Hành Trình Tu Tiên Của Thứ Nữ Phế Linh Căn - Chương 125: Vạn Niên Linh Dịch
Cập nhật lúc: 29/04/2026 17:12
“Vút”
Dưới chân Mộc Dao khẽ dùng sức, tựa như hóa thành một đạo lưu quang, trực tiếp phi thân xuyên qua thác nước tựa dải ngân hà đổ ập xuống trước mặt.
Phía sau thác nước, quả nhiên biệt hữu động thiên, là một thông đạo sơn động hình thành tự nhiên.
Sắc mặt Mộc Dao bình tĩnh, cất bước đi vào bên trong thông đạo sơn động.
Nơi này rất kỳ lạ, khắp nơi đều lộ ra vẻ thần bí. Nếu không phải Mộc Dao biết bên trong có thứ gì, e rằng cũng sẽ nhịn không được sinh ra một loại d.ụ.c vọng muốn tìm tòi đến cùng.
Thông đạo sơn động này chật hẹp và thon dài, vách đá hai bên lồi lõm không bằng phẳng, trên bề mặt còn phủ đầy một ít rêu xanh, chín khúc mười tám ngã rẽ.
Càng đi vào trong, ánh sáng càng mờ mịt. Mộc Dao lại men theo thông đạo chín khúc mười tám ngã rẽ, đi chừng nửa canh giờ, cho đến khi không còn một tia ánh sáng nào, trước mắt là một mảnh tối tăm.
Bất quá, đây đều không phải là vấn đề. Tay phải Mộc Dao khẽ lật, một viên dạ minh châu liền xuất hiện trong tay. Toàn bộ thông đạo lập tức sáng như ban ngày, giúp nàng có thể tiếp tục chậm rãi tiến lên.
Lại đi thêm chừng thời gian cạn một nén nhang, Mộc Dao mới xuất hiện tại lối vào của một sơn động.
Bốn phía cửa động của sơn động đều là vách đá màu nâu xám. Cửa động có hình bầu d.ụ.c, phía trên cửa động thì điêu khắc ba chữ lớn “Tê Vân động” có chút mờ mịt không rõ.
Có lẽ là đã trải qua năm tháng quá dài, nét chữ đã sớm trở nên loang lổ và mờ nhạt.
Nàng biết bên trong sơn động có một con Thất Thải Thôn Thiên Mãng tam giai đỉnh phong. Thất Thải Thôn Thiên Mãng tam giai đỉnh phong chẳng qua cũng chỉ tương đương với tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong.
Mộc Dao hiện tại đã Trúc Cơ, tự nhiên sẽ không để ý. Tuy nói không để ý, bất quá Mộc Dao vẫn tản thần thức ra, cẩn thận một chút luôn không thừa.
Mộc Dao vừa cất bước bước vào sơn động.
“Đó là...”
Mộc Dao ngước mắt liền nhìn thấy, hiện tại ở vị trí trung tâm của sơn động trước mắt nàng, lại đang nhấp nháy từng tia bạch quang nhu hòa.
Không chỉ như vậy, đứng ở đây, Mộc Dao còn có thể cảm nhận rõ ràng linh lực trong cơ thể đang xoay tròn với tốc độ ch.óng mặt.
Linh khí bên trong sơn động cực kỳ nồng đậm, hơn nữa nhiệt độ cũng cực thấp. Lúc Mộc Dao tiến vào đều nhịn không được rùng mình một cái.
Chỉ là, khi nàng cẩn thận đ.á.n.h giá nơi này, lại triệt để ngây người.
Sơn động này ước chừng bằng kích cỡ một căn phòng bình thường. Phía trước có một cái ao tự nhiên, bên trong ao, có một vũng chất lỏng màu trắng sữa...
“Tí tách”
Bên tai truyền đến âm thanh trong trẻo. Mộc Dao nhìn rõ ràng một giọt chất lỏng màu trắng sữa, rơi vào trong ao, tạo nên từng vòng gợn sóng, lan tỏa ra xung quanh.
Mộc Dao đột ngột ngẩng đầu, nhìn lên đỉnh đầu. Trên đỉnh có một khối nham thạch khổng lồ rủ xuống như một chiếc chuông úp ngược, trên to dưới nhỏ, cực kỳ giống một ngọn núi nhỏ bị lật ngược.
Trong đó còn có chất lỏng màu trắng sữa men theo khe hở của cự nham nhỏ xuống, rơi vào cái ao nhỏ nằm ngay bên dưới.
Chất lỏng bên trong ao nhỏ có màu trắng sữa, mà những chất lỏng màu trắng sữa này chính là một trong những mục tiêu giờ phút này của Mộc Dao - Vạn niên linh dịch.
Mắt Mộc Dao sáng lên.
Linh dịch hình thành vạn năm, lại là cực phẩm trong cực phẩm, hiệu quả còn vượt xa linh dịch ngàn năm. Hơn nữa, Vạn niên linh dịch, cả một ao đó, ít nhất cũng phải có...
Mộc Dao thầm nghĩ trong lòng, theo bản năng nhìn về phía vũng linh dịch trong ao.
Đúng lúc này, một con Thất Thải Thôn Thiên Mãng vốn cuộn mình bên trong sơn động, hướng về phía Mộc Dao phát động công kích.
Mộc Dao đã sớm biết bên trong Tê Vân động này có một con Thất Thải Thôn Thiên Mãng tam giai đỉnh phong tồn tại. Cho nên khi Thất Thải Thôn Thiên Mãng phát động công kích về phía nàng, trên mặt Mộc Dao vẫn là một mảnh bình tĩnh, không hề có chút vẻ hoảng hốt bất ngờ nào.
Mộc Dao đưa tay tế ra cực phẩm linh kiếm Bạch Vũ kiếm, trực tiếp thi triển kiếm quyết Thiên Ngoại Phi Tiên mà nàng mới học gần đây.
“Vút v.út v.út!”
Vài đạo kiếm quang lăng lệ xé gió lao ra, ch.ói lóa ch.ói mắt tựa như thiên ngoại phi tiên.
Từng đạo kiếm ảnh màu trắng bạc lập tức tràn ngập toàn bộ Tê Vân động. Từng đạo kiếm khí màu trắng bạc chớp mắt đem Thất Thải Thôn Thiên Mãng vây khốn ở giữa kiếm khí.
Chớp mắt liền đem con Thất Thải Thôn Thiên Mãng tam giai đỉnh phong vừa rồi còn sinh long hoạt hổ c.h.é.m thành mấy đoạn.
Mộc Dao cất bước đi đến bên cạnh ao nhỏ, dùng tay chấm một chút Vạn niên linh dịch đưa vào miệng.
“Oanh!” Tức thì linh khí nồng đậm nháy mắt lan tỏa khắp khoang miệng Mộc Dao, tiếp đó liền trượt qua cổ họng, men theo kinh mạch hội tụ vào trong đan điền.
“Quả nhiên là Vạn niên linh dịch không sai!”
Mộc Dao không có nhiều bình ngọc như vậy, trực tiếp phân phó khôi lỗi nhân trong không gian chế tạo ra vài cái thùng gỗ.
Chỉ chừng thời gian cạn một chén trà, ba cái thùng gỗ liền xuất hiện trong tay Mộc Dao.
Mộc Dao đem toàn bộ Vạn niên linh dịch trong ao nhỏ múc vào thùng gỗ. Múc đầy trọn vẹn ba thùng gỗ lớn, ao nhỏ mới bắt đầu thấy đáy.
“Ba thùng lớn Vạn niên linh dịch a, nàng dùng để tắm cũng được.”
Mắt Mộc Dao cười thành hình bán nguyệt, lập tức liền vung tay lên, ba thùng Vạn niên linh dịch liền bị Mộc Dao thu vào không gian.
Sau khi càn quét sạch sẽ Vạn niên linh dịch trong ao nhỏ, Mộc Dao ngẩng đầu nhìn về phía cự nham treo ngược trên đỉnh đầu.
Lại phát hiện, Vạn niên linh dịch chậm chạp không thể nhỏ xuống thêm một giọt nào nữa. “Theo tốc độ này, linh dịch không biết phải trải qua bao nhiêu năm mới có thể hình thành lại,” Mộc Dao suy đoán.
Mộc Dao đưa tay lại “vút v.út v.út” vài kiếm, mặt đất ở vị trí ao nhỏ vốn có nháy mắt sụt lún, sau đó liền xuất hiện một cửa hang đen ngòm có thể chứa một người đi xuống.
Mộc Dao nhìn xuống phía dưới cửa hang, liền trực tiếp nhảy xuống.
Dưới lòng đất đen ngòm không nhìn rõ thứ gì, nhưng nàng cảm nhận rõ ràng linh khí dưới lòng đất dường như còn nồng đậm hơn phía trên, nhiệt độ cũng càng lúc càng thấp.
Mộc Dao nhịn không được xoa xoa hai cánh tay. Nàng biết Vạn niên linh cao hẳn là ở vị trí này.
Mộc Dao đưa tay lấy ra một viên dạ minh châu, lòng đất vốn đen ngòm nháy mắt được chiếu sáng.
Mộc Dao ngước mắt nhìn lại, đập vào mắt là một khối vật phẩm dạng cao màu đen ngòm, có hình bầu d.ụ.c, ước chừng bằng mắt cũng phải chừng mười cân.
Trong lòng Mộc Dao vui vẻ. Đây chính là một trong những cơ duyên của nữ chính, dễ dàng lấy được tay như vậy, thật đúng là có chút khó tin.
Mộc Dao cũng không nghĩ nhiều như vậy, dùng pháp khí U Lam cẩn thận gỡ Vạn niên linh cao xuống, sau đó bỏ vào trong hộp ngọc niêm phong lại, cuối cùng thu vào bên trong không gian.
Lúc Mộc Dao thu Vạn niên linh cao đi, linh khí bên trong sơn động dần dần giảm xuống. Nhiệt độ vốn cực thấp cũng khôi phục bình thường, cho đến cuối cùng khôi phục đến độ nồng đậm linh khí bình thường của bí cảnh mới thôi.
Mộc Dao thấy bên dưới không còn thứ gì khác, đề khí nháy mắt liền phi thân ra khỏi đáy hang, một lần nữa xuất hiện bên trong sơn động.
Hiện tại nơi này đã không còn đồ tốt nữa, Mộc Dao tự nhiên sẽ không nán lại đây lâu. Xoay người liền trực tiếp ra khỏi Tê Vân động, sau đó men theo thông đạo nhỏ hẹp chín khúc mười tám ngã rẽ quay về đường cũ.
Khi Mộc Dao ra khỏi thông đạo chín khúc mười tám ngã rẽ, liền một lần nữa nhìn thấy thác nước tựa dải ngân hà đổ ập xuống.
Mộc Dao đưa tay tế lên một cái linh khí tráo cho mình, hóa thành một đạo lưu quang, phi thân trực tiếp xuyên qua thác nước trước mặt.
Khi Mộc Dao xuất hiện bên ngoài thác nước chưa được bao lâu, liền từ xa nhìn thấy hai bóng người, đang lao nhanh về phía nàng.
Thiếu nữ áo trắng đi trước, nữ t.ử mặc pháp y Lưu Vân Cẩm màu hồng phấn đuổi theo sau.
Hai người một đuổi một chạy. Thiếu nữ áo trắng thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại phía sau, nữ t.ử váy hồng thì không ngừng đuổi theo, trong miệng còn không ngừng trào phúng mắng c.h.ử.i nữ t.ử áo trắng phía trước.
Đợi Mộc Dao rốt cuộc nhìn rõ hai người này là ai, lập tức thật sự có cảm giác như ch.ó c.ắ.n áo rách. Nhân sinh này thật đúng là chỗ nào cũng có cẩu huyết.
