Hằng Ngày Phế Hậu Đều Livestream - Chương 74
Cập nhật lúc: 20/03/2026 02:10
Tần Kiểu thu hồi ánh mắt: “Em đang nghĩ, chúng ta sống ở thời đại hòa bình này, quốc gia dân chủ này thật tốt. Có thể sống hạnh phúc tự do, có thể nói ra câu 'chỉ cần nỗ lực sẽ không c.h.ế.t đói'. Cho dù thiên tai ập đến cũng có bát phương chi viện, có nhân dân giải phóng quân đáng yêu
Getty Images
, có chính phủ vì dân làm chủ… Thật là một điều hạnh phúc lại xa xỉ.”
Cô nói nghiêm túc và chân thành, hoàn toàn không có sự sắc sảo khi dỗi người, cũng không có vẻ tinh quái ngày thường. Ánh mắt kiên định lại sáng ngời, nhưng lại mang một nỗi thương xót vô cớ, khiến cho lời nói trở nên trầm trọng.
Bùi Ngọc Sơ lẳng lặng nhìn cô, không biết vì sao người mới trẻ tuổi nhưng sớm bộc lộ tài năng trước mắt này lại có cảm xúc phức tạp đến thế.
“Tiểu mỹ nữ nói đúng, vẫn là phải cảm ơn quốc gia chúng ta đã cung cấp điều kiện tốt như vậy.” Bác trai cũng nghe được lời Tần Kiểu, giơ ngón tay cái lên với cô, tỏ vẻ cực kỳ tán đồng.
Bên phía chiến sĩ chống lũ, tường bao cát đã ngăn được nước, hiện tại có thể nghỉ ngơi tại chỗ, chờ đợi mệnh lệnh và kế hoạch tiếp theo.
Chiến thắng lũ lụt, lại đúng dịp sinh nhật Trương Đại Quân, cảm xúc của mọi người đều dâng cao, bên kia còn bắt đầu hát quân ca.
“Đồng chí Bùi Ngọc Sơ, đồng chí Tần Kiểu, hai người là đại biểu văn nghệ đoàn của chúng ta, có phải cũng nên hát tặng một bài không?” Một binh lính trẻ gan dạ ồn ào đề nghị.
“Hát một bài đi! Hát một bài đi!”
“Hát đối cũng được, nhạc trẻ nhạc tình đều được hết.”
“Đừng ngại ngùng, mọi người cùng vỗ tay cho hai vị đại minh tinh nào.”
Mọi người xung quanh hùa theo, khiến Tần Kiểu lúc này không hát cũng không được. Cô nhìn Bùi Ngọc Sơ, hào phóng nói: “Bùi lão sư, cùng nhau nhé ~”
“Được, em bắt nhịp đi.”
Tần Kiểu: “Xã hội chủ nghĩa hảo a xã hội chủ nghĩa hảo, xã hội chủ nghĩa nhân dân địa vị cao…”
Tần Kiểu bắt nhịp, Bùi Ngọc Sơ hát theo. Đến đoạn sau, các chiến sĩ chống lũ và thôn dân đều hòa giọng cùng nhau. Bên bờ sông nơi dòng nước lũ cuồn cuộn chảy qua, bài hát kinh điển này vang lên đặc biệt hào hùng, khí thế.
Ở thời không xa xôi, bá tánh nhìn thấy cảnh này không kìm được rơi nước mắt.
"Ảo cảnh" trên không trung đang phát sóng trực tiếp giấc mộng đại đồng từ cổ chí kim: bá tánh cơm no áo ấm, chính phủ tận tụy, quân dân như cá với nước. Cho dù lũ lụt vô tình nhưng con người hữu tình, mỗi một người dân đều đang phát huy ánh sáng và nhiệt huyết của mình, đồng tâm hiệp lực chống lại thiên tai.
Đường không có x.á.c c.h.ế.t đói, không có trộm cướp, quan không khinh dân, mọi thứ trật tự ngăn nắp.
Cho dù nhà cửa bị hủy hoại, họ vẫn tràn đầy khao khát và hy vọng, bởi vì sau lưng họ có một quốc gia hùng mạnh và một chính phủ đáng tin cậy làm chỗ dựa.
Tiêu Trạch nhìn cảnh này, thật lâu không thể hoàn hồn.
Đây là giấc mộng giang sơn xã tắc của mọi quân chủ, nhưng bá tánh và triều thần của hắn đâu?
Giang Nam lũ lụt, bá tánh ly tán, trộm cướp nổi lên khắp nơi, kẻ giàu có thì tê liệt không chịu quyên góp, bá quan trong triều chỉ biết ca ngợi thái bình giả tạo, chỉ biết than nghèo kể khổ, không một ai có thể gánh vác trọng trách.
Đáy lòng Tiêu Trạch tràn ngập chua xót.
Những lời Tần Kiểu nói kia là nói cho hắn nghe phải không?
Nàng đang trào phúng non sông dưới sự cai trị của hắn chẳng phải là thái bình thịnh thế.
Trần công công bưng trà vào điện, thấy vị thiên t.ử vốn kiêu ngạo uy nghiêm đang ngồi sụp trên long ỷ, dường như có chút vô lực và chán chường.
Trần công công cẩn thận tiến lên, đưa trà đến tầm tay Hoàng thượng: “Hoàng thượng, người mệt rồi thì uống ngụm trà đi ạ!”
Tiêu Trạch lại không nhìn ly trà đó: “Trần công công, có phải Trẫm sai rồi không?”
Thân hình Trần công công khựng lại, sau đó rất nhanh khôi phục vẻ bình thường, cười nói: “Sao Hoàng thượng lại hỏi như vậy?”
“Giang Nam lũ lụt, kẻ c.h.ế.t đói vô số, kẻ bỏ xứ mà đi cũng vô số, thậm chí rơi vào cảnh làm cướp…” Vị đế vương không ai bì nổi giờ phút này cũng dỡ xuống sự kiêu ngạo, “Nếu không phải Trẫm ngu ngốc vô đạo, bá tánh sao lại chịu khổ như vậy?”
