Hai Tiểu Phúc Tinh Miệng Quạ Đen - Chương 7
Cập nhật lúc: 27/07/2026 06:01
Ngay sau đó, con trai út của Trương Các lão, cái tên Trương công t.ử hoành hành ngang ngược chốn kinh thành, nghênh ngang tìm đến tận cửa.
“Lâm phu nhân, đã lâu không gặp.” Trương công t.ử phe phẩy quạt giấy, đôi mắt đào hoa trắng trợn đ.á.n.h giá nương, lại lướt qua ta và muội muội.
“Gia phụ thương xót phu nhân thân cô thế cô, kinh doanh sản nghiệp không dễ dàng gì. Chỉ cần phu nhân bằng lòng sáp nhập bảy phần sản nghiệp dưới danh nghĩa vào Trương gia, rồi đưa hai cô con gái mơn mởn nước này đến phủ ta làm nha đầu thông phòng, lệnh niêm phong bên Kinh Triệu, ta lập tức sai người gỡ xuống. Thấy sao?”
Nương ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư, đến ly trà cũng không thèm rót cho hắn: “Trương công t.ử khẩu vị lớn thật, cũng không sợ no bục dạ dày.”
Trương công t.ử cười lạnh một tiếng, đ.á.n.h “cạch” thu quạt lại:
“Lâm phu nhân, ta đang cho bà con đường sống đấy. Đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!”
Nói rồi, hắn đưa tay định vươn tới nâng cằm nương lên.
Ta tung một cước đá văng bàn trà trước mặt, chén trà bay lên, nước trà nóng hổi tạt thẳng vào mặt Trương công t.ử.
“Á!” Hắn kêu la t.h.ả.m thiết, ôm mặt lùi lại liên tục. Hàng chục thị vệ mang đao lập tức rút v.ũ k.h.í, lưỡi đao sáng loáng chĩa thẳng vào ba mẹ con ta.
Ta cười gằn một tiếng, đứng dậy. Thật sự là mèo mả gà đồng nào cũng dám đến tìm cái c.h.ế.t.
“Trương công t.ử, ngươi thích gia sản của người khác như vậy, chắc chắn là một kẻ giữ của rồi.”
Giọng ta trong trẻo, từng chữ đ.â.m thấu tim:
“Nếu ngươi thích vàng đến vậy, thế thì ta chúc ngươi đời này kiếp này, ăn chính là cục vàng, uống chính là nước vàng, ngay cả thứ bài tiết ra cũng là thỏi vàng. Chúc ngươi toàn thân biến thành một bức tượng vàng ròng, đời đời kiếp kiếp được người ta thờ phụng trong miếu!”
Trương công t.ử ngây người. Đám thị vệ phía sau hắn cũng đưa mắt nhìn nhau.
Giây tiếp theo, dị biến đột ngột phát sinh.
Trương công t.ử đột nhiên bắt đầu ho sặc sụa điên cuồng. Hắn ho đến xé gan xé phổi, thậm chí quỳ rạp xuống đất. Đột nhiên, một cục vàng ch.óe từ trong miệng hắn khạc ra, rơi bịch xuống tấm đá xanh.
Trương công t.ử sợ ngây người, hắn kinh hãi nhìn cục vàng dưới đất, lại sờ sờ miệng mình. Hắn muốn nói chuyện, nhưng vừa mở miệng, lại một chuỗi hạt vàng từ trong miệng hắn rớt ra.
“Thiếu gia, ngài làm sao vậy!” Đám thị vệ hoảng loạn thành một đoàn.
Trương công t.ử muốn hét lên, nhưng da thịt hắn bắt đầu biến đổi với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được. Bắt đầu từ đầu ngón tay, lại biến thành màu vàng rực rỡ. Màu vàng này nhanh ch.óng lan rộng: cánh tay, cổ, gò má…
Bọn thị vệ kinh hoàng phát hiện ra, cánh tay của Trương công t.ử đã hoàn toàn mất đi độ đàn hồi, gõ vào lại phát ra tiếng va chạm của kim loại. Đây mới chính xác là “vàng ngọc đầy nhà”.
Muội muội đứng bên cạnh tặc lưỡi: “Tỷ tỷ, vẫn là tỷ dẻo miệng, sao muội lại không nghĩ ra nhỉ?”
Trương công t.ử tuyệt vọng trừng lớn mắt, hắn muốn chạy, nhưng đôi chân đã biến thành cặp chân bằng vàng, căn bản không bước đi nổi.
Chưa đến nửa tuần trà.
Trương công t.ử vừa rồi còn ngang tàng hống hách, đã biến thành một bức tượng vàng ròng sống động như thật. Hắn duy trì tư thế quỳ gối vô cùng sợ hãi giữa sân nhà ta, dưới ánh nắng mặt trời tỏa ra ánh sáng ch.ói lọi.
“Yêu quái!” Đám thị vệ đã bị dọa cho hồn bay phách lạc, vừa lăn vừa bò chạy trối c.h.ế.t ra khỏi phủ, đến cả “kim thân” của Trương công t.ử cũng không màng tới nữa.
Ta bước tới, gõ gõ lên trán bức tượng vàng, phát ra tiếng vang trong trẻo:
“Chậc, thành phẩm này cũng không tồi, vàng ròng luôn cơ đấy. Nương, lần này chúng ta lại có thêm một khoản thu rồi. Mang bức tượng vàng này đi nung chảy, chắc đúc được không ít thỏi vàng đâu.”
Nương cười lắc đầu:
“Nung ra thì tiếc quá. Nếu Triều Triều đã chúc hắn được thờ phụng, vậy sai người khiêng hắn đến miếu hoang ngoài thành, để bọn người lang thang hảo hảo bái vị Tán Tài Đồng T.ử này.”
Ta và muội muội cùng bật cười.
Muội muội nhìn ra ngoài cửa, đột nhiên chớp chớp mắt: “Tỷ tỷ, tên người xấu vừa rồi nói cha hắn là thủ phụ. Cha hắn chắc chắn sẽ đến tìm chúng ta gây chuyện đúng không?”
Ta xoa đầu muội ấy, ánh mắt dần trở nên lạnh băng:
“Đúng vậy, đ.á.n.h đứa nhỏ, thì tất nhiên lão già sẽ tìm đến. Nhưng mà, nếu Trương gia bọn họ thích người một nhà tề tề chỉnh chỉnh như vậy, thế thì chúng ta thành toàn cho bọn họ.”
Ngày hôm sau, thủ phụ đương triều Trương Các lão trong buổi thiết triều sáng, nghe tin con trai biến thành tượng vàng, tức giận thổ huyết ngất xỉu ngay tại chỗ. Sau khi tỉnh lại, lão lập tức điều động một nửa binh lực Phòng Thành doanh của kinh thành, hô hào diệt trừ yêu nữ, muốn băm vằm ba mẹ con ta thành muôn mảnh.
Đội quân hùng hậu bao vây tuyến phố nơi chúng ta ở đến mức nước chảy không lọt. Trương Các lão ngồi trong kiệu, ánh mắt thâm độc:
“Lâm thị! Các ngươi dùng yêu thuật hại con trai ta, hôm nay ta nhất định phải đem các ngươi nghiền xương thành tro!”
Nương không mảy may sợ hãi, thậm chí còn đang nhàn nhã c.ắ.n hạt dưa.
Ta nhìn Trương Các lão đang thẹn quá hóa giận bên dưới, hắng giọng một cái:
“Trương Các lão gióng trống khua chiêng như vậy, thật là quyền thế ngập trời.”
Giọng ta lảnh lót, vang xuyên qua con phố ồn ào:
“Trương Các lão quan vận hanh thông, danh lưu sử sách. Nếu ngươi đã thích quyền lực như vậy, thế thì ta chúc ngươi hôm nay Hoàng bào khoác lên người, lập tức đăng cơ xưng đế ngay trước mắt bao người, để toàn bộ binh mã trong thành này đều tôn ngươi làm Cửu ngũ chí tôn!”
