Hành Trình Tu Tiên Của Thứ Nữ Phế Linh Căn - Chương 765: Huyễn Cảnh Hiện Thực

Cập nhật lúc: 29/04/2026 19:09

Sắc mặt Trì Thanh Hàn xanh mét, nếu có thể, y thực sự muốn một chưởng đập c.h.ế.t tên khốn Nam Cung Vũ này. Sớm biết vậy đã chẳng thèm cứu, cứ để hắn tự sinh tự diệt cho xong.

Mộc Dao nhìn sắc mặt đen kịt của Trì Thanh Hàn, tiếng cười vừa chực trào ra lại phải cố nhịn xuống.

Nàng nén cười, vuốt lại mái tóc hơi rối, vốn định tiến lên giải thích t.ử tế với Nam Cung Vũ một phen. Nhưng bước chân vừa nhấc lên lại hạ xuống, xoắn xuýt nửa ngày, cứng ngắc không dám tiến tới.

Đứng chần chừ tại chỗ một lúc lâu, bên tai Mộc Dao bỗng vang lên giọng nói của Nam Cung Vũ: “Dao nhi, nàng đứng đó suy nghĩ gì vậy? Tuấn nhi đâu, sao thằng bé biến mất rồi, còn nhà của chúng ta đâu mất rồi?”

Nam Cung Vũ có lẽ vì chấp niệm trong lòng quá sâu, cho dù đã nhận ra điểm bất thường, nhưng vẫn không nguyện ý đối mặt, ngược lại càng chìm đắm trong thế giới ảo tưởng không thể tự thoát ra.

Nghe thấy lời này, Mộc Dao bỗng chốc cứng đờ, đứng chôn chân tại chỗ với vẻ mặt ngơ ngác. Ngẩn người một lúc lâu, nàng mới thốt lên: “Tuấn nhi nào? Nam Cung sư huynh, huynh rốt cuộc đang nói cái gì vậy? Sao ta nghe không hiểu gì cả!”

Nhìn thấy vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi của Mộc Dao, ánh mắt Nam Cung Vũ tối sầm lại. Hắn cố gắng đè nén sự khó chịu trong lòng, ngược lại còn cất bước tiến lên, muốn đưa tay kéo nàng. Nhưng Mộc Dao đã nhanh hơn một bước, né tránh đi.

Bàn tay Nam Cung Vũ cứng đờ giữa không trung, ánh mắt càng thêm ảm đạm. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn Mộc Dao, sự ảm đạm trong mắt đã biến mất từ lúc nào, thay vào đó chỉ còn lại sự thâm tình đong đầy.

Mộc Dao không chịu nổi ánh mắt thâm tình này, vội lảng tránh ánh nhìn của hắn.

Rất nhanh, bên tai Mộc Dao lại vang lên giọng nói run rẩy xen lẫn vẻ nghi hoặc cố tạo của Nam Cung Vũ: “Dao nhi, sao nàng ngay cả Tuấn nhi cũng không nhớ nữa, thằng bé là con trai của chúng ta mà. Từ sau khi tiêu diệt Ma tộc, nàng đã gả cho ta, chúng ta tìm một nơi không người ẩn cư, tháng ngày ân ái vô cùng, còn cùng nhau sinh hạ một đứa con trai kháu khỉnh. Cái tên Tuấn nhi này còn là do chính nàng đặt cơ mà!”

Mộc Dao khiếp sợ trừng lớn hai mắt. Từ những lời của Nam Cung Vũ, nàng coi như đã nghe ra rồi. Trong giấc mộng của Nam Cung Vũ, không chỉ tiêu diệt được Ma tộc, mà nàng còn gả cho hắn, thậm chí cùng nhau sinh một đứa con trai.

Hơn nữa, đứa con trai hờ kia còn tên là Tuấn nhi, hình như còn do nàng đặt tên nữa chứ. Đậu phộng? Chuyện này cũng quá m.á.u ch.ó rồi đi? Lúc này, Mộc Dao mang một vẻ mặt ngơ ngác tột độ!

Trì Thanh Hàn cho dù có giỏi nhẫn nhịn đến đâu, lúc này khuôn mặt lạnh lùng cũng không thể căng nổi nữa. Sát khí và lệ khí toàn thân sắp ngưng tụ thành thực chất. Sắc mặt y xanh mét, tức giận tung một chưởng đ.á.n.h bay Nam Cung Vũ ra ngoài.

Tất nhiên, y ra tay vẫn rất có chừng mực. Dù có tức giận đến đâu, Trì Thanh Hàn cũng sẽ không g.i.ế.c tên khốn này trước mặt Dao nhi. Sở dĩ ra tay với hắn, chẳng qua chỉ là muốn dạy dỗ một bài học mà thôi.

Mộc Dao thấy Nam Cung Vũ bị Trì Thanh Hàn một chưởng đ.á.n.h bay, vốn định mắng y một trận, nhưng nhìn bộ dạng tức giận như thể phu nhân bị dã nam nhân khác lừa gạt chạy mất của y, những lời mắng mỏ đến khóe miệng lại nuốt ngược vào trong.

Nàng rất rõ ràng, Trì Thanh Hàn lúc này tuyệt đối không thể trêu chọc. Nàng đâu có quên, tên này vốn dĩ đang giận dỗi nàng, nếu bây giờ còn nói đỡ cho Nam Cung Vũ, thì đúng là đổ thêm dầu vào lửa.

Bên kia, Nam Cung Vũ không kịp phòng bị trúng một chưởng của Trì Thanh Hàn, ngọn lửa giận bị đè nén trong lòng nhanh ch.óng bùng lên. Không nói hai lời, hắn lồm cồm bò dậy từ dưới đất.

Xách kiếm xông thẳng về phía Trì Thanh Hàn: “Lão bất t.ử, ta có thể g.i.ế.c ngươi một lần, thì có thể g.i.ế.c ngươi lần thứ hai, đi c.h.ế.t đi!”

“Thứ không biết sống c.h.ế.t, g.i.ế.c bản tôn? Nằm mơ chưa tỉnh sao?” Trì Thanh Hàn hừ lạnh một tiếng. Nhìn Nam Cung Vũ đang xông tới, miệng y buông lời khinh thường, đồng thời cũng chuẩn bị bồi thêm một chưởng nữa.

Mắt thấy hai người sắp lao vào đ.á.n.h nhau, Mộc Dao tức giận không thôi, vội vàng kéo Trì Thanh Hàn sang một bên, đồng thời tự mình tiến lên, chuẩn bị thay y đỡ lấy đòn tấn công của Nam Cung Vũ.

Nếu cứ để mặc hai người họ đ.á.n.h nhau, còn không biết sẽ đ.á.n.h đến bao giờ.

Nam Cung Vũ thấy người phía trước đột nhiên biến thành Lâm Mộc Dao, lập tức giật nảy mình. Đáng tiếc đòn tấn công trên tay đã phát ra, căn bản không thể thu hồi, trong lòng gấp gáp đến mức muốn nhảy dựng lên.

Trì Thanh Hàn cũng bị Mộc Dao đột ngột xông ra làm cho hoảng hồn, không chút do dự kéo nàng sang một bên.

“Oanh!” Một tiếng nổ lớn vang vọng bên tai mấy người. Đòn tấn công của Nam Cung Vũ trượt mục tiêu, để lại một hố sâu khổng lồ tại vị trí Mộc Dao và Trì Thanh Hàn vừa đứng.

Đợi đến khi khói bụi dần tan đi, Mộc Dao hất tay Trì Thanh Hàn ra, cất bước tiến lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Nam Cung Vũ đối diện, mang theo vẻ mặt giận dữ nói: “Nam Cung Vũ, huynh muốn giả ngốc đến bao giờ?”

Nếu nói lúc Nam Cung Vũ mới tỉnh lại, không phân biệt được hiện thực hay huyễn cảnh, thì có thể hiểu được. Nhưng đã qua một lúc lâu rồi, Mộc Dao không tin, với trí tuệ của Nam Cung Vũ lại không phân biệt được đâu là huyễn cảnh, đâu là hiện thực?

Cách giải thích duy nhất là, Nam Cung Vũ biết rõ những gì vừa trải qua là huyễn cảnh, chỉ là không muốn đối mặt, đang cố tình giả ngốc, mù quáng chìm đắm trong thế giới ảo tưởng, tự lừa mình dối người.

Nam Cung Vũ đứng ngây ra tại chỗ, đôi mắt không chớp chằm chằm nhìn nàng, nhìn đến mức Mộc Dao cảm thấy chột dạ.

Mộc Dao nhếch khóe miệng, làm dịu giọng điệu, nhẹ giọng nói: “Nam Cung sư huynh, huyễn cảnh dù có tươi đẹp đến đâu cũng là giả, hà tất phải tự lừa mình dối người?”

Nam Cung Vũ chăm chú nhìn Mộc Dao một lúc lâu, yết hầu khẽ lăn, giọng nói khàn khàn, mang theo tia cầu xin: “Dao nhi, đừng nói toạc ra, để lại cho ta một chút niệm tưởng tươi đẹp không được sao?”

Mộc Dao chợt sững sờ, ánh mắt nhìn Nam Cung Vũ tràn đầy phức tạp.

“Huynh...” Mộc Dao đang định mở miệng nói gì đó, lại đột nhiên bị Nam Cung Vũ lên tiếng ngắt lời.

“Nàng lại...” Mộc Dao còn muốn nói thêm, nhưng thấy sắc mặt Nam Cung Vũ càng lúc càng đen sầm, càng lúc càng tuyệt vọng bất lực, nàng thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn không nói nốt những lời còn dang dở.

Bản thân Mộc Dao cũng từng trải qua huyễn cảnh, nàng rất rõ cảm giác chân thực đó. Mỗi một người đều giống như thật, chân thực đến mức hoàn mỹ khiến người ta trầm luân.

Đối mặt với thận cảnh còn đáng sợ hơn cả huyễn cảnh, Nam Cung Vũ nhất thời không thể tự thoát ra, cũng là điều có thể hiểu được.

Nam Cung Vũ đứng ngây ngốc tại chỗ, cứ ngây ngẩn nhìn nàng. Điều này khiến Mộc Dao cảm thấy vô cùng mất tự nhiên, đặc biệt là khi đối diện với ánh mắt bi thương của hắn, nàng đột nhiên có chút hối hận. Phải chăng nàng đã quá tàn nhẫn rồi?

Bản thân không thể trao cho Nam Cung Vũ tình yêu mà hắn mong muốn, nay lại tàn nhẫn phá vỡ ảo tưởng của hắn, như vậy thực sự tốt cho hắn sao?

Ngay lúc Mộc Dao muốn nói gì đó, bên tai nàng lại vang lên giọng nói bi thương của Nam Cung Vũ: “Ta biết là giả, ngay lúc phát hiện ra Trì Thanh Hàn, ta đã tỉnh táo lại rồi.”

“Đã biết là mộng, lại hà tất phải như vậy?” Mộc Dao tuy đã đoán được phần nào, nhưng vẫn muốn hỏi thử.

“Hà tất phải như vậy?” Nam Cung Vũ bất đắc dĩ cười khẽ.

“Tại sao ta phải tỉnh lại? Trong mộng mọi thứ đều hoàn mỹ nhất, có nàng, có con trai của chúng ta, có mái ấm của chúng ta. Trong mộng ta mới là người hạnh phúc nhất. Tỉnh lại nàng là của người khác, không có nàng, không có con trai của chúng ta, không có mái ấm của chúng ta. Những tháng ngày như vậy dù có dài đằng đẵng, thì có ý nghĩa gì chứ?”

Nam Cung Vũ thấp giọng kể lể, sự bi thương trong mắt như muốn tràn ra ngoài, ngay cả Trì Thanh Hàn đang bừng bừng lửa giận cũng không nói lời nào nữa.

Đồng t.ử Mộc Dao co rụt lại, có chút á khẩu không trả lời được. Nàng đã biết trước sẽ là câu trả lời này.

“Thế giới trong mộng dù có hoàn mỹ đến đâu, thì chung quy cũng là giả. Huynh không thể nào cứ mãi chìm đắm trong mộng được, chung quy vẫn phải đối mặt với hiện thực.” Mộc Dao khẽ thở dài, nói.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Hành Trình Tu Tiên Của Thứ Nữ Phế Linh Căn - Chương 764: Chương 765: Huyễn Cảnh Hiện Thực | MonkeyD