Hắn Chê Ta Làm Thiếp, Người Lại Nguyện Ở Rể Một Đời - 3
Cập nhật lúc: 09/08/2026 07:01
Nhưng nhìn gương mặt đang bị thương của ta, cuối cùng di mẫu vẫn thở ra một hơi dài.
Năm xưa bà bước vào Hầu phủ vì một lời hứa báo ân.
Nhưng bà không ngờ nơi này dù chẳng phải đầm rồng hang hổ, lại có quá nhiều chuyện khiến người ta mệt lòng.
Đám tiểu thiếp trong hậu viện đã khó đối phó.
Người càng khiến bà đau đầu hơn lại chính là Bạch Thư Linh, em gái ruột của nguyên phối Hầu phu nhân, cũng chính là di mẫu ruột của Tiêu Lâm.
Bà ta từ lâu đã có lòng với Hầu gia.
Sau khi tỷ tỷ qua đời, Bạch Thư Linh vốn muốn trở thành kế thất.
Thế nhưng người bước vào vị trí ấy lại là di mẫu.
“Cho nên bà ta hận ta.”
Di mẫu cúi mắt, giọng nói chẳng lớn nhưng nghe ra được bao nhiêu cay đắng đã tích tụ nhiều năm.
“Bà ta cho người tung lời đồn, nói ta quyến rũ Hầu gia từ trước, khiến mẫu thân Lâm nhi uất ức mà c.h.ế.t.”
“Sau đó lại ngày ngày tới trước mặt Lâm nhi khóc lóc, lấy thân phận di mẫu ruột để kể với nó đủ thứ.”
“Một đứa trẻ nghe suốt bao năm, cuối cùng cũng tin.”
“Trong mắt nó, ta chính là người g.i.ế.c mẹ nó.”
“Là nữ nhân vì tham phú quý mà không từ thủ đoạn để ngồi lên vị trí Hầu phu nhân.”
Ta càng nghe càng cảm thấy có điều chẳng hợp lý.
“Nếu Bạch Thư Linh vốn muốn trở thành kế thất, vì sao mẫu thân Tiêu Lâm lúc lâm chung lại không gửi con cho chính muội muội ruột?”
“Ngược lại lại chọn người, một cô nương khi ấy chỉ mới quen bà ấy chưa lâu?”
Nếu nói về huyết thống hay mức độ thân thiết, lựa chọn ấy quả thật quá kỳ lạ.
Di mẫu cũng chẳng giải thích được.
Bà suy nghĩ một lúc rồi chỉ nói: “Có lẽ hai tỷ muội họ vốn chẳng hòa thuận.”
Đúng lúc đó lang trung tới.
Ông kiểm tra vết thương, bôi t.h.u.ố.c rồi để lại một lọ t.h.u.ố.c mỡ.
“Vết này khá sâu.”
“Trong thời gian lành thương, tuyệt đối tránh gió, bằng không rất dễ để lại sẹo.”
Di mẫu vừa nghe đã lập tức gọi người lấy mạng che mặt bằng gấm tới.
“Trong phủ mà ngày nào cũng đội mũ che màn thì bất tiện.”
“Loại gấm này dệt kín, vừa che được mặt vừa cản được gió.”
Bà còn nghiêm túc căn dặn.
“Chỉ nhi, con là cô nương, vết thương trên mặt nhất định phải chăm sóc thật kỹ.”
Những ngày sau đó trong Hầu phủ tương đối yên tĩnh.
Tới ngày thứ ba ta mới gặp lão Hầu gia, phụ thân của Tiêu Lâm.
Ông đã có tuổi, tóc mai hai bên lấm tấm bạc, người hơi đẫy đà, gương mặt nhìn qua khá hiền hậu.
Phong thái vẫn giữ được vẻ đoan chính của người xuất thân danh môn.
Chuyện Mai nương làm khiến ông cảm thấy có lỗi với ta.
Bởi vậy lão Hầu gia cho người mang tới rất nhiều lễ vật để bồi thường.
Biết ta thích đọc sách, ông còn đem tặng một bộ cổ thư quý hiếm.
Vừa nhìn thấy, ta liền nhận ra đó chính là bộ sách mình từng nhắc với Tiêu Lâm trước kỳ nghỉ.
Khi ấy hắn nói trong nhà có việc, muốn hắn theo người đi buôn vài tháng.
Trước lúc chia tay, hắn còn hứa khi trở về sẽ tìm bộ sách này cho ta.
Không nghĩ tới cuối cùng ta lại nhận được nó từ tay phụ thân hắn.
Di mẫu biết bộ sách có giá trị, liền kéo ta tới cảm tạ Hầu gia.
Ông nhận lễ rồi hỏi: “Ta vẫn chưa biết tên đầy đủ của cháu gái nàng.”
Di mẫu đáp thay ta: “Con bé họ Chúc, tên Hành Sương.”
“Ở nhà mọi người gọi là Chỉ nhi.”
Hầu gia hơi ngạc nhiên.
“Chỉ nhi?”
“Sao lại dùng chữ Chỉ?”
Ta giải thích: “Khi nhỏ thân thể con yếu, thường xuyên sinh bệnh.”
“Cha mẹ sợ con khó nuôi, nên lấy nhũ danh Chỉ nhi, mong con giống cỏ hoang nơi núi đồng, dù ở đâu cũng có thể bén rễ mà sống.”
Nhũ danh chỉ người nhà mới dùng.
Bởi vậy ngoài thân nhân thân thiết, rất ít người biết ta còn có tên gọi này.
Tiêu Lâm đương nhiên cũng chẳng biết.
Ta vừa dứt lời, cửa phòng bỗng bị đẩy mạnh.
Tiêu Lâm xông vào.
Một luồng gió lạnh theo khe cửa tràn vào, cuốn mạng che mặt của ta lay động.
Ta vội giữ lấy lớp gấm.
Hầu gia lập tức cau mày.
“Lâm nhi, vào phòng cũng chẳng biết giữ lễ sao?”
Tiêu Lâm chẳng để tâm.
Hắn nhìn qua ta một thoáng, trong mắt dường như có chút nghi ngờ.
Nhưng ngay sau đó ánh mắt hắn đã rơi xuống bộ sách trong tay ta.
Sắc mặt lập tức lạnh hẳn.
“Quả nhiên cháu gái và di mẫu cùng một loại người.”
“Bà ta cướp nam nhân của người khác, ngươi thì lấy trộm đồ.”
Lời ấy vừa ra, cả căn phòng yên hẳn.
Di mẫu tái mặt.
Hầu gia càng tức giận đến mức đập mạnh xuống bàn.
“Tiêu Lâm!”
“Ta đã nói với con bao nhiêu lần, nàng ấy là người chính mẫu thân con trước lúc mất khẩn cầu ta cưới về!”
“Trước khi mẫu thân con qua đời, ta và nàng chưa từng làm chuyện gì vượt quá lễ nghĩa!”
Tiêu Lâm bật cười khinh miệt.
“Ông nói thì ta phải tin sao?”
Hắn nhìn di mẫu, ánh mắt lạnh tới mức chẳng còn chút tình cảm.
“Ta có di mẫu ruột.”
“Nếu mẫu thân thật sự chỉ lo sau khi mình mất không ai chăm sóc ta, tại sao không giao ta cho muội muội ruột?”
“Vì sao nhất định phải chọn ngươi?”
Di mẫu khẽ động môi.
Cuối cùng vẫn không trả lời.
Chính câu hỏi ấy đã mắc lại giữa hai người suốt nhiều năm.
Nếu bà tìm được đáp án từ sớm, có lẽ quan hệ của họ đã chẳng đi tới mức hôm nay.
Tiêu Lâm thấy bà im lặng, lại quay sang ta.
“Còn ngươi nữa.”
“Đừng cho rằng ba năm quen biết ở Bạch Lộc thư viện có thể trở thành lý do ép ta lấy ngươi.”
“Ta chẳng có tình ý với ngươi.”
“Ta thậm chí ghét ngươi chẳng kém gì ghét di mẫu của ngươi.”
“Nghe rõ chưa?”
Hóa ra chút “tình nghĩa” hắn nhắc đến chính là ba năm làm đồng song.
Ta bình tĩnh cúi mắt rồi gật đầu.
