Hai Mươi Năm Sau - Chương 6
Cập nhật lúc: 20/09/2026 07:03
Gần đây người cha nghiện bạc ấy vì thua tha c.ờ b.ạ.c đã vay mượn một khoản tiền nặng lãi khổng lồ ngoài xã hội đen.
Và người mẹ một mặt gọi điện lên c.h.ử.i mắng con trai là đồ bất tài vô dụng không biết kiếm tiền, mặt khác lại nghiêm khắc ra lệnh ép buộc anh ta bằng mọi giá bắt buộc phải nôn tiền ra để cứu lấy mạng sống của bố đẻ!
Chính vì vậy, anh ta đang điên cuồng trông mong và đặt cược toàn bộ hy vọng vào khoản tiền của hồi môn mua xe của gia đình tôi, để đem đi thanh toán những khoản lãi suất c.ắ.t c.ổ của bọn xã hội đen!
Có lẽ trong quá khứ xa xôi năm xưa, anh ta đã từng có đôi chút tình cảm thật lòng đối với tôi.
Thế nhưng kể từ cái ngày anh ta quỳ gối buông lời cầu hôn giả tạo ấy, toàn bộ mọi chuyện từ đầu đến cuối chỉ là một âm mưu giăng bẫy tống tiền bẩn thỉu và tàn độc của anh ta mà thôi!
Vào đúng cái ngày hẹn ước tổ chức hôn lễ đã định sẵn, bạn trai tôi lại một lần nữa hung hãn bấm máy gọi điện về cho bố mẹ tôi, gắt gỏng thúc giục họ phải mau ch.óng mang tiền của hồi môn đến đây ngay.
Nằm ở góc phòng, tôi đã điên cuồng khóc lóc gào thét thật to, van xin bố mẹ hãy mau ch.óng gọi điện báo công an đến giải cứu tôi, thế nhưng ngay tức khắc bàn tay thô bạo của bạn trai đã lao tới bịt c.h.ặ.t lấy miệng tôi!
Bố mẹ tôi đã không hề xuất hiện.
Thế nhưng vào cái khoảnh khắc hoàng hôn buông xuống, bóng tối bắt đầu bao trùm khắp con ngõ nhỏ, người xuất hiện trước cửa phòng trọ thế mà lại chính là chị gái ruột thịt của tôi!
Sau khi tên cặn bã bạn trai vừa hé mở cánh cửa phòng, chị gái tôi chẳng buồn nói nửa lời thừa thãi, xông thẳng vào bên trong căn nhà trọ, đảo mắt khắp nơi tìm kiếm bóng hình tôi.
Nghe thấy những tiếng kêu cứu ngột ngạt bất thường phát ra từ phòng ngủ, chị tung một cú đá sấm sét đạp tung toang cánh cửa gỗ đang giam cầm tôi.
Chị lập tức lao nhanh về phía góc phòng, đôi bàn tay gầy guộc thoăn thoắt cởi bỏ từng vòng dây thừng đang trói c.h.ặ.t cổ tay tôi.
Tên bạn trai – không, vào cái giây phút này hắn căn bản chẳng còn xứng đáng là bạn trai của tôi nữa, mà đích thị là một con súc sinh cặn bã – liền hùng hổ lao tới muốn ngăn cản chị.
Chị gái tôi dứt khoát quay ngoắt người lại, không nói không rằng lao thẳng vào ẩu đả kịch liệt với tên súc sinh.
Ban đầu tên cặn bã tỏ ra vô cùng hung hăng bặm trợn, miệng liên tục phun ra những lời c.h.ử.i rủa tục tĩu và đe dọa tàn bạo, thế nhưng chỉ vỏn vẹn chưa đầy nửa phút đồng hồ sau đó, chính hắn lại là kẻ phải liên tục kêu la van xin tha mạng!
Tôi vạn lần không thể ngờ được rằng, một người phụ nữ với vóc dáng nhỏ bé, gầy trơ cả xương sườn và chưa từng một ngày theo học bất kỳ kỹ năng võ thuật hay đòn thế tự vệ nào, lại có thể dùng toàn bộ sức nặng cơ thể đè nghiến một gã đàn ông trưởng thành cao to vạm vỡ hơn mình gấp rưỡi xuống sàn nhà mà đ.ấ.m đá túi bụi tàn khốc đến nhường này!
Đôi môi của chị mím c.h.ặ.t lại thành một đường thẳng tắp, chị không thốt ra một lời mắng c.h.ử.i, và dẫu cho những cú đ.ấ.m của đối phương có va vào người thì chị cũng tuyệt đối không hề kêu đau lấy một tiếng.
Những đòn tay đòn chân của chị ra tay căn bản hoàn toàn không theo bất kỳ một bài bản hay quy tắc võ thuật nào, thế nhưng từng đòn giáng xuống đều vô cùng tàn nhẫn, hiểm hóc và liều mạng, tuyệt đối không cho đối phương có lấy nửa giây phút để thở dốc hay chống cự!
Đứng nhìn cảnh tượng kinh hoàng ấy, tôi không sao kìm nén nổi sự bàng hoàng và xót xa: Rốt cuộc phải là một môi trường sống địa ngục tàn khốc đến mức độ nào, thì mới có thể tôi luyện nên một người phụ nữ với tính cách tàn độc, quyết đoán, sắt đá và sẵn sàng liều c.h.ế.t bất chấp tính mạng đến nhường này cơ chứ?!
Đợi đến khi tôi hoàn toàn định thần bừng tỉnh lại, thì trạng thái của chị gái đã rơi vào một cơn cuồng nộ điên loạn gần như mất hết lý trí, chị đã đ.á.n.h đập tên cặn bã kia đến mức mặt mày bê bết m.á.u me, ngất lịm bất tỉnh nhân sự dưới sàn nhà.
Trong miệng chị lúc này còn liên tục lảm nhảm thốt ra rất nhiều câu từ và tiếng lóng kỳ quặc của vùng núi hẻo lánh mà tôi căn bản chẳng thể nào hiểu nổi.
Tôi hoảng hốt cuống cuồng lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay chị khuyên ngăn, muốn kéo chị mau ch.óng rời khỏi hiện trường, thế nhưng sức lực yếu ớt của tôi căn bản không tài nào lay chuyển nổi chị.
Cực chẳng đã, tôi đành phải hớt hải mở cửa chạy bổ ra ngoài hành lang lớn tiếng gõ cửa cầu cứu sự giúp đỡ từ những người hàng xóm xung quanh.
Phải nhờ đến sự hợp lực của ba người đàn ông to khỏe ở các phòng bên cạnh xông vào can thiệp, mọi người mới có thể vất vả ghìm c.h.ặ.t và khống chế được cơn mất kiểm soát điên cuồng của chị gái tôi.
Hàng xóm láng giềng lập tức gọi điện thoại báo công an, và lực lượng cảnh sát khu vực đã rất nhanh ch.óng có mặt tại hiện trường, áp giải toàn bộ chúng tôi về trụ sở đồn công an.
Tôi và chị gái được các cán bộ điều tra tách riêng ra hai phòng lấy lời khai độc lập khác nhau để tiến hành làm việc.
Khi tôi hoàn tất xong thủ tục lấy lời khai và bước chân ra ngoài hành lang, thì cuộc làm việc của chị gái bên trong phòng thẩm vấn vẫn chưa kết thúc.
Trong lòng tôi ngập tràn sự lo lắng và bất an cho tình trạng sức khỏe tinh thần của chị, tôi bồn chồn đứng ngồi không yên giữa sảnh chờ của đồn công an.
Đúng lúc ấy, có một nữ cán bộ công an bỗng nhiên nhận ra danh tính của chị gái tôi, chị ấy liền chủ động bước lại gần bắt chuyện và chia sẻ thông tin với tôi.
Và thông qua những lời kể nghẹn ngào của người nữ chiến sĩ công an ấy, tôi mới bàng hoàng cay đắng biết được sự thật: Chị gái tôi vốn mắc phải một chứng bệnh rối loạn tâm thần và chấn thương tâm lý sau sang chấn vô cùng nghiêm trọng, dẫu cho sau khi được giải cứu chị đã trải qua một liệu trình điều trị tâm lý tích cực suốt nhiều tháng trời và có những chuyển biến rõ rệt nên mới được các bác sĩ cho phép xuất viện đoàn tụ cùng gia đình, thế nhưng tâm lý của chị vẫn tuyệt đối không bao giờ được phép tiếp nhận những sự kích động quá đỗi dữ dội.
Chị gái tôi chính là nhân vật anh hùng công thần lớn nhất đã giúp cho lực lượng công an triệt phá thành công toàn bộ ngôi làng buôn bán người man rợ ấy!
Người chị gái của tôi trên thực tế vô cùng thông minh và mưu trí, từ nửa năm trước chị đã tự mình tìm ra kẽ hở để trốn thoát khỏi sự giam cầm của ngôi làng buôn người, và đã thành công liên lạc được với lực lượng công an tỉnh.
Thế nhưng vì mong muốn cháy bỏng có thể giải cứu được toàn bộ những người phụ nữ và những bé gái bất hạnh khác vẫn đang bị giam cầm đày đọa bên trong ngôi làng quỷ dữ ấy, chị đã dũng cảm đưa ra một quyết định liều mạng: Tự mình quay trở lại hang ổ của lũ buôn người, chấp nhận c.ắ.n răng nằm vùng bí mật suốt nửa năm trời ròng rã để liên tục tuồn những tài liệu chứng cứ và sơ đồ địa hình quý giá ra ngoài cho lực lượng cảnh sát!
Thế nhưng vào giai đoạn cuối cùng của chuyên án, thân phận nội gián của chị đã không may bị bọn buôn người đ.á.n.h hơi phát hiện ra.
Toàn bộ cuộc sống vốn dĩ đã có chút cải thiện nhờ vào sự ngoan ngoãn giả vờ của chị bỗng chốc lập tức rơi thẳng xuống tầng đáy mười tám tầng địa ngục, những kẻ mua chị đã xích chị lại, giam cầm chị trong chuồng súc vật, ngày đêm liên tục nghĩ ra đủ mọi ngón đòn t.r.a t.ấ.n, đ.á.n.h đập và làm nhục dã man nhất để hành hạ thể xác lẫn tinh thần của chị, khiến cho thần kinh của chị bị tổn thương và tàn phá nghiêm trọng, thường xuyên rơi vào những cơn mất kiểm soát cảm xúc dữ dội.
Rất may mắn là sau đó không lâu, chiến dịch vây ráp quy mô lớn của lực lượng công an đã diễn ra vô cùng thắng lợi, tóm gọn trọn ổ toàn bộ ngôi làng buôn người cùng toàn bộ đường dây mua bán phụ nữ xuyên tỉnh tàn độc ấy.
Người nữ cán bộ công an còn đưa cho tôi xem lại một số bài báo và hình ảnh tư liệu phóng sự điều tra về chuyên án năm đó.
Khung cảnh hoang tàn, man rợ ở cái chốn rừng thiêng nước độc ấy, những t.h.ả.m cảnh kinh hoàng diễn ra hàng ngày ở nơi đó, và toàn bộ những sự đày đọa vô nhân tính mà những cô gái trẻ bị bắt cóc phải c.ắ.n răng gánh chịu...
