái tôi từng có hơn một tháng nằm điều trị phục hồi tâm lý tại bệnh viện chuyên khoa.
Hiện tại trạng thái tinh thần của chị về cơ bản đã tương đối ổn định, mỗi tháng chỉ cần định kỳ quay lại bệnh viện tái khám một lần, thế nhưng các bác sĩ khuyến cáo chị vẫn chưa thực sự thích hợp để bước chân ra ngoài đi làm các công việc văn phòng áp lực.
Đôi bàn tay của chị gái tôi trên thực tế vô cùng khéo léo và tinh xảo, chị rất yêu thích và đặc biệt có năng khiếu tự tay đan lát làm ra những món đồ thủ công mỹ nghệ vô cùng xinh xắn và độc đáo.
Thỉnh thoảng vào các buổi tối cuối tuần, chị lại mang những món đồ thủ công ấy ra các khu chợ đêm vỉa hè để bày sạp bán dạo.
Dẫu cho công việc bán hàng ấy không kiếm được quá nhiều tiền bạc, thế nhưng nó lại chính là một chiếc cầu nối tuyệt vời giúp chị có thể từng bước cởi mở tấm lòng, hòa nhập tốt hơn với thế giới văn minh bên ngoài chốn núi rừng u tối năm xưa.
Còn đứa cháu trai nhỏ năm tuổi thì dưới sự hỗ trợ nhiệt tình của các cán bộ công an khu vực, thằng bé cũng đã thuận lợi được làm thủ tục nhập học vào một trường mầm non gần nhà.
Tất cả chúng tôi đều đã chính thức bắt đầu bước vào một trang đời hoàn toàn mới.
Thấm thoắt thoi đưa, nửa năm trời đã êm đềm trôi qua trong chớp mắt.
Suốt sáu tháng trời sớm tối kề cận chung sống dưới một mái nhà cùng chị gái, thú thật từ tận đáy lòng mình, bản thân tôi vẫn chưa thể hoàn toàn thích nghi một cách tự nhiên một trăm phần trăm.
Thế nhưng tôi có thể cảm nhận rất rõ ràng rằng: Bố mẹ và chị gái lúc nào cũng vô cùng cẩn trọng, tinh tế để mắt chăm sóc và để tâm đến từng cảm xúc nhỏ nhất của tôi.
Và bản thân tôi cũng đang từng ngày nỗ lực học cách tự thay đổi chính mình.
Tôi học cách mở lòng chấp nhận việc một phần tình yêu thương và sự quan tâm của bố mẹ nay đã được san sẻ cho chị gái.
Tôi học cách tự hòa giải với chính bản thân mình – một đứa con gái từng ích kỷ khư khư ôm c.h.ặ.t lấy tình yêu thương của bố mẹ không muốn buông tay.
Và tôi học cách vun đắp, gắn kết lại sợi dây tình cảm chị em ruột thịt thiêng liêng với chị gái.
Vào một buổi tối cuối tuần nọ, tôi và đứa cháu trai nhỏ hào hứng đi theo phụ giúp chị gái mang đồ thủ công ra chợ đêm bày sạp bán hàng.
Ba dì cháu tay xách nách mang lỉnh kỉnh những túi lớn túi nhỏ rảo bước đi vào một con ngõ nhỏ dẫn lối thông ra khu chợ đêm sầm uất, ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu rọi xuống một bên gò má gầy guộc của chị gái.
Bất thình lình, chẳng biết trong đầu vừa chợt nhớ ra điều gì bất thường, sắc mặt của chị gái bỗng chốc biến đổi đột ngột, chị vội vã vươn tay túm c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, khựng bước chân lại rồi nghiêm giọng cất lời:
"Chị sực nhớ ra ở nhà vẫn còn một việc quan trọng chưa làm xong, tối nay chúng ta tạm thời không đi bán hàng nữa nhé, chúng mình mau quay về nhà ngay đi thôi."
Thời điểm ấy bản thân tôi căn bản hoàn toàn không hề nhận ra bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào bất thường, trong lòng chỉ cảm thấy hơi tiếc nuối và hụt hẫng vì không được trải nghiệm cảm giác cùng chị gái bày sạp bán hàng ở chợ đêm.
Sau khi quay trở về nhà, tôi và đứa cháu trai nhỏ ngồi ngoan ngoãn trên ghế sô pha phòng khách xem tivi.
Chị gái bước nhanh ra ngoài ban công, cẩn thận đóng cửa kính lại rồi thì thầm gọi một cuộc điện thoại.
Sau khi cuộc gọi kết thúc, chị bước vào phòng nghiêm túc dặn dò hai dì cháu tôi bắt buộc phải ở yên trong nhà tuyệt đối không được mở cửa chạy ra ngoài, rồi một mình chị vội vã bước chân ra khỏi nhà.
Ngồi trên ghế sô pha được vài phút đồng hồ, nhìn qua khung cửa sổ thấy bầu trời đêm bên ngoài càng lúc càng sụp tối đen kịt, trong lòng tôi càng nghĩ lại càng cảm thấy có điều gì đó vô cùng bất thường và kỳ quặc.
Tôi cẩn thận ngồi hồi tưởng lại từng chi tiết nhỏ nhất trong suốt quãng đường ba dì cháu đi bộ ban nãy,
Và rồi tôi mới bàng hoàng giật mình nhận ra: Dường như suốt dọc con ngõ nhỏ ấy, luôn có những bóng người lạ mặt lén lút bám theo sát nút phía sau lưng chúng tôi!
Chị gái tôi vốn là người từng phải trải qua muôn ngàn hiểm nguy sinh t.ử trong bóng tối của ngôi làng buôn người, sự cảnh giác và linh cảm của chị trước những mối nguy hiểm rình rập cao hơn người bình thường như tôi gấp bội phần!
Chắc chắn là chị đã sớm đ.á.n.h hơi phát hiện ra những kẻ bám đuôi khả nghi ấy từ trước, nên mới lập tức dắt dì cháu tôi quay xe trở về nhà để bảo đảm an toàn.
Thế nhưng... tại sao sau khi đưa chúng tôi về nhà an toàn rồi, chị lại một thân một mình bước chân ra ngoài đối mặt với hiểm nguy cơ chứ?!
Một nỗi bất an và lo sợ tột cùng bỗng chốc trào dâng dữ dội trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi.
Tôi vội vã gửi gắm đứa cháu trai nhỏ lại cho bố mẹ trông nom, rồi bịa ra một lý do rằng bản thân cần chạy xuống cửa hàng tiện lợi mua ít đồ dùng cá nhân, nhanh chân đẩy cửa lao ra ngoài.
Lần theo những ký ức chỉ đường ban nãy, tôi sải bước chạy nhanh trên con đường dẫn ra khu chợ đêm, và rất nhanh ch.óng con ngõ nhỏ tối tăm ban nãy đã hiện ra trước mắt.
Và đập ngay vào tầm mắt tôi từ đằng xa chính là bóng dáng gầy guộc quen thuộc của chị gái tôi.
Đứng cách chị không xa lúc này là một người đàn ông lạ mặt có độ tuổi trạc chừng như chị em tôi.
Hai người họ dường như đang xảy ra một cuộc cãi vã, tranh chấp vô cùng dữ dội, âm lượng cãi cọ càng lúc càng lớn, càng lúc càng gay gắt và kích động tột độ.
Người đàn ông lạ mặt bỗng chốc nổi trận lôi đình, gã nghiến răng vung mạnh nắm đ.ấ.m như trời giáng nhắm thẳng vào mặt chị gái tôi nện tới!
Chị gái tôi nhanh nhẹn nghiêng người né tránh được cú đ.ấ.m trong gang tấc.
Thế nhưng người đàn ông kia vẫn hung hãn không chịu buông tha, tiếp tục xông tới tấn công dồn dập.
Tôi nấp mình sau bức tường gạch, hai bàn tay run rẩy cuống cuồng móc chiếc điện thoại trong túi ra định bấm số gọi công an đến ứng cứu khẩn cấp.
Thế nhưng ngay vào cái khoảnh khắc ấy, tôi bàng hoàng phát hiện ra ở đầu bên kia của con ngõ tối, một gã đàn ông to lớn vạm vỡ khác đang lăm lăm một chiếc gậy gỗ lớn trên tay, đằng đằng sát khí lao thục mạng về phía sau lưng chị gái tôi!
Trong tích tắc sinh t.ử nghìn cân treo sợi tóc ấy, toàn bộ não bộ tôi hoàn toàn ngừng suy nghĩ, tôi chẳng kịp đắn đo hay sợ hãi bất kỳ điều gì nữa, lao bổ ba bước thành hai, dũng cảm xông thẳng ra chắn ngang lối đi của gã đàn ông cầm gậy!
Trên khuôn mặt dữ tợn của gã đàn ông hung hãn ấy tuyệt nhiên không hề có lấy nửa phần cảm xúc thương xót của một con người, gã không nói một lời thừa thãi, và gã cũng chẳng có bất kỳ một động tác chần chừ nào:
Gã thẳng tay vung chiếc gậy gỗ nặng trịch giáng thẳng một cú sấm sét xuống đầu tôi!
Đau đớn tột cùng! Một cơn đau buốt x.é to.ạc trời đất!
Cơn đau dữ dội đến mức toàn bộ hệ thần kinh của tôi căn bản không tài nào phân biệt nổi cú đ.á.n.h trời giáng ấy rốt cuộc đã nện trúng vào vị trí nào trên cơ thể mình.
Màn đêm đen kịt xung quanh, ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu, tất cả trong một cái chớp mắt bỗng chốc bị nhuộm đỏ thẫm bởi một màu m.á.u tươi đầm đìa.
Vào cái giây phút cả thân mình tôi ngã quỵ sóng soài xuống nền đất lạnh buốt, sâu thẳm trong tiềm thức tôi vẫn ngơ ngác không dám tin vào sự thật:
Tôi... tôi thực sự vừa bị người ta dùng gậy đ.á.n.h vỡ đầu sao?
Giữa cõi hỗn mang m.ô.n.g muội chập chờn nửa tỉnh nửa mê, tôi đã chìm sâu vào một giấc mơ kỳ lạ:
