Hai Tên Chết Trạch Mạng Ân Oán Lục - Chương 6
Cập nhật lúc: 05/09/2026 02:01
Để lại QQ xong, Lưu Uy ngày đêm mong ngóng ông blogger kia thêm mình. Ngày nào cũng lượn vào blog không biết bao nhiêu lần, chỉ mong ông chủ blog chịu thêm mình. Tiếc là ngày này qua ngày khác, ổng lại biến mất như chưa từng tồn tại. Truyện cũng đã hoàn, tạm thời chưa định đào hố mới, Lưu Uy tính quay sang xin Nhị Thúc ít truyện phim để g.i.ế.c thời gian. Ai ngờ Nhị Thúc cũng chẳng thèm đáp lại, tin nhắn gửi đi bao nhiêu lần đều chìm nghỉm như đá ném xuống biển. Chạy vào group hỏi cũng chẳng moi được tin gì, ai cũng bảo chắc Nhị Thúc lại muốn thoát group nữa rồi, lâu chẳng thấy hắn ló mặt, nhớ phát điên lên được. Không tin lắm, Lưu Uy quay lên forum xem thử, quả nhiên, khoảng thời gian này Nhị Thúc chẳng hề xuất hiện.
Đành bó tay, đi tám chuyện với đám bạn trong group viết truyện. Mọi người đang hăng hái bàn tán xu hướng mới của web, chính sách mới, tình hình viết lách gần đây các kiểu. Lưu Uy lâu ngày không tham gia, tự dưng thấy khó mà chen vô nổi. Lại chạy sang group độc giả, cả đám đang say sưa bàn luận về tay chuyên gia chuyên ném gạch kia, nhìn càng thêm bực mình. Bỗng nhiên, Lưu Uy tự dưng thấy cô đơn, dường như chẳng còn ai để nói chuyện nữa. Dù trước đây với Nhị Thúc cũng chẳng phải nói mãi không ngừng, nhưng lúc nào cũng giữ liên lạc, Nhị Thúc đang làm gì nghĩ gì hắn đều rõ như lòng bàn tay. Vậy mà giờ đây người ta biến mất tăm, Lưu Uy chỉ còn biết cùng đám trong group than thở kiểu "không có anh em thì sống sao nổi".
May mà trong group vẫn có người thân quen với Nhị Thúc. Thấy Lưu Uy ngày nào cũng ngoi lên hỏi thăm tin tức Nhị Thúc, người đó cảm động, liền nhắn riêng cho cậu.
– Nhị Thúc dạo này bị đả kích khá nặng, chẳng muốn lên mạng.
– Nhà hắn có chuyện gì à?
Lưu Uy lo lắng. Nếu thế thì phiền toái rồi, mình cũng chẳng biết có giúp được gì không.
– Không phải, tôi cũng chẳng biết nữa, hắn không chịu nói. Chỉ là cứ ru rú ở nhà, chẳng chịu ra ngoài thôi. Không sao, vài hôm là lên lại, đừng lo.
Vậy thì cũng ổn. Lưu Uy tự an ủi mình, thôi cứ xem phim tiếp đi, kẻo lúc Nhị Thúc quay lại lại chẳng có gì để tám.
Xem xong mấy bộ Nhị Thúc giới thiệu, người ta vẫn chưa thấy bóng dáng. Lưu Uy ủ rũ, chẳng có gì làm, lại lật lại cái blog hôm trước. Lúc trước bị bài "gạch" kia thu hút toàn bộ sự chú ý, cũng chẳng để ý trước đó chủ blog còn đăng cả nhật ký.
Bài đó là tâm sự về tình yêu, hiển nhiên chủ blog vừa thất tình. Hắn than trời trách đất, bỏ ra bao nhiêu công sức mà chẳng được đền đáp, tấm lòng chân thành chẳng ai công nhận, tình yêu thuần khiết không có chỗ đứng. Than thở xong lại bắt đầu hồi tưởng tuổi thanh xuân. Hồi tưởng mãi rồi lại một lần nữa nhắc đến tác phẩm đầu tay của Cố Tứ, bảo cái thứ tình yêu chân thành cao thượng trong đó là thứ hắn đã ao ước từ lâu. Tiếc là cuối cùng mình quá ngu ngốc, chỉ biết làm cái thằng tốt bụng chuyên đi sửa máy tính, đáng đời phải chịu kết cục giống nhân vật chính của quyển sách ấy. Tình yêu thuần khiết chẳng còn hi vọng, ngay cả tác giả cũng sa ngã, bỏ hố chạy đi viết truyện sủng rồi bán thịt, mình còn mê muội làm gì nữa.
Đọc giọng văn buồn bã ấy, Lưu Uy cũng thấy xót xa, càng muốn làm quen với ông blogger này. Chợt, cậu để ý đến thời gian đăng bài – Ủa, đây chẳng phải hôm Nhị Thúc thất tình à? Một tia chớp xẹt qua đầu, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Tay run run mở forum, vừa sốt ruột vừa không dám click vào thông tin của Nhị Thúc.
Quả nhiên! Cùng chung một địa chỉ email đăng ký! Sao trước đây mình chẳng để ý nhỉ? Mình chỉ là một tay viết vô danh, làm gì có cái phúc hút được tới hai độc giả dữ dằn như vậy? Đã sớm nên đoán ra họ là một người! Thảo nào ổng không chịu thêm mình! QQ của Nhị Thúc vốn đã có mình từ lâu rồi! Xong đời rồi! Lưu Uy ôm đầu kêu t.h.ả.m thiết, Nhị Thúc chắc chắn cũng biết mình là Cố Tứ rồi. Hắn trước đây đã nói với mình bao nhiêu điều xấu về Cố Tứ, cho mình xem bao nhiêu thứ xấu hổ, bây giờ hắn nhất định hận c.h.ế.t mình!
Nhị Thúc oán hận đến mức nào Lưu Uy chẳng biết, cậu chỉ biết từ đó trở đi chẳng thể tìm thấy Nhị Thúc đâu nữa. Trên thế giới mạng, muốn tránh một người quá dễ dàng, Lưu Uy chẳng làm gì được hắn. Đợi hắn nghĩ thông thì sẽ ổn thôi, Lưu Uy nghĩ, to tát gì đâu, chẳng lẽ còn làm Nhị Thúc không thèm lên forum, không lên QQ, không vô blog nữa sao? Không thể nào! Thôi kệ, nghiên cứu anime mùa này đi, Nhị Thúc từng nhiệt tình giới thiệu mà.
Càng xem, Lưu Uy càng chẳng bất ngờ khi mình cũng thích cô bạn nữ số hai mà Nhị Thúc yêu thích, rồi lại đầy oán khí với anh chàng nam chính. Càng xem càng muốn c.h.ử.i tên nam chính kia, muốn nói ra cảm tưởng mà chẳng thể nào tâm sự với Nhị Thúc được nữa. Lưu Uy cô đơn như tuyết, vừa âm thầm cầu cho Nhị Thúc mau ch.óng bình phục vừa nhắn riêng cho Tiêu Tiêu.
– Dạo này không thấy Vi Vi đâu nhỉ?
– À, trước đó tâm trạng cô ấy không tốt.
Không tốt thì đúng rồi, bị mày cho "thẻ" mà. Lưu Uy nghĩ, vừa gõ tiếp.
– Mày biết cách liên lạc với cô ấy không?
– Sao thế? Mày không có QQ của cô ấy à? Chắc cô ấy đào hố rồi, dạo này không vẽ.
– Cô ấy không thèm nói chuyện với tao nữa, tìm đâu cũng chẳng thấy.
Tiêu Tiêu gửi một icon cười đểu.
– Mày làm gì cô ấy thế? Cô ấy thích mày lắm cơ mà, sao lại giận mày được.
Thích tao thì tốt rồi, tránh tao như tránh tà ấy.
– !!! Có gian tình!!!
Tiêu Tiêu hưng phấn.
– Gian tình gì chứ. Tao biết Vi Vi là Nhị Thúc rồi. Hắn thấy ngại nên mới vậy…
– Á à! Mày biết rồi? Sao mày biết hay vậy???
– Tao với hắn thần giao cách cảm từ lâu rồi.
Lưu Uy giả vờ thâm trầm.
Tiêu Tiêu lập tức lên tinh thần.
– Mày không biết đâu! Hắn thích mày lắm! Ngày xưa hay lẩm bẩm truyện Cố Tứ hay quá, thích quá, cứ vẽ vời lung tung rồi bảo là nhân vật trong truyện mày viết. Hồi đó tao cực kỳ coi thường mớ tiểu thuyết tưởng tượng của mày, còn cãi nhau với hắn bảo hắn biến thái. Ây, hồi đó tao hẹp hòi quá, xin lỗi nhé. Giờ tao lại thích truyện của mày thiệt đó! À, còn nữa, nói lén mày biết, hắn thực ra rất thích quyển mày đang viết lắm, đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Mớ fanart đó phần lớn đều là hắn tự làm đấy, ấn tượng chưa! Vậy mà hắn còn ngại chẳng chịu nhận…
Tiêu Tiêu là bạn cấp ba thân thiết của Nhị Thúc, vạch trần đủ thứ chuyện của hắn như chơi. Cuối cùng mách Lưu Uy, cái tên đó cực kỳ sến súa, mày không đi cua hắn, hắn sẽ rụt cổ trốn mất tăm.
Lưu Uy vã mồ hôi, sao thấy có gì đó sai sai.
– Tao nhắn QQ hắn không thèm trả lời.
– Vậy tao chuyển lời giùm? Đưa mày số điện thoại hắn nhé?
– Thôi thôi, không cần không cần, thế này cũng…
– Khinh mày quá! Thế mày tìm hắn làm gì?
Lưu Uy chẳng biết nói gì.
Tiêu Tiêu cuối cùng gửi một icon trợn mắt.
Lưu Uy cũng rối, cậu không tìm nổi một cái cớ thích hợp.
Cái cớ thích hợp nhanh ch.óng xuất hiện – nhà sách liên hệ với Lưu Uy, muốn xuất bản cuốn truyện vừa hoàn thành ấy. Chuyện vui lớn khiến Lưu Uy mừng rỡ, nhưng vừa vui xong cậu đã nghĩ ngay đến Nhị Thúc. Cậu hỏi mình có thể giới thiệu họa sĩ vẽ bìa và minh họa không, nhận được câu trả lời đồng ý, cậu liền đề xuất muốn mời Nhị Thúc.
Gửi mấy tác phẩm của Nhị Thúc mà mình có, biên tập viên mừng c.h.ế.t đi được, reo lên ngưỡng mộ từ lâu, Vi Vi là thần tượng của cô ấy. Lưu Uy cười thầm, Vi Vi có tầm ảnh hưởng đấy chứ, ngay cả biên tập cũng xiêu lòng.
– Người này là lựa chọn số một, chúng tôi sẽ liên hệ với cô ấy!
– Được được, bộ truyện này nhân vật của tôi toàn do cô ấy vẽ, hình tượng trong mắt độc giả đã định hình rồi, đổi người khác vẽ sợ sẽ…
– Tôi biết tôi biết, thực ra tôi cũng muốn mời cô ấy!
Biên tập phấn khởi.
– Cứ để tôi lo!
Xong xuôi bên này, Lưu Uy lại tìm Tiêu Tiêu.
– Tao sắp ra sách rồi!
– Tuyệt quá! Tao mua!
– Tao muốn mời Nhị Thúc vẽ bìa và minh họa.
– Tất nhiên rồi, mà mày dám đổi người khác tao làm mày tơi tả đấy!
– Tao phải tìm cách liên lạc với hắn…
Đưa cho biên tập chỉ có email của Nhị Thúc, Lưu Uy chẳng tin tưởng lắm, thấy vẫn nên xin số điện thoại mới dễ bàn.
– Không vấn đề, số của hắn… nhớ gọi đấy!
– Ừ ừ, nhất định chỉ tìm hắn thôi, hắn không chịu thì thôi tao không cần minh họa.
– Không được! Phải để hắn vẽ, không phải hắn vẽ thì bọn tao không mua đâu! Hắn dám từ chối, tao xông thẳng đến nhà bóp c.h.ế.t hắn!
– Vậy tốt quá, làm phiền mày rồi.
Lưu Uy lưu dãy số ấy vào máy, rồi mới chuyển cho biên tập. Rốt cuộc lúc nào mới gọi được đây? Thực sự chẳng biết mở lời với Nhị Thúc thế nào!
Do dự mãi, Lưu Uy vẫn không dám gọi điện. Cậu cũng là dân ru rú trong nhà, chuyện dùng điện thoại tán gẫu, độ khó kỹ thuật quá cao, cậu làm không nổi.
Vẫn kiên trì mỗi ngày ngoi lên group của Nhị Thúc. Lần này bất ngờ có người nhắn riêng: Nhị Thúc mấy ngày nay đều có lên, còn tiện tay cho mấy đứa vào danh sách bịt miệng, chỉ là không đăng bài gì.
Vậy là tốt rồi, hắn online là có thể tính chuyện. Lưu Uy nghĩ bụng phải nghĩ cách lôi hắn ra, nhất thời chưa nghĩ ra cách hay. Biên tập lại gọi điện đến, khuyên Lưu Uy tự mời đối phương, giọng úp úp mở mở, chẳng rõ đã xảy ra chuyện gì. Chẳng bao lâu, Tiêu Tiêu cũng nhắn tin lại, c.h.ử.i Nhị Thúc rụt rè, vô dụng, đòi xông đến nhà bóp c.h.ế.t hắn.
Lưu Uy tò mò hỏi thế nào, Tiêu Tiêu bực tức:
– Hắn vừa nghe nhắc đến mày là dựng lông rồi cúp máy, thoát net, chẳng nói chuyện nổi, rốt cuộc mày làm gì hắn vậy?
– Thôi! Để tao!
Lưu Uy c.ắ.n răng, đăng ký ngay một ID mới mang tên "Cố Tứ", lên cái forum mà Nhị Thúc hay trú đóng gửi một bài dài. Trong bài toàn là lời cảm ơn tới Nhị Thúc – cậu thấy may mắn vì có được độc giả như hắn, không có Nhị Thúc chắc chắn không có cậu bây giờ; Nhị Thúc cho cậu động lực viết, Nhị Thúc giúp cậu tiến bộ không ngừng, Nhị Thúc cho cậu mục tiêu sáng tác; mong Nhị Thúc vẫn tiếp tục quan tâm đến những câu chuyện non nớt của cậu. Bây giờ cậu ra sách, muốn mời Nhị Thúc tiếp tục vẽ hình cho mình, đây là nguyện vọng lớn nhất của cậu lúc này, cũng là nguyện vọng lớn nhất của tất cả độc giả của cậu. Cuối cùng nói mình với Nhị Thúc có chút hiểu lầm, nhưng thực ra họ là bạn rất tốt. Mong mọi người giúp cậu khuyên nhủ, để Nhị Thúc đừng né tránh cậu nữa.
Bài đăng này vừa xuất hiện, cả forum náo loạn hết cả. Cố Tứ ở forum nổi tiếng vô cùng, ai dám nhắc đến đều là dũng sĩ, huống chi là một ID hoành tráng như vậy, nội dung chấn động thế này! Mọi người chạy đi báo tin, ai ai cũng bảo Nhị Thúc tu thành chính quả rồi, cuối cùng cũng khiến vị Cố Tứ tâm giao đích thân lên forum tỏ tình trước công chúng. Chẳng mấy chốc tiêu đề bài viết được đổi thành "Nhị Thúc! Cố Tứ gọi mày về nhà tạch tạch!" rồi đ.á.n.h dấu đỏ ghim lên đầu. Mấy tay quản trị xấu xa vừa thấy có trò hay liền thu hồi quyền hạn của Nhị Thúc, thậm chí còn tiện tay cho hắn một quả "bịt miệng". Nhị Thúc không thể trong forum xóa sạch dấu vết mình để lại, cuối cùng bắt đầu hùng hục xóa bài trong group.
