Hạng Nhất Là Của Tôi, Cậu Cũng Thuộc Về Tôi - Chương 3
Cập nhật lúc: 28/06/2026 17:05
Tôi vung tay ném thẳng cuốn sổ vào sọt rác, xoay người tùy ý vẫy vẫy tay.
"Các cậu cứ về phòng học chờ tin tốt của tớ đi."
"Cậu không xem à?" Cậu ấy đứng hình hóa đá.
Tôi chỉ chỉ vào đầu mình: "Cứ nhìn vào đáp án mà giải đề thì còn gì là thú vị nữa. Chẳng phải chỉ là yêu đương thôi sao, chuyện nhỏ như con muỗi."
Các học bá ồ lên kinh ngạc, ánh mắt nhìn theo bóng lưng rời đi một cách tiêu sái của tôi tăng thêm vài phần kính nể.
Chờ đến khi khuất sau góc rẽ, tôi lập tức vung mạnh cùi chỏ về phía sau.
Yes!
Cuối cùng cũng được làm màu một trận ra trò trước mặt cái đám này rồi.
Mà ai thèm yêu đương với Trần Thịnh chứ.
Yêu đương sớm chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ rút kiếm của bà đây thôi!
…
Giờ ra chơi, tôi đi đến trước cửa lớp của Trần Thịnh, bám vào cửa sổ ngó nghiêng vào trong.
Tiết này lớp họ là tiết thể d.ụ.c.
Mọi người đã giải tán đi gần hết rồi.
Chỉ còn mình Trần Thịnh đang gục xuống bàn ngủ.
Trên bàn học của người khác thì sách vở chất cao như núi, còn bàn của cậu ta thì trống trơn...
À không, có đặt một cái gối ngủ.
Hừm, đúng là biết tận hưởng hưởng thụ nha.
Nắng chiều hắt qua cửa sổ, nhìn từ góc độ của tôi, góc nghiêng khi ngủ của Trần Thịnh toát lên một vẻ lười biếng, biếng nhác.
Đẹp trai một cách chẳng tốn chút sức lực nào.
Thật đáng ghét.
Trần Thịnh thực chất là học sinh đội tuyển thi học sinh giỏi, phần lớn thời gian cậu ta đều không ở trên lớp.
Cũng vì thế mà mấy lần tôi muốn đến hội ngộ với cậu ta đều bị hụt.
Hôm nay cuối cùng cũng tóm được người rồi.
Tôi nghênh ngang đi đến bên cạnh Trần Thịnh, bóng của tôi đổ xuống bao trùm lấy cậu ta, tôi hắng giọng:
"Chào cậu, bạn học Trần."
Không có phản ứng.
Tiết cuối cùng của buổi chiều rồi mà vẫn còn tâm trí để ngủ cơ đấy.
Tôi dùng cả hai tay túm lấy cánh tay cậu ta, ác độc ra sức lắc mạnh.
"Tỉnh lại đi Trần Thịnh! Cậu không khỏe ở đâu à, sao lại ngất xỉu thế này? Có cần tôi dìu cậu xuống phòng y tế không?"
Cho chừa cái tội ngủ này! Cho chừa cái tội ngủ này!
Kỳ thi tới bà đây nhất định phải vượt mặt cậu mới được!
Bị phá giấc nồng, hệ thống cưỡng chế khởi động, Trần Thịnh bật dậy cái rụp.
Trong mắt cậu ta là vẻ ngái ngủ chưa tan, có vẻ như đang cố nhận diện xem tôi là ai.
Sau đó, cậu ta rặn ra từng chữ qua kẽ răng: "Tôi đang ngủ, cậu đang làm cái trò gì đấy?"
Ước lượng sơ bộ thì tên này cao hơn tôi hẳn một cái đầu.
Nếu cậu ta mà vung nắm đ.ấ.m lên thì tôi nên chạy bằng cửa chính hay cửa sau nhỉ?
Đùa chút thôi, làm sao tôi có thể bỏ chạy được chứ.
Tôi ngẩng cao cái đầu kiêu ngạo của mình lên.
"Cậu biết tôi là ai rồi chứ? Hứa Miểu, hạng mười hai toàn khối, tạm thời đang xếp sau cậu."
Cậu ta nhàn nhạt liếc tôi một cái.
Ánh mắt ấy chẳng khác nào đang nhìn một con tép riu đang nhảy tanh tách.
Tôi móc ra một tờ mã QR, giơ thẳng trước mặt cậu ta.
"Bắt đầu từ kỳ thi tháng này, tôi sẽ thu phí bảo toàn vị trí của top 11 toàn khối. Nếu không nộp, cậu sẽ bị tôi đá văng ra khỏi vị trí thứ mười một đấy. Ờ mà, bình thường cậu thu của họ bao nhiêu ấy nhỉ?"
"Năm tệ..."
"Thế thì tôi phải thu mười tệ. Nộp tiền đi, tiền mặt cũng nhận nhưng không thối tiền lẻ đâu nhé."
Dưới sự áp chế mạnh mẽ từ phía tôi, cậu ta đón lấy tờ giấy A4 kia, nhìn chăm chú vài giây rồi bỗng bật cười thành tiếng.
Sau đó, cậu ta đưa tay ra làm một hành động khiến tôi vô cùng kinh ngạc.
Cậu ta lẳng lặng xé nát tờ mã QR thành từng mảnh vụn.
Tôi trợn tròn mắt.
Ha, khiêu khích tôi đấy à?
Chỉ thấy cậu ta móc điện thoại từ trong túi ra.
Tôi ngay lập tức cảnh giác lấy tay che mặt: "Cậu làm cái gì đấy? Cậu định chụp ảnh tôi rồi bóc phốt lên trang confession trường đúng không?"
"Tôi chẳng sợ cậu đâu nhé. Cậu mà báo cáo tôi tội tống tiền, thì tôi cũng báo cáo cậu. Cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách, cậu còn gánh thêm cái tội phá hoại tài sản cá nhân nữa đấy."
Cậu ta nhìn tôi như nhìn một đứa ngốc, bật tính năng quét mã rồi lắc lắc trước mắt tôi.
"Có biết làm ăn lâu dài là thế nào không? Biết kết bạn không hả? Để tôi chuyển tiền cho."
"...??"
Tôi bỗng thấy ngượng chín cả người, ho khan một tiếng: "Quét mã không được à, cứ phải kết bạn mới chịu."
Nói rồi, tôi quay mặt về phía chiếc camera giám sát ở cuối lớp, trịnh trọng lắc đầu đầy nghiêm túc.
"Học sinh cấp ba nên chấp hành nghiêm chỉnh nội quy của nhà trường, tuyệt đối không mang điện thoại vào trường học. Bạn học Trần, cậu đừng làm thế, tôi khó xử lắm."
Cậu ta bật cười thành tiếng, từng bước một tiến lại gần tôi.
"Tôi đừng làm thế nào cơ?"
Chuông cảnh báo trong lòng tôi reo vang t.h.ả.m thiết.
Tôi lùi lại theo từng bước tiến của cậu ta, cho đến khi lưng dán c.h.ặ.t vào bảng đen.
Thế nhưng, cậu ta chỉ thuận tay cầm lấy một viên phấn, giơ tay qua đỉnh đầu tôi.
Tiếng phấn mài trên bảng rèn rẹt vang lên.
Tôi quay đầu lại, trên bảng rõ ràng là một con chuột đang nhe răng giương vuốt.
Tôi ghét nhất là chuột, mà Trần Thịnh thì cũng đáng ghét y như chuột vậy.
