Hân Hoan (hỉ Hỉ) - Chương 42
Cập nhật lúc: 20/03/2026 08:22
Trời không có sấm sét, nhưng Trình Lạc Tuyên lại như nghe thấy một tiếng sấm vang trời, toàn thân run lên.
Cậu lùi lại một bước, kinh ngạc nhìn Tần Tự, cố gắng phân tích câu nói này ra những ý nghĩa khác, nhưng tiếc là vẻ mặt thẳng thắn của Tần Tự và hành động không ôm lại đã rõ ràng nói cho cậu biết: nụ hôn của cậu đêm đó, tình yêu của cậu, hành vi xấu xa của cậu, Tần Tự đều biết.
"Em, em... em không phải..." Trình Lạc Tuyên theo bản năng muốn biện minh, nhưng ngoài lời phủ nhận nhợt nhạt, cậu không thể nói thêm lời dối trá nào khác. Cậu trực giác thấy cảnh tượng trong tầm mắt như một bộ phim bị cắt khung hình, cứ cách một hai giây lại không khớp, mỗi lần hít thở lại mất đi nhiều suy nghĩ tự chủ hơn.
Sự yếu đuối về thể chất khiến Trình Lạc Tuyên không thể chống cự thêm nữa, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần Tự bế ngang cậu về nhà, rồi lại nghe Tần Tiểu Lan đứng ở cửa hỏi han ân cần "Lạc Tuyên, em có ổn không?".
Trình Lạc Tuyên cúi đầu, không dám nhìn thẳng Tần Tiểu Lan, sợ cô đọc được những tình cảm bất thường đó trong mắt cậu.
Đồng thời, cậu càng không dám nhìn Tần Tự, sợ nhìn thấy sự ghê tởm và thất vọng không cần che giấu trên mặt Tần Tự.
*
Tần Tiểu Lan nhận thấy trạng thái của Trình Lạc Tuyên không ổn, muốn đi theo lên lầu chăm sóc, Tần Tự ngăn lại: "Không cần đâu, anh đưa em ấy đi thay quần áo, em ăn cơm trước đi." Sau đó hai người lên lầu.
Tần Tự bế Trình Lạc Tuyên về phòng, cũng không quan tâm có làm ướt ga trải giường hay không, đặt cậu ngồi xuống mép giường. Rèm cửa buổi sáng vẫn chưa kéo ra, quay người đóng cửa lại, trong phòng lập tức tối đi rất nhiều.
"Tự cởi hay để anh cởi." Tần Tự hỏi.
Trình Lạc Tuyên không nói một lời, không nhúc nhích.
Tần Tự dứt khoát tiến lên giúp cậu cởi quần áo, sau đó quỳ một gối xuống định giúp cậu cởi quần.
Hành động này khiến Trình Lạc Tuyên như bừng tỉnh, vội vàng giữ c.h.ặ.t cổ tay Tần Tự.
Hai người nhìn nhau, Trình Lạc Tuyên nghẹn thở, run rẩy gọi anh: "Anh."
Tần Tự lạnh lùng "ừm" một tiếng, cụp mắt xuống tiếp tục giúp cậu cởi quần áo ướt.
Như vậy, Trình Lạc Tuyên càng cảm thấy xót xa. Đến tận lúc này, Tần Tự vẫn tận tâm tận lực làm một người anh.
Một người anh tốt, dù sớm phát hiện em trai có ý đồ bất chính nhưng không hoàn toàn từ bỏ.
Trình Lạc Tuyên không những không cảm thấy thoải mái vì điều này, ngược lại còn vô cùng bối rối.
Khi chiếc quần ngoài được cởi đến mắt cá chân, vài giọt nước mưa từ tóc mái của Tần Tự nhỏ xuống đùi cậu. Từ từ trượt xuống, hơi ngứa.
Gần như là bản năng điều khiển, Trình Lạc Tuyên không suy nghĩ lý trí nhiều hơn, nghiêng người hôn lên môi Tần Tự.
*
Môi họ dán c.h.ặ.t vào nhau, động tác quá vội vàng, cũng quá táo bạo, Tần Tự khựng lại vài giây mới nắm c.h.ặ.t vai Trình Lạc Tuyên đẩy cậu ra sau.
"Trình Lạc Tuyên!" Tần Tự hạ giọng lạnh lùng nhìn Trình Lạc Tuyên, dừng lại một chút, cuối cùng vẫn không nói ra lời trách mắng.
Thấy vậy, Trình Lạc Tuyên dứt khoát buông xuôi, hai tay ôm lấy cổ anh, mắt đỏ hoe muốn tiến lại gần.
Tần Tự không cho cơ hội nữa, gạt tay cậu ra đứng dậy.
Trình Lạc Tuyên nhìn theo, hỏi ra câu hỏi mà cậu muốn biết nhưng không dám hỏi thẳng từ khi ở trong mưa hay nói đúng hơn là từ khi nhận ra xu hướng tính d.ụ.c của mình: "Anh, anh có thấy em ghê tởm không?"
"Em là em trai anh, anh sẽ không thấy em trai anh ghê tởm. Đừng làm những chuyện trẻ con như vậy nữa."
Ngực Trình Lạc Tuyên nặng trĩu không chịu nổi, bất chấp tất cả ôm c.h.ặ.t lấy eo Tần Tự, đầu tựa sát vào, nức nở nói: "Nhưng em thích anh, anh rõ ràng biết em thích anh."
Tần Tự không động đậy, không vuốt tóc cậu, cũng không đưa ra bất kỳ phản hồi tích cực nào, chỉ lặp lại câu hỏi về người đó: "Em như vậy, Sissi thì sao?"
"Không có cô ấy, hoàn toàn không có Sissi!" Trình Lạc Tuyên ngẩng đầu, "Luôn là anh, người tốt mà em nói là anh, chỉ có anh. Em sợ anh phát hiện nên mới nói đại một cái tên, căn bản không có người khác."
Tần Tự nói giọng nhàn nhạt, "Anh thà rằng em có."
Mấy chữ này không mang chút từ ngữ làm tổn thương nào, nhưng rơi vào lòng Trình Lạc Tuyên lại khiến cậu tê dại tay chân.
Tần Tự nói: "Về học đại học cho tốt, thuận theo tự nhiên tìm một người em thực sự thích. Nam nữ đều được, tuổi tác lớn hơn hay nhỏ hơn em một chút, chỉ cần em thích, đều không thành vấn đề." Anh đưa tay ra sau, gỡ tay Trình Lạc Tuyên đang ôm mình ra, "Trình Lạc Tuyên, Sissi của em nên sống cùng một nơi với em, ở Anh cũng được, ở thành phố S cũng được, duy nhất không thể là ở đây."
Trình Lạc Tuyên ôm c.h.ặ.t, Tần Tự liền dùng sức. Trình Lạc Tuyên biết Tần Tự xưa nay không nỡ làm đau cơ thể cậu, khóc lóc kêu đau: "Đau, đau... Anh, em không muốn tìm người khác, không thích người khác, đừng đuổi em đi, xin anh, em muốn ở lại với anh."
Tuy nhiên Tần Tự nghe xong không dừng lại, vẫn từng ngón tay một gỡ ra, ngón trỏ, ngón giữa, thậm chí cả bàn tay, thậm chí còn dùng sức hơn.
Sau khi tách ra, Tần Tự từ trên xuống dưới nhìn Trình Lạc Tuyên, đưa tay dùng ngón cái lần cuối cùng lau đi nước mắt của cậu, lau sạch, rồi lại hơi dùng sức lau môi cậu, như muốn lau sạch tất cả dấu vết của hai lần họ hôn nhau.
Trình Lạc Tuyên đã khóc đến không nói nên lời, quay đầu đi không muốn anh làm như vậy.
Tần Tự cũng không ép buộc, đi sang một bên lấy quần áo sạch từ tủ quần áo ra, lạnh lùng nói: "Anh không muốn. Anh chưa bao giờ có tình cảm khác với em, dù anh thực sự là người đồng tính, em là em trai anh, anh cũng không muốn. Nói cho cùng là lỗi của anh, cứ nghĩ một năm xa em em sẽ nhìn rõ, không ngờ em vẫn chưa lớn."
Anh đặt quần áo xuống mép giường, "Tự thay xong xuống lầu, anh không có nhiều thời gian, không đợi nữa."
Không đợi nữa.
Nói về hôm nay, nhưng lại như nói về tương lai.
Trình Lạc Tuyên sợ hãi tột độ, nức nở nói: "Em có thể thay đổi, em sẽ không trì hoãn nữa, em cũng không làm những chuyện trẻ con nữa. Em sẽ lớn, em nhất định, nhất định sẽ nghe lời..."
"Không cần." Tần Tự ngắt lời cậu, "Sau khi về Anh đừng liên lạc nữa." Nói xong, anh không quay đầu lại đi ra khỏi phòng.
*
Trên đường đến sân bay, Trình Lạc Tuyên tựa vào cửa sổ xe, không nói thêm lời nào.
Thư ký Trần thì nói khá nhiều, chú nói với Trình Lạc Tuyên, bà nội nghe tin cậu đột ngột về nước rất lo lắng, nếu không phải hôm nay đã hẹn giờ học với thầy, nhất định sẽ đến tiễn cậu.
Thư kí còn giáo d.ụ.c Trình Lạc Tuyên sau này không được làm người khác sợ hãi như vậy nữa, không chào hỏi gì đã tự mình chạy đến nơi này, vạn nhất xảy ra chuyện ai có thể chịu trách nhiệm.
Khi thư ký Trần nói không hề để ý đến Tần Tiểu Lan đang ngồi ở ghế phụ phía trước, cứ như những chuyện này không liên quan gì đến gia đình cô vậy. Sau đó còn lịch sự cảm ơn cô, nói: "Cô tên Tiểu Lan phải không, làm phiền cô đưa Lạc Tuyên đi. Chúng tôi không biết bên này có người muốn gặp Lạc Tuyên, nếu biết sớm, trực tiếp đón hai người đi sẽ đơn giản hơn nhiều."
Tần Tiểu Lan nghe ra lời thư kí có ý khác, vừa rồi nếu không phải cô nhanh chân mở cửa xe trước, e rằng sẽ không đồng ý cho cô đi tiễn. Cô cũng không vội vàng tức giận, chỉ may mắn hôm nay Tần Tự gọi cô về giúp, chứ không phải gọi Phan Tiểu Ba.
Tần Tiểu Lan quay đầu lại, mỉm cười không kiêu ngạo không tự ti nói: "Không phiền đâu, Lạc Tuyên gọi anh tôi là anh, tôi cũng coi như là nửa người chị của em ấy. Em ấy về chơi với chúng tôi, anh tôi không có thời gian tiễn, tôi đương nhiên phải ra sức một chút."
*
Đến sân bay, Trình Lạc Tuyên bước đi chậm rãi bên cạnh Tần Tiểu Lan, thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa sân bay, ai cũng có thể thấy cậu vẫn không muốn đi.
Thư ký Trần lo cậu đổi ý lại gây chuyện, nhắc nhở: "Lạc Tuyên, đã đến đây rồi, tuyệt đối đừng lỡ chuyến bay. Nếu không lát nữa bà nội cháu sẽ gọi điện nói cháu đó, mẹ cháu bên kia đang đợi, lát nữa khó giải thích."
Trình Lạc Tuyên mắt đờ đẫn, theo bản năng dựa sát vào Tần Tiểu Lan.
Tần Tiểu Lan nói: "Thư ký Trần, để tôi và Lạc Tuyên nói riêng vài câu đi. Tôi có vài lời muốn nói với em ấy."
Nghe cô nói vậy, không đợi thư ký Trần phản ứng, Trình Lạc Tuyên đã kéo cô đi sang một bên.
"Tiểu Lan, có phải... anh ấy bảo chị nói gì với em không?" Trình Lạc Tuyên nói, n.g.ự.c lại một trận đau nhói. Vừa rồi trước khi rời đi, Tần Tự không biết đi đâu, ngay cả lần cuối cùng cũng không muốn gặp cậu nữa.
Tần Tiểu Lan ánh mắt phức tạp, "Đúng vậy, có một thứ anh dặn chị phải đến sân bay mới đưa cho em." Cô lấy từ trong túi xách ra một chiếc móc khóa bằng len nỉ đưa cho Trình Lạc Tuyên, "Anh nói, cái này trả lại em, anh ấy dùng không hợp."
Trình Lạc Tuyên run rẩy nhận lấy món quà sinh nhật năm ngoái do chính tay cậu làm tặng Tần Tự, nỗi đau khổ và thất vọng tràn ngập trên khuôn mặt.
Chó chăn cừu không cần cừu con nữa.
Tần Tự cũng không cần Trình Lạc Tuyên nữa.
Tần Tiểu Lan nhẹ giọng nói lại: "Lạc Tuyên, anhấy còn nói--"
Giọng nói của Tần Tiểu Lan khi truyền lời trong tai Trình Lạc Tuyên biến thành giọng nói lạnh lùng của Tần Tự, cậu nghe thấy giọng nói đó nói với mình: "Chúc em sinh nhật vui vẻ trước, nhưng từ nay về sau không cần đặc biệt ăn mừng theo âm lịch nữa, cái gọi là 'cùng nhau' này không cần thiết và cũng không có ý nghĩa, không tốt."
