Hào Môn Đoạn Tuyệt: Hoắc Tổng, Mời Ký Đơn Ly Hôn! - Chương 20: Anh Bị Làm Ngơ
Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:02
Kiều Thời Niệm mở email, bên trong vẫn còn phản hồi từ những công ty cô đã gửi CV trước đó.
Thời đại học, cô đã thi đậu chứng chỉ Chuyên viên đầu tư tài chính có giá trị cao, nên các công ty đầu tư đều tỏ ra khá quan tâm đến cô.
Có hai công ty mời cô đi phỏng vấn, hai công ty khác xác nhận có thể đưa ra offer, chỉ là do cô chưa có kinh nghiệm làm việc nên mức lương sẽ thấp hơn so với các chuyên viên đầu tư khác.
Kiều Thời Niệm gửi thư cảm ơn ngắn gọn đến những công ty này.
Trước đây, cô muốn đi làm để khôi phục lại chuyên ngành của mình, nhưng giờ cô đã quyết định hợp tác với Mạc Tu Viễn, tạm thời chưa thể đến công ty khác.
Sau khi trả lời thư, Kiều Thời Niệm mở tài liệu về Minh Mao.
Minh Mao là một nhà máy rượu phát triển khá nhanh trong những năm gần đây, với khẩu hiệu "lịch sử lâu đời, di sản văn hóa phi vật thể", giúp nó có được không ít danh tiếng.
Kiều Thời Niệm nhớ lại kiếp trước, sau khi Minh Mao đến vòng kêu gọi vốn và lên sàn, giá trị thị trường tăng rất nhanh, khiến công ty đầu tư Bác Châu của tập đoàn Hoắc thị cũng thu về khoản lợi nhuận khổng lồ.
Dự án tốt thì đương nhiên sẽ có nhiều công ty muốn đầu tư.
Dù thực lực của Mạc Tu Viễn không hề thấp, nhưng so với tập đoàn Hoắc thị giàu có tiền rừng bạc biển, vẫn chỉ là muối bỏ bể.
Có lẽ kiếp trước, Mạc Tu Viễn cũng đã tham gia tranh giành, nhưng thất bại.
Lúc đó, Kiều Thời Niệm chỉ chăm chú vào Hoắc Dụng Từ, chẳng quan tâm đến ai khác ngoài anh ta.
Hiện tại, nếu muốn giành được dự án này, cô phải đưa ra mức giá ưu đãi hơn công ty đầu tư Bác Châu, nhưng không được vượt quá giá trị thực của nó.
Kiếp trước, khi Minh Mao lên sàn, các phương tiện truyền thông đua nhau đưa tin, cô nhớ báo chí có đề cập đến số tiền đầu tư và tỷ lệ cổ phần của Bác Châu.
Tuy nhiên, những thông tin chính thức đó chưa chắc đã chính xác, nên chỉ có thể tham khảo, cụ thể vẫn phải phân tích dựa trên tình hình thực tế.
Nghĩ xong, Kiều Thời Niệm chuyên tâm nghiên cứu tài liệu.
...
Chiều tối, Hoắc Dụng Từ trở về biệt thự Long Đằng.
Bác Vương nhìn thấy Hoắc Dụng Từ có chút ngạc nhiên. "Thưa thiếu gia, ngài đã về ạ! Bữa tối cần chờ thêm một chút."
Bác Vương cảm thấy dạo gần đây ông chủ về nhà có vẻ thường xuyên hơn.
Trước đây, mỗi tuần anh ta chỉ về hai ba ngày, nếu đi công tác thì càng ít, nhưng mấy ngày liên tiếp này anh ta đều về, thời gian về còn ngày một sớm hơn.
Hoắc Dụng Từ liếc nhìn lầu trên, hỏi: "Kiều Thời Niệm đã về chưa?"
Bác Vương gật đầu: "Thưa ngài, thiếu phu nhân đã về từ sớm, suốt từ đó đến giờ vẫn ở trên lầu chưa xuống."
Hoắc Dụng Từ bước lên lầu.
Cửa phòng ngủ của Kiều Thời Niệm hé mở, bên trong vang lên tiếng gõ bàn phím.
Hoắc Dụng Từ cố ý ho khẽ một tiếng.
Ngay lập tức, tiếng bàn phím dừng lại, tiếp theo là một chuỗi bước chân hướng về phía cửa.
Hoắc Dụng Từ chỉnh đốn tư thế, chuẩn bị tinh thần đón nhận cảnh Kiều Thời Niệm như mọi khi, vui mừng khôn xiết mở cửa, hỏi anh ta hôm nay sao về sớm thế.
Kết quả, "rầm" một tiếng, Kiều Thời Niệm đóng sập cửa lại.
"Tách" một tiếng, cô còn khóa c.h.ặ.t cửa từ bên trong!
"Kiều Thời Niệm!" Hoắc Dụng Từ không nhịn được quát lên.
Nhưng Kiều Thời Niệm bên trong vẫn làm ngơ, không thèm để ý.
Hoắc Dụng Từ tức nghẹn, đợi thêm vài giây, anh ta quay sang phòng làm việc.
Hoắc Dụng Từ ngồi trong phòng làm việc hơn nửa tiếng, Kiều Thời Niệm vẫn không ra khỏi phòng.
Chưa kể đến chuyện như trước đây, cô mang trà hoa quả đến, vây quanh anh ta hỏi đông hỏi tây.
Hoắc Dụng Từ cảm thấy không khí trong phòng làm việc ngột ngạt, liền đi xuống lầu.
"Thưa ngài, ngài định đi ra ngoài ạ? Cơm đã dọn xong, có thể dùng bữa rồi." Bác Vương nói.
Hoắc Dụng Từ không nói gì, mặt đen như mực ngồi xuống bàn ăn. Bác Vương khẽ nói: "Tôi đi gọi thiếu phu nhân."
Không lâu sau, Kiều Thời Niệm mặc bộ đồ ở nhà thoải mái cùng bác Vương đi xuống.
Tâm trạng cô có vẻ khá tốt, vừa đi xuống còn vừa nói cười với bác Vương vài câu.
Nhìn thấy cô như vậy, Hoắc Dụng Từ chỉ cảm thấy nỗi uất ức trong lòng lại dâng lên.
Cứ tưởng Kiều Thời Niệm vẫn chưa thoát khỏi tâm trạng tối qua.
Hóa ra, cô hoàn toàn đã bình thường trở lại.
"Thưa thiếu phu nhân, tôi đã hầm gà với đương quy, nấu cháo với cao da lừa và táo đỏ, những món này đều bổ m.á.u, cô nhớ ăn nhiều một chút." Bác Vương nói.
"Vâng, vất vả cho bác rồi, bác cũng ngồi xuống ăn cùng đi." Kiều Thời Niệm mời.
Bác Vương lắc đầu: "Không cần đâu ạ, tôi đã để phần đồ ăn trong bếp rồi."
Hoắc Dụng Từ nhíu mày: "Có vấn đề gì về sức khỏe sao?"
Bác Vương chủ động trả lời: "Thiếu phu nhân hơi thiếu m.á.u, bác sĩ dặn phải ăn nhiều thực phẩm bổ m.á.u."
"Thưa ngài, thiếu phu nhân, hai người dùng bữa, tôi vào bếp trước."
Sau khi bác Vương đi vào, Hoắc Dụng Từ cầm đũa lên, hỏi với giọng bình thản: "Sao trước đây không nghe cô nói bị thiếu m.á.u?"
Kiều Thời Niệm uống một ngụm canh gà: "Anh đâu phải bác sĩ, nói với anh để làm gì."
Hoắc Dụng Từ bị chặn họng, nén giận, anh ta lấy ra một chiếc thẻ đen trượt trên bàn về phía Kiều Thời Niệm.
"Muốn gì thì tự đi mua."
Kiều Thời Niệm ngẩng đầu lên với vẻ khó hiểu.
"Cô không phải là vì ngày hôm trước tôi không đi cùng cô kỷ niệm năm năm quen biết cái gì đó mà vừa đòi ly hôn vừa hãm hại Bạch Y Y, còn khiến bà nội và ông ngoại không yên ổn sao."
Hoắc Dụng Từ nói: "Cầm thẻ tự đi chọn quà, chuyện này đến đây thôi. Bạch Y Y bên đó cô cũng không cần đi xin lỗi nữa, nhưng sau này không được làm những chuyện tương tự."
Nghe những lời này, Kiều Thời Niệm nhất thời không biết nên diễn tả cảm xúc trong lòng thế nào.
Đúng vậy, ngày trọng sinh không chỉ là sinh nhật Bạch Y Y, mà còn là ngày kỷ niệm năm năm cô và Hoắc Dụng Từ quen biết.
Bởi vì hơn nửa tháng trước, ngày kỷ niệm một năm ngày cưới của họ, Hoắc Dụng Từ đi công tác nên không thể tổ chức.
Nên cô đặc biệt coi trọng ngày này.
Cô vui mừng chọn quà, còn chuẩn bị nến thơm, chỉ muốn tạo bất ngờ cho Hoắc Dụng Từ, cùng anh ta lưu giữ kỷ niệm đẹp.
Kết quả, cô lại nhận được tin Hoắc Dụng Từ sẽ đi cùng Bạch Y Y dự sinh nhật...
Cô luôn nghĩ Hoắc Dụng Từ không biết hôm đó là ngày gì.
Hóa ra anh ta biết.
