Hành Trình Tu Tiên Của Thứ Nữ Phế Linh Căn - Chương 299: Dạ Thám Hoàng Cung

Cập nhật lúc: 29/04/2026 18:09

“Suy cho cùng đ.á.n.h trận người chịu khổ vẫn là lão bách tính. Muốn thống nhất chư quốc, không phải thời gian ngắn có thể làm được. Mục đích của tông môn lại không phải vì bảo vệ thế lực của vương triều nào, khởi nguồn còn không phải là vì bách tính bớt chịu chút khổ sao. Cho nên ta muốn trước tiên phát một đạo truyền tống phù cự ly xa hỏi tông môn một chút, xem xem suy nghĩ của ta có khả thi hay không.”

Nam Cung Vũ ánh mắt quét qua mấy người một cái, nói.

“Ta không có ý kiến, như vậy đích thực có thể tránh được một trận chiến loạn. Bất quá tiền đề là, sau khi chúng ta g.i.ế.c mấy tên Quỷ tu kia, chủ t.ử đứng sau bọn họ không lấy được Long mạch, còn không phải sẽ chiếu theo lệ cũ phái người đến sao? Ta vẫn cảm thấy phải lôi ra chủ t.ử đứng sau bọn họ là ai mới được, nếu không Long mạch của mấy quốc gia ở Nam Vực này sớm muộn gì cũng bị rút đi.” Cố Phong Triệt xoa xoa mũi, có chút đau đầu nói.

“Không đúng, ta có một nghi vấn. Mấy tên Quỷ tu kia nếu đã muốn Long mạch, tại sao không trực tiếp rút đi, với tu vi của bọn họ, hoàng đế này lẽ nào còn cản được sao? Làm gì phải phiền phức như vậy nhất quyết phải trao đổi với hoàng đế, khuấy đảo cho tứ quốc hỗn chiến? Ta thực sự không nhìn hiểu?” Dung T.ử Lăng mang vẻ mặt nghi hoặc xen mồm nói.

Về vấn đề này, không chỉ Dung T.ử Lăng không hiểu, Cố Phong Triệt và Vệ Ngôn Phong còn có Ngô Thanh Lương cũng không hiểu. Theo bọn họ thấy, cách làm của mấy tên Quỷ tu kia quả thực là vẽ rắn thêm chân.

Nam Cung Vũ và Mộc Dao hai người bởi vì biết được công dụng của Long mạch, cho nên nguyên nhân cụ thể ít nhiều cũng đoán được một chút. Mấy tên Quỷ tu kia phỏng chừng là nhận được mệnh lệnh của chủ t.ử bọn họ, sở dĩ dụ dỗ Vũ Văn Hạo phát động chiến tranh, tạo thành tứ quốc hỗn chiến, dẫn đến dân chúng lầm than, bách tính tiếng than vãn khắp nơi.

Mục đích của nó không ngoài việc muốn Vũ Văn Hạo tạo nghiệt mà thôi. Bởi vì chỉ có chiến tranh người c.h.ế.t mới là nhiều nhất, người c.h.ế.t nhiều rồi, phúc chỉ khí vận tự nhiên cũng dần dần yếu đi. Tội nghiệt trên người Vũ Văn Hạo nhiều rồi, biến thành hôn quân bạo quân rồi, chủ t.ử đứng sau bọn họ mới có thể yên tâm thoải mái hấp thu luyện hóa Long mạch, gia tăng khí vận đồng thời mới không có tác dụng phụ.

Nam Cung Vũ cùng Mộc Dao tuy biết, nhưng không tiện giải thích ra, bởi vì phương pháp có thể gia tăng khí vận tự nhiên là càng ít người biết càng tốt.

“Khụ khụ, chúng ta làm sao biết người ta nghĩ thế nào chứ? Được rồi, về chuyện Cố sư đệ vừa nói, cũng rất dễ giải quyết. Đến lúc đó chúng ta chỉ cần bức cung ra chủ t.ử đứng sau mấy tên Quỷ tu kia là ai là được rồi. Đến lúc đó chúng ta đem tin tức nhận được giao cho tông môn, tự nhiên có tông môn đi giải quyết, phần còn lại không nên là chuyện chúng ta bận tâm.” Nam Cung Vũ ho khan hai tiếng nói.

Mọi người thấy Nam Cung Vũ nói như vậy tự nhiên là không có ý kiến, bất quá mọi người cũng nhìn ra rồi, Long mạch tám chín phần mười là có bí mật gì đó mọi người không biết, chỉ là người ta không muốn nói mà thôi.

“Nam Cung sư huynh, không bằng đợi chúng ta giải quyết mấy tên Quỷ tu kia trước, sau đó xem xem tình thế chư quốc bên phía Nam Vực này rồi tính tiếp đi. Nếu bởi vì mấy tên Quỷ tu c.h.ế.t rồi, Vũ Văn Hạo vì thiếu đi trợ thủ mà chủ động hưu binh thì tự nhiên là tốt nhất. Quốc gia không đ.á.n.h trận nữa, chúng ta tự nhiên không cần thiết vì thống nhất chư quốc mà cố ý đi phát động chiến tranh, như vậy liền đi ngược lại với mục đích của tông môn rồi. Ta nghĩ tông môn cũng không muốn nhìn thấy tình huống này, đến lúc đó lại đi hỏi tông môn cũng không muộn. Nếu mấy tên Quỷ tu c.h.ế.t rồi, Vũ Văn Hạo vì dã tâm của hắn, còn không biết tự lượng sức mình muốn tiếp tục phát động chiến tranh, vậy thì chúng ta lại chọn một vị minh quân phụ tá là được rồi.”

Mộc Dao cúi đầu trầm tư một lát, sau đó liền nói ra ý kiến của mình.

Nam Cung Vũ nghe thấy đề nghị của Mộc Dao xong, trong mắt xẹt qua một tia tán thưởng, mang vẻ mặt ý cười phụ họa nói: “Lâm sư muội nói rất phải, là sư huynh suy nghĩ không chu toàn. Đề nghị của muội rất không tồi, ta không có ý kiến, mọi người thấy thế nào?”

Nam Cung Vũ nói xong, ánh mắt còn quét qua từng người trên mặt mấy người. Mọi người tiếp xúc với ánh mắt của Nam Cung Vũ, nhao nhao biểu thị không có ý kiến.

“Nếu mọi người đều không có ý kiến, tối nay chúng ta đi hội kiến mấy tên Quỷ tu kia một chút. Vậy mọi người chuẩn bị trước một chút đi, tối nay nói không chừng sẽ có một trận ác chiến.” Nam Cung Vũ thấy mọi người không có ý kiến, lập tức chốt hạ nói.

“Có thể có gì để chuẩn bị chứ, nơi này là phàm nhân giới, lại không có chỗ mua phù lục đan d.ư.ợ.c gì. Bất quá cũng may, lúc ta ra ngoài, cha chuẩn bị đồ cho ta vẫn rất đầy đủ, nay ngược lại có đất dụng võ rồi. Ây da, tối nay có đ.á.n.h nhau rồi, nghĩ thôi cũng thấy kích động.”

Dung T.ử Lăng bẻ các khớp ngón tay kêu răng rắc, phong thái nói chuyện mười phần nữ hán t.ử, bất quá phải bỏ qua khuôn mặt xinh xắn kia.

Mộc Dao nghe thấy lời của Dung T.ử Lăng cảm thấy khá buồn cười. Lúc mới bắt đầu tiếp xúc cảm thấy người Dung T.ử Lăng này có chút điêu ngoa, rõ ràng giống một đứa trẻ bị chiều hư. Bất quá qua khoảng thời gian chung đụng này, nàng phát hiện người Dung T.ử Lăng này thực ra vẫn rất không tồi. Tuy có lúc miệng hơi độc, nhưng lại là có miệng không có tâm, hành sự phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết, không có cái loại yểu điệu làm bộ làm tịch của một số nữ t.ử.

“Ừm, hưng phấn như vậy, nay còn chưa xác định mấy người kia là tu vi gì đâu? Ngươi không sợ đến lúc đó đ.á.n.h không lại người ta sao?” Mộc Dao liếc Dung T.ử Lăng một cái, mang vẻ mặt vui sướng nói.

“Hừ, đ.á.n.h không lại ta liền dùng Thiên lôi t.ử nổ c.h.ế.t bọn chúng? Đảm bảo bọn chúng ngay cả tro bụi cũng không còn.” Dung T.ử Lăng mang vẻ mặt kiêu ngạo nói.

“Được rồi, đến lúc đó ngươi tém tém lại chút đi, chúng ta còn phải moi ra chủ t.ử đứng sau bọn chúng nữa đâu?” Nam Cung Vũ lên tiếng nhắc nhở.

“Ta biết rồi, ta đâu có mất chừng mực như vậy?” Dung T.ử Lăng mang vẻ mặt hậm hực nói.

Mộc Dao cười cười, cũng không để ý đến mọi người nữa, trở về phòng mình rồi. Nàng phải về dưỡng tinh súc duệ, tối nay nói không chừng có trận ác chiến đâu?

Tà dương ngả về tây, màn đêm buông xuống, một vầng minh nguyệt từ từ nhô lên, mang đến bầu trời đêm đầy sao xán lạn. Một bầy sao chớp chớp đôi mắt lười biếng rải rác quanh minh nguyệt, mây mù như lớp lụa mỏng trôi nổi bất định trên bầu trời, tựa như tiên cảnh mờ ảo che giấu điện các cung khuyết. Bầu trời phương xa nối liền với đại địa, tạo thành cảnh tượng mỹ lệ thiên địa hợp nhất.

Từ một khách điếm nào đó ở Đông Lâm quốc bay ra mấy đạo bóng dáng rực rỡ. Mấy đạo bóng dáng như lưu tinh xé rách bầu trời đêm, bay về phía một nơi nào đó trong hoàng cung.

“A, nương, người xem, trên trời có người đang bay kìa,” Một đứa trẻ không ngủ được trong một viện t.ử nào đó ở kinh thành nhìn bóng dáng bay qua trên trời, kích động nói với phụ nhân đang ôm nó.

Phụ nhân nghe thấy lời của nhi t.ử, nghi hoặc ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm tối tăm, thấy không có gì cả, mới cúi đầu dỗ dành đứa trẻ trong lòng: “Làm gì có người đang bay a, con nhất định là hoa mắt rồi. Khuya lắm rồi, nương đưa con về phòng ngủ có được không.”

“Con không có hoa mắt, là thật đó, là thật đó, con thực sự nhìn thấy rồi, mấy người lận đó, đi về phía hoàng cung rồi?” Đứa trẻ nắm lấy ống tay áo của phụ nhân, kích động giải thích.

Phụ nhân thấy nhi t.ử bộ dạng kích động như vậy, lại nghe thấy nói mấy người kia đi về hướng hoàng cung, trong lòng ít nhiều cũng tin vài phần. Toàn bộ Đông Lâm quốc người biết bay cũng chỉ có Quốc sư đột nhiên xuất hiện hai năm gần đây rồi, thế là phụ nhân có chút không chắc chắn nói: “Ồ? Con thực sự nhìn thấy rồi? Lẽ nào là Quốc sư hoàng thượng mới phong gần đây?”

“Có phải Quốc sư hay không không biết, nương, con muốn bái Quốc sư làm thầy, có được không?” Đứa trẻ nghĩ đến người bay qua trên trời vừa nãy, trong lòng tràn đầy sự hướng tới.

Chuyện như vậy ở các phủ đệ khắp nơi trong kinh thành ngược lại xảy ra không ít.

Đám người Mộc Dao hoàn toàn không biết các nàng buổi tối bay ra ngoài vậy mà lại bị người ta nhìn thấy. Bất quá cho dù nhìn thấy cũng không sao, nơi này Quốc sư đều xuất hiện rồi, vậy thì nhìn thấy có người biết bay cũng nhiều nhất là kinh ngạc tò mò mà thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hành Trình Tu Tiên Của Thứ Nữ Phế Linh Căn - Chương 299: Chương 299: Dạ Thám Hoàng Cung | MonkeyD