Hành Trình Tu Tiên Của Thứ Nữ Phế Linh Căn - Chương 481: Man Tộc Bộ Lạc
Cập nhật lúc: 29/04/2026 18:24
Mộc Dao và Lâm Dật Hiên rất nhanh dưới sự dẫn đường của Nam Cung Vũ đi đến phân bộ đồn trú của Nam Cung gia tại Hoang Cổ Dương Thành.
Ba người vừa đến gần cửa Lăng Vân các, hai hắc diện tu sĩ đứng gác cửa nhìn thấy Nam Cung Vũ, trong lòng chấn động, đồng loạt khom người hành lễ.
“Thuộc hạ bái kiến Thiếu chủ.”
Nam Cung Vũ khẽ “Ừm” một tiếng, liếc mắt nhìn hai người gác cửa: “Đứng lên đi, gọi kẻ nào nắm rõ vị trí cụ thể của Man tộc bộ lạc mau ch.óng ra đây dẫn đường.”
“Vâng, Thiếu chủ.” Một tên hắc diện tu sĩ nhận lệnh, lập tức vội vã bước vào trong gọi người.
Rất nhanh, một ám vệ mặc hắc y, khuôn mặt vuông vức xuất hiện trước mặt Nam Cung Vũ, khom người hành lễ: “Thuộc hạ bái kiến Thiếu chủ.”
“Ngươi tên là gì?” Nam Cung Vũ liếc nhìn ám vệ trước mặt hỏi.
Ám vệ của Nam Cung gia nhiều như vậy, hắn không thể nào nhớ hết từng người.
Hắc y ám vệ thấy Thiếu chủ hỏi tên mình, trong lòng vui mừng, vội vàng đáp: “Hồi bẩm Thiếu chủ, thuộc hạ tên là Thanh Cưu.”
Nam Cung Vũ “Ừm” một tiếng, nói thẳng: “Được rồi, mau dẫn đường đi.”
Nói xong liền bước ra ngoài, rõ ràng là không muốn chậm trễ thời gian.
Hắc y ám vệ tên Thanh Cưu đâu dám chậm trễ, nhanh nhẹn đi lên phía trước dẫn đường.
Mộc Dao liếc nhìn tên ám vệ Thanh Cưu này một cái, không nói gì, vội vàng bước theo, Lâm Dật Hiên cũng làm tương tự.
Nhóm người Mộc Dao trực tiếp rời khỏi Hoang Cổ Dương Thành, dưới sự dẫn đường của Thanh Cưu, một đường bay thẳng về phía sâu nhất của Man Hoang sơn mạch.
Núi cao nối tiếp núi cao, khắp nơi là rừng rậm thâm u, cổ thụ chọc trời, bên trong yêu thú hoành hành.
Mà người Man tộc lại sinh sống trong cái hoàn cảnh cá lớn nuốt cá bé này. Nơi đây núi cao ngất ngưởng, yêu thú rải rác khắp nơi, rừng rậm vô biên vô tận, những cây cổ thụ to lớn sánh ngang với ngọn núi.
Tương truyền, trong cơ thể người Man tộc không có linh căn, cho nên bọn họ không thể tu luyện linh lực. Nhưng người Man tộc sinh ra đã có nhục thân cường hãn, người trưởng thành sức mạnh có thể vác cả ngọn núi, tiếng rống có thể chấn nát thương khung.
Bởi vậy, người Man tộc tuy không thể tu luyện linh lực, nhưng thực lực lại không hề yếu, con đường họ đi chính là nhục thân đạo.
Bốn người nhóm Mộc Dao một đường vượt qua núi non hiểm trở, mãi cho đến bên bờ một thung lũng sông mới dừng lại, sau đó dưới sự dẫn đường của Thanh Cưu, men theo thung lũng cẩn thận lẻn xuống phía dưới.
Lúc này sắc mặt Thanh Cưu dần trở nên ngưng trọng và cẩn thận từng li từng tí. Chỉ thấy hắn quay đầu nhắc nhở ba người Mộc Dao phía sau: “Phía trước chính là Man tộc bộ lạc, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút, nếu bị phát hiện thì phiền toái rồi.”
Thanh Cưu vừa dứt lời, ba người Mộc Dao đồng loạt thả nhẹ bước chân, thu liễm toàn bộ khí tức trên người để tránh bị phát hiện.
Bọn họ đến Man tộc để cứu người, thực lực người Man tộc không yếu, xông bừa vào chắc chắn là không được. Biện pháp duy nhất hiện tại chính là dùng trí.
Đúng lúc này, thân hình đang tiến lên của Thanh Cưu chợt khựng lại. Ba người Mộc Dao, Lâm Dật Hiên, Nam Cung Vũ thấy thế, sắc mặt đều trở nên ngưng trọng. Nương theo ánh mắt của Thanh Cưu nhìn về phía trước, lại thấy ba thanh niên thân hình tráng kiện, nửa thân trên để trần, trên cổ đeo dây chuyền làm từ xương thú, bên hông quấn thú bì, trên da thịt vẽ đầy đủ loại hoa văn.
Thần sắc bọn họ thoạt nhìn vừa non nớt lại vừa mang theo vài phần dã tính. Mỗi người đang vác một con Liệt Địa Hùng tứ giai hoặc ngũ giai có thể hình gần bằng chính mình, vừa đi vừa nói cười vui vẻ.
Bốn người Mộc Dao cẩn thận bám theo sau ba gã thanh niên tráng kiện kia đi qua một khúc quanh của dòng sông. Lại thấy trên bãi bồi cách đó mấy chục trượng, có năm sáu đứa trẻ tuổi tác nhỏ hơn, hoa văn trên người cũng thưa thớt hơn đang vật lộn nô đùa.
Những đứa trẻ đang chơi đùa này thấy ba người mang theo con mồi trở về, nhao nhao cười đón lấy. Mà ở mấy gian thạch ốc phía xa bãi bồi, cũng có ba bốn người trung niên lớn tuổi bước ra.
Mộc Dao nhìn những gian thạch ốc lớn nhỏ phía xa, ánh mắt lóe lên, nhịn không được lên tiếng hỏi: “Đó chính là Man tộc bộ lạc sao?”
Thanh Cưu nhìn Mộc Dao một cái, giải thích: “Đúng vậy, Lâm cô nương. Trước đó ta chính là một đường bám theo đến tận đây, hơn nữa nơi giam giữ nương của cô cũng đã dò la được rồi. Chỉ là phòng thủ quanh thạch ốc đó vô cùng nghiêm ngặt, chúng ta căn bản không thể tới gần.”
Trải qua khoảng thời gian đi đường này, hắn xem như đã nhìn ra, Thiếu chủ đối với vị Lâm cô nương này gần như có thể nói là nói gì nghe nấy. Cho nên rất tự nhiên, khi Thanh Cưu đối mặt với Mộc Dao, tự phát sinh thêm vài phần cung kính.
“Thanh Cưu, bên ngoài gian thạch ốc giam giữ người có bao nhiêu thủ vệ? Thực lực thế nào?” Nam Cung Vũ nhíu mày hỏi.
Trên mặt Thanh Cưu xẹt qua một tia bối rối, giải thích: “Hồi bẩm Thiếu chủ, bởi vì người Man tộc tu luyện nhục thân, cho nên thuộc hạ không nhìn ra cấp bậc tu vi cụ thể của bọn họ. Thêm nữa chưa từng giao chiến, nên cụ thể thế nào thuộc hạ cũng không rõ.”
Nam Cung Vũ nhíu mày, rõ ràng là không hài lòng với năng lực làm việc của hắn.
Thanh Cưu thấy thế, sợ Thiếu chủ sẽ cho rằng mình vô dụng, vội vàng giải thích: “Thuộc hạ cũng từng muốn qua đó thăm dò một chút, nhưng lại sợ rút dây động rừng, cho nên vẫn luôn âm thầm nhìn chằm chằm, không dám hành động thiếu suy nghĩ.”
Nam Cung Vũ nghe đến đây, chân mày rõ ràng đã giãn ra một chút.
Thanh Cưu thấy vậy, lén lút thở phào nhẹ nhõm.
“Lâm bá bá, Lâm sư muội, hai người thấy tiếp theo nên làm thế nào, có kiến nghị gì hay không?” Nam Cung Vũ quay người nhìn thoáng qua thạch ốc phía xa, nhíu mày nói.
Lâm Dật Hiên lắc đầu, chân mày nhíu c.h.ặ.t, rõ ràng là không có biện pháp nào hay.
Mộc Dao không trả lời thẳng câu hỏi của Nam Cung Vũ, mà quay sang hỏi Thanh Cưu: “Thanh Cưu đại ca, ta muốn hỏi một chút, hiện tại cách thời điểm Man tộc thủ lĩnh tổ chức hôn lễ còn bao lâu nữa?”
Thanh Cưu cúi đầu trầm tư một lát, nói: “Còn khoảng một tháng nữa.”
Mộc Dao gật đầu thấu hiểu, đi qua đi lại tại chỗ, một lát sau nói: “Nếu một tháng sau Man tộc thủ lĩnh sẽ tổ chức hôn lễ, vậy thì đến lúc đó nương ta nhất định sẽ xuất hiện. Thêm nữa vào ngày hôn lễ chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến, trong tình huống hỗn loạn, trà trộn vài người vào cũng dễ dàng hơn.”
Lâm Dật Hiên nhíu mày: “Phải đợi một tháng sao?”
Mộc Dao biết Lâm Dật Hiên đang nóng lòng như lửa đốt, nhưng chuyện này không thể vội được, đành phải giải thích: “Cha, nếu chúng ta mạo muội xông vào cứu người, không những người không cứu được, chỉ sợ còn bị bắt lại.”
“Nếu chúng ta dịch dung thành người Man tộc trà trộn vào thì sao?” Nam Cung Vũ đề nghị.
“Dịch dung?” Mộc Dao lập tức sáng mắt lên, “Đây quả thực là một cách, sao ta lại quên mất chuyện này nhỉ.”
Nam Cung Vũ thấy thế, khóe miệng nhếch lên, rõ ràng tâm trạng rất tốt.
Hắn cười nói: “Nếu đã vậy, Lâm bá bá, Lâm sư muội, chúng ta cứ dịch dung thành người Man tộc, trước tiên trà trộn vào rồi tính tiếp, cũng không nhất thiết phải đợi đến một tháng sau.”
Lâm Dật Hiên gật đầu, hàng chân mày nhíu c.h.ặ.t giãn ra, bổ sung: “Thực ra dịch dung cũng không cần thiết, người Man tộc căn bản không quen biết chúng ta, cho nên có dịch dung hay không cũng không ảnh hưởng lớn, chỉ cần thay một bộ trang phục của Man tộc là được.”
“Không dịch dung? Nhưng vóc dáng người Man tộc đa số đều cao lớn tráng kiện, chúng ta nhìn một cái là biết không giống, chẳng phải sẽ khiến người ta nghi ngờ sao?” Mộc Dao nhíu mày nói.
“Chưa chắc đâu!” Nam Cung Vũ lắc đầu.
“Hả?” Mộc Dao có chút khó hiểu, ánh mắt quét qua người Nam Cung Vũ một vòng, nháy mắt liền hiểu ra. Nếu dựa theo vóc dáng của Nam Cung Vũ thì đương nhiên sẽ không bị phát hiện.
Bởi vì vóc dáng của Nam Cung Vũ vốn đã rất cao lớn vĩ ngạn, so với người Man tộc cũng chẳng kém là bao, điểm khác biệt duy nhất chính là màu da trắng trẻo hơn rất nhiều mà thôi.
