Hành Trình Tu Tiên Của Thứ Nữ Phế Linh Căn - Chương 254: Dung Hợp Thành Công
Cập nhật lúc: 29/04/2026 18:06
Xem ra là đã dung hợp thành công rồi, chỉ là không biết không gian của nàng biến hóa ra sao, haizz, hiện tại cũng không tiện vào không gian kiểm tra, vẫn là đợi về tông môn rồi tính sau vậy.
Mộc Dao nghĩ đến đây liền rút thần thức khỏi thức hải, ngẩng đầu lên liền thấy Sư tôn đang đầy mặt lo lắng nhìn nàng.
Còn chưa đợi Trì Thanh Hàn lên tiếng, Mộc Dao đã chợt phát hiện khóe miệng Sư tôn vậy mà lại có vết m.á.u. Khoảnh khắc nhìn thấy vết m.á.u, trong lòng nàng giật thót một cái, Sư tôn nói thế nào hiện tại cũng có tu vi Tàng Thần đại viên mãn, người có thể làm Sư tôn bị thương hiện nay không nhiều, trừ phi là một số nhân vật cấp đại lão từ Luyện Hư kỳ trở lên thì may ra.
Nhưng Sư tôn lại không có cừu gia, những đại lão Luyện Hư kỳ trở lên đó cũng sẽ không vô duyên vô cớ đến tìm Sư tôn gây rắc rối, khả năng này cơ bản có thể loại trừ.
Lẽ nào Sư tôn bị người của Cực Lạc cung phát hiện, sau đó đồng thời bị mấy tu sĩ cùng giai vây công? Mộc Dao càng nghĩ càng thấy có khả năng, Sư tôn cho dù tu vi có cao đến mấy cũng không chống đỡ nổi việc bị mấy đối thủ cùng giai vây công a.
Mộc Dao nghĩ đến đây, hàng chân mày khẽ nhíu lại, khuôn mặt tràn đầy đau lòng lau đi vết m.á.u lưu lại trên khóe miệng Sư tôn, giọng điệu sốt sắng dò hỏi: “Thanh Hàn, có phải chàng bị người của Cực Lạc cung vây công không? Chàng có sao không, mau uống một viên liệu thương đan đi.”
Mộc Dao nói xong, liền nhanh ch.óng lấy từ trong trữ vật giới chỉ ra một viên cực phẩm Phục T.ử Linh Đan nhét vào miệng Trì Thanh Hàn.
Trì Thanh Hàn thấy Dao nhi sốt sắng lo lắng cho an nguy của mình như vậy, trong lòng lập tức còn ngọt hơn cả ăn mật, trong mắt sóng nước dập dờn, nụ cười khiến thiên địa cũng phải lu mờ.
Mộc Dao bị nụ cười của Sư tôn làm cho có chút hoảng thần, một đại nam nhân dung mạo yêu nghiệt như vậy thì chớ, lại còn cười đẹp mắt thế này đúng là không có thiên lý.
Mộc Dao bất giác sờ sờ mặt mình, dường như nàng lớn lên cũng không tệ nhỉ, tuy không có dung mạo yêu nghiệt như Sư tôn, nhưng nói thế nào cũng coi như là một đại mỹ nhân, Mộc Dao tự an ủi trong lòng.
Động tác của Mộc Dao chọc cho Trì Thanh Hàn tâm tình vui vẻ, chút không vui vốn có vì cãi vã với Mặc Hàn lập tức tan thành mây khói.
“Dao nhi, ta không sao, không phải người của Cực Lạc cung, còn là ai thì ta không tiện nói, Dao nhi cũng đừng hỏi được không?”
Trì Thanh Hàn không muốn để Dao nhi biết Mặc Hàn thích nàng, coi như là một chút tâm tư nhỏ của y đi. Mặc Hàn ưu tú như vậy, y không chắc sau khi Dao nhi biết được tâm ý của Mặc Hàn, trong lòng Dao nhi liệu có lưu lại một vị trí cho Mặc Hàn hay không.
Nói y ích kỷ cũng được, nói y hẹp hòi cũng xong, trong chuyện tình cảm có ai mà không ích kỷ, tóm lại y chính là không muốn để Dao nhi biết nam nhân khác đối xử tốt với nàng, có tình cảm ái mộ với nàng, như vậy y sẽ ghen, y sẽ không vui, Dao nhi chỉ có thể là của y, là của một mình Trì Thanh Hàn y.
Trì Thanh Hàn nghĩ đến đây, vòng tay ôm Mộc Dao càng siết c.h.ặ.t hơn, phảng phất hận không thể khảm nàng vào trong xương m.á.u của mình mới cam tâm.
Mộc Dao chợt bị Sư tôn siết đến có chút không thở nổi, sự thay đổi cảm xúc của Sư tôn nàng vẫn có thể cảm nhận được, nàng không biết Sư tôn đang yên đang lành lại phát điên cái gì.
Mộc Dao bất giác vặn vẹo thân mình, Trì Thanh Hàn dường như cảm nhận được sự không thoải mái của nàng, thế là hơi nới lỏng ra một chút, nhưng vẫn gắt gao ôm c.h.ặ.t nàng vào lòng, phảng phất một khắc cũng không muốn tách rời khỏi nàng.
Mộc Dao hết cách, chỉ đành tĩnh lặng tựa đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c Sư tôn, trong đầu suy tư về câu nói vừa rồi của Sư tôn.
Nếu Sư tôn đã nói không phải người của Cực Lạc cung, vậy thì sẽ là ai? Nhưng nếu Sư tôn không muốn nói, nàng cũng sẽ không hỏi nhiều. Nếu Sư tôn tiện nói cho nàng biết tự nhiên sẽ không giấu giếm, nếu Sư tôn không chịu nói, vậy tức là không tiện nói cho nàng biết, đã như vậy thì nàng cần gì phải hỏi nhiều.
Mộc Dao ngẩng đầu đ.á.n.h giá xung quanh một vòng, lúc này mới phát hiện bốn bề đều là núi non hoang vu, thế là có chút tò mò hỏi: “Thanh Hàn, đây là đâu?”
Đôi mắt Trì Thanh Hàn tùy ý quét nhìn xung quanh một cái, vừa rồi vốn dĩ y và Mặc Hàn hai người đang dốc sức chạy về tông môn, nào ngờ nửa đường nói đến chuyện Dao nhi bị sư tỷ ném vào Cực Lạc cung, Mặc Hàn lại đột nhiên ra tay với y.
Mặc Hàn ra tay với y, hai người tự nhiên phải dừng lại, cho nên y mới mạc danh kỳ diệu xuất hiện ở nơi núi non hoang vu này.
Ánh mắt Trì Thanh Hàn lóe lên, giải thích: “Đây là trên đường trở về Côn Luân, vừa rồi giữa đường xảy ra chút chuyện, cho nên bị buộc phải dừng lại.”
Mộc Dao gật đầu, mím môi cười, nhẹ nhàng mổ một cái lên đôi môi mỏng của Sư tôn. Còn chưa đợi nàng rời đi, Trì Thanh Hàn đã mang theo ý cười doanh doanh bắt lấy đôi môi đỏ mọng của nàng, hai người hôn sâu một lát, mới buông nhau ra.
Hai má Mộc Dao ửng đỏ, may mà nàng vẫn nhớ chính sự, ánh mắt quét nhìn xung quanh một cái, nói: “Sư tôn vừa rồi là bị thương ở đây sao?”
Trì Thanh Hàn cũng không giấu giếm, chỉ khẽ gật đầu, coi như thừa nhận.
Mộc Dao thấy Sư tôn gật đầu thừa nhận cũng không nói thêm gì, thế là liền gọi Sư tôn tiếp tục lên đường.
Vốn dĩ Mộc Dao muốn tự mình xuống phi hành, nào ngờ Trì Thanh Hàn căn bản không cho, nói tốc độ phi hành của nàng quá chậm. Mộc Dao hết cách, chỉ đành mặc cho y mang theo.
Trì Thanh Hàn mang theo Mộc Dao phi hành trên không trung khoảng nửa tháng, hai thầy trò mới thuận lợi đến Côn Luân Hư.
Nhưng khi cách trụ sở tông môn không xa, Mộc Dao và y vậy mà lại phát hiện mấy ma tu Tàng Thần kỳ của Cực Lạc cung đang ngồi xổm canh giữ ở đó, nhìn dáng vẻ rõ ràng là muốn chặn đ.á.n.h bọn họ trước khi vào tông môn.
May mà nàng và Sư tôn hai người hiện tại đều đã dịch dung, cho dù đi ngang qua mặt mấy ma tu Tàng Thần của Cực Lạc cung, Mộc Dao và Sư tôn cũng không bị mấy ma tu này nhận ra.
Nhưng mấy ma tu Tàng Thần của Cực Lạc cung này mặc dù không nhận ra thầy trò Mộc Dao, nhưng nhìn thêm vài lần vẫn là khó tránh khỏi.
Cộng thêm tu vi của hai người và người bọn chúng muốn truy bắt g.i.ế.c quá tương cận, mặc dù dung mạo khác nhau, nhưng cũng khó tránh khỏi dấy lên sự nghi ngờ của bọn chúng.
Nhưng nghi ngờ thì nghi ngờ, rốt cuộc cũng không dám mạo muội động thủ, bởi vì nam tu kia không chỉ dung mạo khác với Trì Thanh Hàn, mà ngay cả tu vi cũng cao hơn Trì Thanh Hàn một đoạn nhỏ.
Cho dù dung mạo có thể dịch dung, nhưng tu vi xác thực là không thể thay đổi. Trì Thanh Hàn cho dù có thiên tài đến mấy cũng không thể trong thời gian ngắn như vậy, liền từ Tàng Thần hậu kỳ đột phá đến Tàng Thần đại viên mãn.
Đến tầng thứ này mỗi lần đột phá một đoạn tu vi nhỏ, không bế quan tám mươi một trăm năm căn bản là không thể nào, hơn nữa tu vi của nữ tu kia cũng không đúng. Dựa trên đủ loại yếu tố, mấy ma tu của Cực Lạc cung cứ như vậy nhìn Mộc Dao và Sư tôn hai người nghênh ngang đi qua trước mặt bọn chúng, mà không hề hay biết.
“Thanh Hàn, mấy ma tu đó là người của Cực Lạc cung sao?” Ánh mắt Mộc Dao lơ đãng quét qua mấy ma tu toàn thân bị hắc y bao phủ phía sau một cái, lúc này mới ngước mắt hỏi Sư tôn.
Không trách Mộc Dao có thể liếc mắt một cái nhận ra những người này, mấy ma tu này không chỉ toàn thân bị hắc bào bao phủ, mà tu vi Tàng Thần hậu kỳ trên người xác thực là hàng thật giá thật, huống hồ trên người mấy kẻ này còn không ngừng tỏa ra hắc vụ nồng đậm, không phải ma tu thì là gì.
Đặc chất trên người mấy ma tu kết hợp với chuyện của Cực Lạc cung, nay bọn chúng lại ngồi xổm canh giữ bên ngoài trụ sở tông môn, không phải ma tu của Cực Lạc cung thì còn có thể là ai?
Đôi mắt lạnh lẽo của Trì Thanh Hàn đồng dạng quét qua mấy hắc bào ma tu kia một cái, khi nhìn thấu tu vi và thân phận của mấy hắc bào nhân đó, ánh mắt nháy mắt trở nên lạnh lẽo, y sớm muộn gì cũng có một ngày phải san bằng cái nơi dơ bẩn bỉ ổi như Cực Lạc cung này.
“Dao nhi, không cần để ý đến bọn chúng, chúng ta đi thôi.” Trì Thanh Hàn nhẹ nhàng nắn nắn tay Mộc Dao, giọng điệu dịu dàng nói.
Mộc Dao nghe lời Sư tôn, khẽ gật đầu, cũng không quan tâm đến mấy ma tu Cực Lạc cung phía sau nữa, bay thẳng vào trụ sở tông môn Côn Luân Hư.
