Hân Hoan (hỉ Hỉ) - Chương 40
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:21
Một năm sau, khi đặt chân lên thành phố S một lần nữa, Trình Lạc Tuyên cảm thấy mọi thứ đã khác xưa rất nhiều.
Lần trước, vừa đến sân bay, cậu đã có thư ký Trần, tài xế và trợ lý đến đón, nhiệt độ vừa phải, không nóng đến mức không chịu nổi. Còn bây giờ, cậu chỉ có một mình với một chiếc ba lô, trời đang mưa nhỏ, không khí vừa oi bức vừa ẩm ướt.
Tháng Tám lẽ ra trời phải tối muộn hơn, nhưng hôm nay cả bầu trời đều âm u nặng nề, như một tấm màn đen che phủ bầu trời đang rỉ mưa, cũng che phủ cả trái tim Trình Lạc Tuyên.
Trình Lạc Tuyên lên một chiếc taxi, không ngừng nghỉ đi thẳng đến nhà Tần Tự.
Trong xe không bật radio, cửa sổ đóng kín, Trình Lạc Tuyên càng cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Cậu hỏi: "Tôi có thể mở cửa sổ không?"
Tài xế nói: "Ngoài trời đang mưa mà, mở ra là mưa vào ngay. Cậu nóng à? Hay để tôi chỉnh điều hòa xuống thêm một độ nữa?"
Trình Lạc Tuyên nói: "Không nóng, tôi chỉ cảm thấy hơi khó thở một chút."
"Cậu không khỏe à?" Tài xế ngẩng đầu nhìn cậu qua gương chiếu hậu trong xe, "Không sao chứ, nếu không chịu được thì phải nói đấy, tôi đưa cậu đến bệnh viện."
"Không cần đến bệnh viện." Trình Lạc Tuyên không muốn chậm trễ một giây nào, thúc giục, "Tôi không sao, bây giờ cứ đến địa chỉ tôi đưa cho anh là được. Anh có thể lái nhanh hơn một chút không?"
"Trời đang mưa mà, không thể nhanh được đâu." Có lẽ sợ Trình Lạc Tuyên đ.á.n.h giá thấp, tài xế lại nhìn Trình Lạc Tuyên một lần nữa, bổ sung thêm một câu, "Ôi, tôi sẽ cố gắng hết sức."
Trình Lạc Tuyên dễ bị say xe nếu đi xe quá nhanh, nếu lúc này Tần Tự ở bên cạnh, chắc chắn sẽ bảo tài xế đi đúng tốc độ bình thường, không cần nghe lời nói bướng bỉnh của cậu.
Nhưng Tần Tự không ở bên cạnh.
Tần Tự không những không có mặt, mà còn lấy lý do bận rộn để bội ước lời hứa cùng nhau đón sinh nhật. Nghĩ đến đây, trái tim Trình Lạc Tuyên như muốn tan nát.
Cậu nghe lời Tần Tự, gần một năm không lén lút về nước, mối liên hệ giữa hai người thực sự ít đi rất nhiều. Những điều này cậu đều có thể chấp nhận, dù không chịu nổi, cậu cũng dần dần học cách thích nghi, tích góp mọi kỳ vọng vào buổi lễ trưởng thành khi hai người gặp lại.
Nhưng Tần Tự lại cố tình gọi video call một tuần trước lễ trưởng thành, những lời nói từ đầu dây bên kia thẳng thừng và không chút thương tiếc đ.â.m thủng sự kỳ vọng gần như muốn nổ tung của Trình Lạc Tuyên trong gần một năm qua –
"Sinh nhật em cứ đón cùng gia đình và bạn bè, bên anh công việc không xin nghỉ được, không sắp xếp được thời gian.
"Xin lỗi em.
"Anh chúc em sinh nhật vui vẻ trước nhé..."
Những lời sau đó Trình Lạc Tuyên không nghe lọt tai, cậu không thích nghe Tần Tự cứ nói công việc bận rộn, không có thời gian, toàn là một đống lý do tồi tệ. Tần Tự đã tự miệng hứa rồi, tại sao lại hết lần này đến lần khác không giữ lời!
Cậu không thể chịu đựng thêm nữa, cúp điện thoại liền vội vàng thu dọn đồ đạc, quần áo cũng không thay, mua chuyến bay gần nhất trực tiếp bất chấp tất cả mà về nước.
*
Taxi dừng gần trạm xe buýt quen thuộc của Trình Lạc Tuyên, tài xế quay đầu nhìn Trình Lạc Tuyên, thấy cậu trong tay ngoài điện thoại ra không có gì khác, nói: "Không mang ô à? Hay là gọi điện thoại bảo người nhà ra đón, tôi đợi một lát."
"Không cần đâu, cảm ơn anh." Trình Lạc Tuyên không thể đợi được, càng sợ một cuộc điện thoại gọi đến, Tần Tự ra đón rồi lại đưa cậu về sân bay. Cậu ôm c.h.ặ.t chiếc túi vào lòng, c.ắ.n răng, mở cửa xe dựa vào trí nhớ chạy vào con hẻm nhỏ.
Cậu chạy rất nhanh, nhưng không may, mưa lại càng nặng hạt hơn, giống hệt trận mưa như trút nước mà cậu gặp phải lần đầu tiên đến nhà Tần Tự. Cậu muốn nhanh ch.óng tìm thấy ngôi nhà đã đến nhiều lần đó, nhưng càng vội vàng lại càng không thể tìm ra con đường nhỏ, trong trí nhớ chỉ cần rẽ một cái là có thể nhìn thấy chuồng cừu nhà Ngọc Đông, nhưng kết quả rẽ qua lại là một ngôi nhà khác chưa từng thấy.
Trình Lạc Tuyên sốt ruột không chịu nổi, định tìm người hỏi đường, đi đi lại lại chỉ gặp một người đàn ông trung niên đang che ô.
"Chào anh, xin hỏi--" Trình Lạc Tuyên chưa nói hết lời, người đó đã xua tay, vội vàng đi mất.
Sau khi liên tục rẽ vào ngõ cụt hai lần, Trình Lạc Tuyên đành chịu. Cậu biết, cứ thế này chỉ làm mất thêm thời gian.
Đứng dưới mái hiên một nhà do dự một lát, không còn cách nào khác, Trình Lạc Tuyên vẫn lấy điện thoại ra gửi cho Tần Tự một bức ảnh vị trí hiện tại, kèm theo một tin nhắn thoại ngắn gọn: "Anh ơi, em... em ở đây."
*
Năm phút sau, Tần Tự cầm ô đến.
"Trình Lạc Tuyên."
Toàn thân Trình Lạc Tuyên ướt sũng vì mưa, giày cũng bị ngấm nước, giày thể thao trắng giẫm xuống mỗi bước đều có nước, cực kỳ khó chịu. Cậu ngồi xổm trong góc, tránh giẫm đi giẫm lại vào nước trong giày khi đi bộ.
Lúc đó, đèn đường trên phố bật lên ánh sáng vàng vọt, Trình Lạc Tuyên nghe tiếng ngẩng đầu lên, nhìn ánh đèn chiếu lên ô của Tần Tự, theo nước mưa chảy xuống. Trong khoảnh khắc, mắt cậu ngấn lệ.
"Anh ơi, cuối cùng anh cũng đến rồi." Cậu dang tay ra, tủi thân nói, "Chân em tê hết rồi."
Sắc mặt Tần Tự không tốt, tiến lên cầm lấy cặp sách, ôm người lên đỡ.
"Đi được không?" Tần Tự nhìn thấy quần áo ướt sũng của cậu, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Thực ra không đến mức không đi được, nhưng vì muốn ôm Tần Tự thật lâu sau bao ngày không gặp, và cũng vì muốn trả thù, Trình Lạc Tuyên nói dối: "Không được rồi, cần anh cõng em."
Tần Tự không kiểm chứng, quay lưng lại nửa ngồi xổm xuống, nói những lời giống hệt trận mưa lớn đó: "Lên đi."
*
Con đường đúng để về nhà xa hơn Trình Lạc Tuyên nghĩ, cậu không nhận ra mình đã đi sai nhiều đến vậy.
"Anh ơi, anh đặt em xuống đi, em khỏe rồi, có thể đi được rồi."
Tần Tự không để ý đến cậu, cũng không buông tay, bước chân nhanh hơn một chút.
Trình Lạc Tuyên có thể cảm nhận Tần Tự không vui lắm, cho đến bây giờ họ vẫn chưa nói về việc cậu đột ngột về nước và chuyện sinh nhật, Tần Tự hiện tại dường như chỉ có một suy nghĩ, đưa cậu về nhà trước.
Trình Lạc Tuyên cũng không vui, giận dỗi nói: "Đặt em xuống, em muốn tự đi. Quần áo em ướt hết rồi, đừng để anh cũng bị ướt."
"Đừng lộn xộn." Tần Tự nói một tiếng.
Trình Lạc Tuyên hơi nghi ngờ hai người họ thực sự là hóa thân của cừu và ch.ó chăn cừu, trong huyết mạch có sự áp chế, nếu không tại sao Tần Tự nói một câu, cậu lập tức không còn ý định làm loạn nữa.
Đi ngang qua nhà Ngọc Đông, Trình Lạc Tuyên phát hiện chuồng cừu phía sau nhà đã biến mất. Cậu vội vàng vỗ vai Tần Tự, chỉ vào đó, "Cừu nhà Ngọc Đông đâu rồi? Sao lại biến mất hết rồi?"
Tần Tự nói: "Bán rồi. Thu tay về."
"Bán cho ai? Sao chuồng cừu cũng không còn, mẹ Ngọc Đông họ không nuôi nữa à? Cừu còn nhỏ như vậy, sao có thể bán được."
Tần Tự lại không trả lời, chỉ nói một câu "Ôm c.h.ặ.t vào", rồi lại tăng tốc bước chân về phía cửa nhà.
*
Về đến nhà, Tần Tự đặt người xuống, ô cũng không cất cẩn thận, chỉ gập lại rồi vứt xuống đất, sau đó kéo Trình Lạc Tuyên vẫn đang ngó nghiêng khắp nơi nhanh ch.óng lên tầng hai.
"Ấy – giày chưa thay." Trình Lạc Tuyên giẫm lên đôi giày đã ngấm nước, khi đi phát ra tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt" khó chịu.
Tần Tự lại không có ý định dừng lại, đưa cậu đến cửa phòng tắm mới buông ra, lạnh lùng nói: "Cởi quần áo ra, đi tắm đi."
Trình Lạc Tuyên không mấy tình nguyện, hai người họ khó khăn lắm mới gặp nhau, vừa gặp Tần Tự đã mấy lần không để ý đến cậu, thái độ còn tệ như vậy. Cậu thẳng thừng từ chối: "Không đi, tại sao em phải nghe lời anh."
Tần Tự nói: "Nói lại lần nữa, cởi quần áo ra tắm trước đi."
Trình Lạc Tuyên nhớ rõ Tần Tự nói những lời này có nghĩa là sẽ làm gì, nhưng miệng vẫn từ chối: "Em mới không thèm, em không nghe lời anh nữa."
Tần Tự không nói nhiều lời vô nghĩa, đưa tay kéo chiếc áo ướt sũng dính vào người cậu lên, cởi ra.
Trình Lạc Tuyên không có nhiều cách chống cự, cậu tự biết sức lực không bằng anh, vừa định chạy, lập tức bị kéo lại.
"A, anh buông tay, buông tôi ra! Em không tắm!"
Tần Tự ôm ngang lưng cậu lại, không cho cơ hội chạy.
Trình Lạc Tuyên hai tay vẫn không ngừng giãy giụa, đ.ấ.m loạn xạ vào người Tần Tự, không ngừng la hét: "Anh bắt nạt người, dựa vào sức mạnh lớn thì có gì hay ho! Buông em ra, nghe thấy không!"
"Ướt sũng như thế này, không tắm ngày mai em sẽ bị ốm."
"Ốm cũng không liên quan gì đến anh, tại sao mọi thứ đều do anh quyết định, cứ để mưa làm em c.h.ế.t đi, dù sao anh cũng hoàn toàn không quan tâm, anh chỉ quan tâm đến thời gian và công việc của mình."
Nghe cậu nói vậy, Tần Tự dứt khoát vỗ một cái vào m.ô.n.g cậu.
"Bốp--"
Hành động đó khiến Trình Lạc Tuyên sững sờ, không thể tin được quay đầu nhìn anh, "Anh ơi, anh, anh đ.á.n.h em..."
Nói là đ.á.n.h, thực ra tiếng lớn, lực không lớn, cũng không đau, nhưng đủ để Trình Lạc Tuyên bối rối, tĩnh lặng một lúc.
"Trình Lạc Tuyên, em không nghe lời." Tần Tự giải thích hành động của mình, "Ngoan ngoãn một chút." Vừa nói vừa nhanh ch.óng cởi quần và giày ướt của cậu ra.
*
Khi Trình Lạc Tuyên phản ứng lại, người đã bị Tần Tự đẩy vào dưới vòi hoa sen để tắm.
Cậu hơi ngượng ngùng che đi "cậu bé", Tần Tự thì hoàn toàn không để ý, không biểu cảm giúp cậu thực hiện từng bước tắm rửa.
Tóc Tần Tự dài hơn một chút, không còn là tóc cắt ngắn nữa, nhưng tổng thể vẫn không dài. Anh cúi người xuống rửa chân cho Trình Lạc Tuyên, yêu cầu: "Nhấc chân lên, giữ c.h.ặ.t vào."
Trình Lạc Tuyên vốn còn muốn chống đối, nhưng một chân bị kéo lên thì không thể đứng vững, đành phải đưa tay vịn vào vai anh, tầm nhìn vì thế dừng lại trên tấm lưng rộng lớn của anh.
"Anh ơi." Trình Lạc Tuyên không kìm được khẽ gọi anh.
Tần Tự không nghe thấy, "Chân kia."
Trình Lạc Tuyên làm theo, lại gọi một tiếng: "Anh ơi." Ngay sau đó hỏi: "Bây giờ anh có giận em lắm không? Vừa nãy trên đường anh không thèm để ý đến em, em hỏi anh những con cừu nhỏ đi đâu rồi anh cũng không nói, chúng còn nhỏ như vậy."
Tay Tần Tự dừng lại một chút, tiếp tục rửa cho cậu, không ngẩng đầu cũng không nhìn cậu, chỉ thờ ơ nói: "Em không nên quay lại."
