Hai Vị Kiều Khách - 4
Cập nhật lúc: 01/07/2026 05:02
“Vĩnh An ca ca, Chiêu Chiêu hiểu lầm cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Muội chưa từng có ý đứng núi này trông núi nọ.”
“Suy cho cùng cũng tại muội không có xuất thân hiển hách, không xứng với huynh. Chiêu Chiêu muội muội không thích muội cũng là điều dễ hiểu.”
Nói đến đây, Lục Chân Chân liền bật khóc.
Mấy lời ấy vừa thốt ra, chẳng khác nào đang ám chỉ ta là kẻ chỉ biết coi trọng môn đăng hộ đối, trong khi rõ ràng vấn đề nằm ở phẩm hạnh của chính nàng ta.
Đến hôm nay ta mới thật sự được mở mang kiến thức về loại người ngoài mặt yếu đuối, trong lòng đầy mưu tính.
Quả nhiên, nàng ta vừa khóc vừa nói xong, Bùi Vĩnh An lập tức quay sang dỗ dành.
“Đừng nói bậy. Muội muội nhà ta trước nay chưa từng phân biệt sang hèn. Đến cả người ăn xin ngoài cổng nếu bẻ cho muội ấy nửa cái bánh, muội ấy cũng sẽ mời vào phủ, dâng trà rót nước tiếp đãi.”
“Hừ!”
Ta lạnh lùng hừ một tiếng, lười chẳng buồn để ý đến nhị ca.
Thẩm Tiểu Thiên thấy vạt váy ta dính mấy vụn lá trà, liền ngồi xổm xuống, cẩn thận dùng tay nhặt từng mảnh một giúp ta.
Đợi nhặt sạch mọi vụn trà, Thẩm Tiểu Thiên mới ngẩng đầu, khẽ cau mày, dịu giọng dỗ dành ta.
“Chiêu Chiêu, chuyện ở đây về rồi hẵng nói. Trước hết chúng ta đi thay bộ y phục khác được không?”
Ta còn chưa kịp đáp lời.
Đã nghe bên cạnh vang lên giọng nói ngọt đến phát ngấy của Lục Chân Chân.
“Không biết vị công t.ử này là người của phủ nào? Đối với Chiêu Chiêu thật đúng là hết lòng.”
Ta lạnh lùng liếc sang, vừa hay bắt gặp Lục Chân Chân không chớp mắt nhìn chằm chằm Thẩm Tiểu Thiên, ánh mắt rực lên vẻ thích thú như kẻ săn mồi vừa phát hiện con mồi mới.
Chẳng lẽ... nàng ta lại nhắm trúng cả vị hôn phu của ta là Thẩm Tiểu Thiên rồi sao?
06
Thẩm Tiểu Thiên đương nhiên chẳng buồn để ý đến Lục Chân Chân. Trong mắt, trong lòng huynh ấy từ trước đến nay chỉ có một mình ta.
Lục Chân Chân thấy vậy, ghen tức đến mức khóe mắt cũng trở nên méo mó.
“Vị công t.ử này, Chiêu Chiêu...”
“Chiêu Chiêu cũng là cái tên ngươi có tư cách gọi sao? Ngươi là thứ gì chứ?”
Vốn dĩ Thẩm Tiểu Thiên đã bực bội trong lòng, nên lời lẽ với người khác cũng chẳng hề khách khí.
Thật ra tính tình huynh ấy trước nay vốn không tốt.
Mấy năm trước, huynh ấy còn là một bá vương trong đám công t.ử kinh thành. Ai ai cũng nói, những năm gần đây Thiên ca suốt ngày chỉ quẩn quanh bên ta, đến cả thời gian gây họa cũng chẳng còn.
Lục Chân Chân bị mắng ngay tại chỗ đến mức mặt lúc xanh lúc trắng, chiếc khăn tay trong tay gần như bị nàng ta vò nát.
“Vị công t.ử này, rõ ràng Chiêu Chiêu vô lễ trước. Vừa rồi nàng ấy còn xông vào định đ.á.n.h ta. Ta mới là người bị hại.”
Thẩm Tiểu Thiên đứng dậy. Vóc người huynh ấy vốn cao lớn, lúc này từ trên cao nhìn xuống Lục Chân Chân, tựa như đang nhìn một con kiến dưới chân.
“Nàng ấy đ.á.n.h ngươi thì đã sao? Đánh thì ngươi cứ chịu đi.”
“Ngươi... các ngươi...”
Lục Chân Chân tức đến suýt ngã khuỵu, phải nhờ nhị ca ta đỡ lấy.
Lần này thì ta vui rồi.
Ra khỏi hí lâu, vừa lên xe ngựa, ta liền thưởng cho Thẩm Tiểu Thiên một cái hôn thật kêu lên trán.
“Quả nhiên không uổng công ta đây thương huynh.”
Lúc ấy sắc mặt Thẩm Tiểu Thiên mới dịu đi đôi chút.
“Theo ta thấy, muội vốn không nên xen vào mấy chuyện rắc rối của hai vị ca ca. Tốt nhất cứ để họ cùng cưới Lục gia cô nương, như vậy ta cũng tiện đến phủ muội cầu thân.”
“Thế thì không được.”
Ta lập tức phản đối.
“Nếu các ca ca cưới phải người như nàng ta về làm tẩu tẩu, sau này ta còn mặt mũi nào về nhà mẹ đẻ nữa? Huống hồ mẫu thân nhất định sẽ đau lòng.”
Thẩm Tiểu Thiên suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vậy thì đừng để họ cưới. Nghĩ cách đuổi hai mẹ con họ Lục cút thật xa là được.”
“Có cách gì?”
“Chẳng phải cha muội nói đợi mẹ con họ Lục mua được trạch viện thì sẽ dọn đi sao? Vậy thì cứ khiến họ mau mau mua là xong.”
Đúng rồi!
Ta lại quên mất chuyện ấy.
Về đến phủ, ta lập tức tìm mẫu thân, nhắc người một phen.
Mẫu thân nghe xong liền gọi ngay người chuyên môi giới nhà cửa tới, dẫn người sang chỗ Liễu thị.
Hai người nói chuyện thế nào ta không rõ.
Chỉ biết sáng hôm sau, Liễu thị đã theo người môi giới ra ngoài xem nhà.
Thế nhưng liên tiếp ba ngày, Liễu thị vẫn chẳng vừa ý căn nào. Hết chê nhà quá nhỏ, lại chê vị trí không tốt.
Ta thật không hiểu nổi. Hai mẹ con họ chỉ có hai người, một tòa viện ba tiến chẳng lẽ còn không đủ ở? Còn về vị trí thì lại càng chẳng có gì để chê trách, có phải mở t.ửu lâu đâu mà phải chọn nơi đắc địa.
Đến ngày thứ tư, Liễu thị vừa trở về phủ thì đúng lúc gặp phụ thân ta tan nha trở về. Bà ta bày ra dáng vẻ yếu đuối, nước mắt chực rơi mà chưa rơi. Hai người chỉ vừa gặp mặt, nào ngờ phụ thân ta lập tức nổi giận.
“Khương Tố Vân, không ngờ nàng lại là người không biết dung người như vậy. Liễu thị đã nói rõ chỉ ở nhờ một thời gian, ấy thế mà mới được mấy hôm, nàng đã ngày nào cũng sai người môi giới dẫn nàng ấy đi xem nhà. Chuyện này chẳng phải rõ ràng là muốn đuổi người hay sao?”
Mẫu thân có lòng tốt lại bị xem như lòng lang dạ thú, tức đến nghẹn cả người.
“Họ Bùi kia, chẳng phải chính ông nói Liễu thị mới đến kinh thành, người lạ đất lạ, muốn mua nhà mà không biết đường biết lối, nên ta mới giúp tìm người môi giới hay sao? Thế nào bây giờ lại thành lỗi của ta?”
“Ta xem như đã hiểu rồi. Ông vốn định để hai mẹ con họ ở lì trong phủ này cả đời, có phải không?”
“Ta lười cãi với nàng.”
Phụ thân ta cũng chẳng buồn che giấu nữa, xoay người đi thẳng sang chỗ Liễu thị.
Ông vừa sang đó được một lúc, đã bỏ qua mẫu thân, trực tiếp sai tiểu tư của mình đi mời đại phu về phủ.
Hỏi kỹ mới biết, hôm Liễu thị xuống xe ngựa đã bị trẹo cổ chân, vậy mà vẫn c.ắ.n răng chịu đựng suốt ba ngày. Đến nay mắt cá chân đã sưng vù lên như cái bánh bao.
Liễu thị còn cố ý nói những lời nửa kín nửa hở, chĩa mũi nhọn về phía mẫu thân.
“Tỷ tỷ cũng chỉ có ý tốt. Muội nghĩ nếu sớm tìm được nơi ở thì cũng sớm bớt quấy rầy phủ này. Chút thương tích ấy, muội vẫn chịu đựng được.”
Phụ thân ta nghe xong đau lòng vô cùng.
“Năm xưa nàng là người chịu khổ kém nhất. Từ bao giờ lại biết nhẫn nhịn đến thế?”
Liễu thị vừa khóc vừa nói ngay tại chỗ.
“Bùi lang, rời xa chàng, thiếp chưa từng có lấy một ngày được sống yên ổn.”
