Hân Hoan (hỉ Hỉ) - Chương 30
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:20
Tần Tự bước nhanh mấy bước đến trước mặt Trình Lạc Tuyên, hơi nghiêng đầu nhìn cậu, nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”
Trình Lạc Tuyên chỉ không ngừng rơi nước mắt, những ngày qua nước mắt cậu tích tụ quá nhiều, từng giọt từng giọt, lúc này dường như chảy mãi không hết.
"Mít ướt." Tần Tự giơ bàn tay không cầm đồ lên định lau cho cậu, nhưng khi sắp chạm vào má Trình Lạc Tuyên, nhớ lại vừa rồi đi hái lá, lại hạ tay xuống, lặng lẽ chờ Trình Lạc Tuyên khóc đủ.
Thấy vậy, Trình Lạc Tuyên càng buồn hơn, mắt đỏ hoe nức nở nói: “Anh không an ủi em, cũng không lau nước mắt cho em nữa.”
"Tay anh bẩn." Tần Tự nói, “Em không nói tại sao khóc, làm sao anh an ủi em được.”
"Em, em..." Trình Lạc Tuyên không nói nên lời. Cậu muốn than phiền, than phiền tại sao Tần Tự không thể chấp nhận em trai là người đồng tính, than phiền tại sao mình lại không thể kiểm soát được mà thích Tần Tự.
Nhưng, làm sao có thể không thích Tần Tự chứ.
Cậu không cho Tần Tự đi cùng, Tần Tự liền đi theo sau. Cậu không đi về phía Tần Tự, Tần Tự liền chủ động đi về phía cậu. Tần Tự quá bao dung, quá nuông chiều, quá tốt với cậu, Trình Lạc Tuyên biết dù có xóa trí nhớ và làm quen lại từ đầu, mình vẫn sẽ có tình cảm tương tự với người này. Điều này trong tiếng Anh là destiny, ý trời, trong tiếng Trung gọi là định mệnh, số mệnh.
Trình Lạc Tuyên chớp mắt, làm rơi những giọt nước mắt trong khóe mắt, nghẹn ngào nói: “Em khóc vì anh nói không cần thiết, em nghe xong rất buồn.”
Cậu nghĩ nói như vậy Tần Tự sẽ sửa lại, ít nhất cũng dùng một câu nói dối để dỗ dành cậu, nhưng Tần Tự không thay đổi quan điểm, chỉ "ừm" một tiếng.
Trình Lạc Tuyên càng buồn hơn, liên tưởng đến tin đồn mà Ngọc Đông kể lúc ăn trưa, cậu hỏi: “Anh nghĩ không thể có kết quả thì không cần thiết phải thích, vậy trước đây anh với Tiểu Nhụy cũng vậy sao?”
“Phan Nhụy?”
“Đúng vậy.”
"Ai nói với em anh với cô ấy..." Tần Tự biết rồi, “Ngọc Đông nói với em.”
Trình Lạc Tuyên thừa nhận: “Anh ấy nói có người từng mai mối hai người. Có phải lúc đó anh thích cô ấy, biết anh và cô ấy không thể, nên cũng dùng 'không cần thiết' làm kết quả.”
"Không phải như em nghĩ đâu." Tần Tự khép ngón trỏ và ngón giữa lại, dùng mu bàn tay gõ nhẹ vào trán cậu, “Chúng tôi chỉ là bạn học.”
Trán Trình Lạc Tuyên hơi đau nhẹ, nhưng không kịp kêu đau, “Anh không thích cô ấy? Anh chưa từng thích cô ấy sao?”
"Đúng vậy, cô ấy cũng không thích anh." Nói xong, Tần Tự hỏi Trình Lạc Tuyên đang đứng ngây người, “Khóc đủ chưa, không khóc thì đi.”
Trình Lạc Tuyên tuy vẫn còn hơi buồn vì lời nói của Tần Tự, nhưng lúc này đã khá hơn nhiều. "Đủ rồi," khóe mắt cậu vẫn còn đỏ hoe, đáng thương vươn tay nói, “Anh ơi, chân em hình như không đi nổi nữa rồi...”
Cậu muốn Tần Tự nắm tay mình đi, không ngờ, Tần Tự trực tiếp quay người quỳ một gối xuống trước mặt cậu, nói ngắn gọn: “Lên đi.”
Tần Tự cõng Trình Lạc Tuyên đi trên đường, thu hút ánh mắt của một số người. Anh không mấy bận tâm, Trình Lạc Tuyên thì càng không bận tâm.
Trình Lạc Tuyên nằm sấp trên lưng Tần Tự, hai tay ôm rất c.h.ặ.t, bắp chân đung đưa theo tâm trạng thay đổi.
Tần Tự nói: “Ôm c.h.ặ.t thế, lát nữa người anh có mồ hôi sẽ làm bẩn quần áo em.”
"Em không sợ đâu, dù có ra mồ hôi cũng không sao, quần áo anh thơm mà." Nói đến đây, Trình Lạc Tuyên tố cáo, “À đúng rồi, hôm nay Ngọc Đông nói em hôi.”
"Nói thế nào." Tần Tự không tin, nghiêng đầu nhìn cậu.
Trình Lạc Tuyên nói: “Chúng em đang nói chuyện bình thường, anh ấy đột nhiên nói em là thằng nhóc thối.”
Tần Tự bật cười, Trình Lạc Tuyên không chịu, vặn vẹo đòi giải thích: “Anh cười gì! Anh cũng thấy em hôi sao?”
"Đừng động đậy." Tần Tự dùng hai tay ôm chân Trình Lạc Tuyên nâng lên một chút, đề phòng cậu ta rơi xuống, “Thằng nhóc thối là một cách gọi thông thường, không phải thật sự nói em có mùi.”
"Thật sao?" Trình Lạc Tuyên đưa cánh tay ra trước mặt Tần Tự, “Anh ngửi thử xem.”
Tần Tự nói: “Thơm.”
Tần Tự không lừa cậu, trên da Trình Lạc Tuyên có mùi sữa tắm, lần trước buổi tối nằm cùng nhau anh đã ngửi thấy rồi, có lẽ mỗi lần tắm đều dùng rất nhiều sữa tắm, khiến bản thân ngấm mùi, Trình Lạc Tuyên quả thật không có chút mùi mồ hôi nào.
Trình Lạc Tuyên nghe giọng nói trầm lạnh của Tần Tự nói ra ý nghĩa thơm tho, cảm thấy da thịt cánh tay mình bị hơi nóng từ lời nói của anh làm bỏng. Cậu xấu hổ không chịu nổi, lập tức vứt bỏ những lời khuyên nhủ và khuyên can của Tần Tự cách đây không lâu lên chín tầng mây, nhỏ giọng nói vào tai Tần Tự: “Anh ơi, em ngày nào cũng tắm rất sạch, anh cũng nói là thơm, vậy tối nay em có thể ngủ với anh không?”
Lời vừa nói ra, chính cậu cũng cảm thấy lời này quá mập mờ, sợ Tần Tự nghe ra điều không đúng, vội vàng bổ sung: “Ý em là tối nay muốn ở lại, không muốn về nữa.”
Tần Tự dường như hoàn toàn không nghĩ sai, bước chân không hề dừng lại, “Lý do.”
Trình Lạc Tuyên đành phải x.é to.ạc thực tế mà gần đây cậu không muốn nghĩ nhiều, nói: “Vì vừa nãy em bị anh làm buồn, vì em sắp về Anh rồi, tháng sau.”Anh muốn em ở lại, em còn muốn chơi với anh... và cả dì nữa."
Những lý do này không đủ mạnh như vấn đề an toàn của trận mưa lớn lần trước, Trình Lạc Tuyên không chắc có thể thuyết phục Tần Tự, nên cậu tiếp tục thì thầm vào tai trái anh "Làm ơn đi anh trai", rồi lại thì thầm vào tai phải "Được không anh trai".
Lặp đi lặp lại vài lần, không biết là do cậu cứ lải nhải khiến Tần Tự khó suy nghĩ lý trí, hay là Tần Tự thấy phiền, cuối cùng Tần Tự cũng đồng ý, chỉ nói thêm một câu: “Trình Lạc Tuyên, trước khi về đến nhà, em không được hỏi thêm bất kỳ câu hỏi nào nữa.”
Cừu con sợ Tần Tự đổi ý, liền ngậm miệng im lặng, đi ngang qua tiệm tạp hóa bán đồ uống lạnh cũng nhịn không hỏi có mua được không.
Tần Tự chỉ thả cậ xuống khi đến cửa nhà, cảnh này vừa vặn bị dì đang định ra ngoài nhìn thấy.
Dì còn chưa kịp nói gì, Trình Lạc Tuyên đã nhảy mấy bước lên trước, khoác tay dì vui vẻ nói: “Dì ơi, tối nay con muốn ở lại qua đêm!”
Dì kéo khóe miệng, đáp lại: “Thật sao, đã hỏi anh Tự của con chưa, phải được anh ấy đồng ý...”
"Anh ấy đã đồng ý rồi!" Trình Lạc Tuyên quay đầu lại, “Anh ơi, đúng không, anh vừa tự miệng hứa mà.”
Tần Tự nói: “Đi rửa tay đi.”
Trình Lạc Tuyên hiểu đây là sự đồng ý ngầm, liền chạy vọt vào nhà.
Dì nhìn theo bóng lưng, “Chân nó không sao mà.”
Tần Tự nói: “Đúng là không sao.”
"Vậy sao con lại cõng nó, nó lớn thế rồi, con không mệt sao." Dì hạ giọng, “Nó yêu cầu con cõng à?”
“Không, con thấy nó đi mệt rồi.”
"Con thế này..." Dì xót xa khi Tần Tự phải cõng cậu chủ nhỏ đi một đoạn đường dài trong cái nóng nực này, nhìn thấy trán anh đã lấm tấm mồ hôi, “Tiểu Tự, trưa nay dì gặp lão Lưu, ông ấy hỏi dì Lạc Tuyên là ai, nói là thấy con chăm sóc nó rất chu đáo. Con cõng nó về như vậy, người khác nhìn thấy sẽ nghĩ thế nào. Lạc Tuyên cũng không phải là người thích bắt nạt người khác, hà cớ gì con phải làm mọi việc vì nó đến mức này, con chăm sóc vừa phải thôi, sẽ không có vấn đề gì đâu, lát nữa người khác nói linh tinh lại làm hỏng danh tiếng của con.”
Lão Lưu mà dì nhắc đến chính là một trong những người lớn đã ăn cùng bàn với Trình Lạc Tuyên trong tiệc cưới, sống không xa nhà họ.
Tần Tự biết dì không muốn người khác nghĩ anh đang cố ý lấy lòng một thiếu niên xa lạ, những lời đàm tiếu sau bữa trà ở một nơi nhỏ bé rất dễ làm sai lệch sự thật, nhưng anh lười quan tâm, thản nhiên nói: “Đối xử tốt với cậu ấy thì có thể làm hỏng danh tiếng gì chứ, hơn nữa tháng sau cậu ấy về Anh rồi, cũng không làm hỏng được mấy lần nữa.”
