Hào Môn Kinh Diễm: Sau Khi Trêu Chọc Ảnh Đế, Tôi Bạo Hồng - Chương 88: Đến Cả Mộ Mình Chôn Ở Đâu Cũng Nghĩ Xong Rồi

Cập nhật lúc: 06/05/2026 09:06

Chú này nói chuyện thật dễ nghe.

Thẩm Trì chua lè hừ hừ hắng giọng: “Tứ tiểu thư, xem cái bộ dạng không có tiền đồ của cô kìa.”

Người đàn ông trung niên phối hợp tạo vài dáng.

Thích Thư chụp liên tiếp mấy tấm, còn kiểm tra xem chụp có đẹp không.

Xác nhận rồi, không đẹp bằng Lâm Thính Tứ chụp.

Người đàn ông trung niên cúi đầu nhìn, kích động nắm lấy tay Thích Thư: “Cô bé à, cháu có phải là sinh viên chuyên ngành nhiếp ảnh không?”

“…”

“Sao trên đời lại có người vừa xinh đẹp, vừa biết chụp ảnh như vậy, ảnh còn cao cấp hơn hình tượng thật của chú mấy bậc.”

“Chú, được rồi ạ.” Thích Thư trả điện thoại lại cho ông, được khen đến lâng lâng.

Người đàn ông trung niên lẩm bẩm: “Chú còn chưa bắt đầu khen mà.”

“…”

Loay hoay mấy phút, Thẩm Trì nhìn dáng vẻ ân cần của người đàn ông trung niên kia, trong lòng nảy sinh một suy đoán táo bạo.

Cậu kéo Thích Thư lại.

“Tứ tiểu thư, tôi có một câu ngu ngốc không biết có nên nói không?”

“Thích thì nói, không thì thôi.”

“Chính là, chú kia nhiệt tình quá, ông ấy cứ tâng bốc cô mãi, có phải có ý với cô không?”

Trong lúc nói thầm, Thẩm Trì còn lén lút nhìn người đàn ông trung niên.

Người đàn ông trung niên thản nhiên nhìn lại.

Thích Thư vỗ đầu cậu, lạnh mặt nói: “Câu này của cậu, đúng là rất ngu ngốc.”

“…………”

Thẩm Trì sầu não.

Sống trên đời, lòng phòng người không thể không có.

Thẩm Trì nhìn Thích Thư không chút phòng bị, nghiến răng chống đỡ đôi chân run rẩy: “Tứ tiểu thư, chúng ta xuống núi được không?”

Người đàn ông trung niên vui vẻ, cười híp mắt nói: “Tôi có thể đi cùng các cháu xuống không?”

Thích Thư không có ý kiến: “Được ạ.”

Thẩm Trì nghiến răng chịu đựng, chú này có phải có ý đồ gì khác không?!

Tuy nhiên, cậu cũng không thể làm gì được.

Ba người đành cùng nhau xuống núi.

Thẩm Trì vốn đang đi song song với Thích Thư bỗng bước lên một bước, chiếc giày bên phải bất ngờ bị người khác giẫm tuột ra.

Thiếu chút nữa là ngã sấp mặt.

Thẩm Trì nhìn thủ phạm: “…………”

Người đàn ông trung niên áy náy nói: “Cậu trai trẻ, thật xin lỗi nhé, chú bước nhanh mà mắt lại không tốt lắm.”

“Chú, chú không phải giẫm tuột—”

Thẩm Trì mặt mày vô cảm, nhấc chân phải lên, cậu phát hiện gót giày của mình không phải bị giẫm tuột, mà là đế giày bị nứt toác ra!

Ông ta có cố ý không?

Người đàn ông trung niên: “…”

Thích Thư bênh vực ông: “Thẩm Trì, tha cho ông ấy đi, chú ấy cũng không cố ý.”

Đường xuống núi vốn không rộng lắm, hai người đứng song song thì không gian vẫn còn rộng rãi, ba người đứng thì hoàn toàn chật chội.

Người đàn ông trung niên cười hì hì rồi đi bên cạnh Thích Thư, chiếm mất vị trí của Thẩm Trì.

“Cô bé, cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

“23 ạ.”

“Nhà cháu ở đâu?”

“Tinh Thành.”

“Cháu có bạn trai chưa?”

“Chưa ạ.”

“Bố mẹ cháu còn khỏe không?”

“Gia đình sáu người, bình an khỏe mạnh.”

Người đàn ông trung niên suy tư vuốt mày.

Thẩm Trì kéo lê đôi giày rách nát đuổi theo, oán niệm ngút trời: “Tứ tiểu thư, vừa rồi cô không hề thương tôi.”

“Tôi đ.ấ.m cậu một cái nhé?”

“Không, không cần đâu.”

Người đàn ông trung niên đẩy Thẩm Trì ra: “Chú đã xin lỗi cháu rồi, đừng có đến trước mặt cô bé bán t.h.ả.m nữa, đồ trà xanh.”

“?”

“??”

Người đàn ông trung niên che miệng, cười gượng giải thích: “Cậu ta hình như có ý với cháu, nhưng chú thấy cháu không thích cậu ta, trên TV những người có gương mặt giống cậu ta đều không phải người tốt.”

Giọng Thẩm Trì phẫn nộ vang lên: “Tôi không phải trà xanh!”

“Vậy cậu là trai bao.”

“Tôi—”

Người đàn ông trung niên nheo mắt sắc bén: “Bị tôi nhìn thấu rồi.”

“Chú, chú tiếp cận Tứ tiểu thư của chúng tôi có phải là để ý cô ấy không?”

“Nói bậy!”

Người đàn ông trung niên kích động, người khựng lại, hai tay ôm n.g.ự.c đau đớn ngã xuống, ngồi trên đất, từng thớ cơ trên mặt đều co giật, toàn là diễn.

“Chú!”

“Chú, chú không sao chứ!”

“Trong túi có t.h.u.ố.c, ăn một viên, cho tôi ăn…”

Miệng người đàn ông trung niên run rẩy, khó khăn nói xong một câu.

Thích Thư mò trong túi ông ra một lọ t.h.u.ố.c, đổ ra một viên, nhét vào miệng ông.

Người đàn ông trung niên cuối cùng cũng nuốt xuống.

Chưa đầy ba phút, trạng thái của ông đã ổn định lại.

Giọng người đàn ông trung niên khàn khàn, lau mồ hôi trên trán, nhìn Thẩm Trì: “Cậu trai trẻ, trong vài phút ngắn ngủi, chú đến cả mộ mình chôn ở đâu cũng nghĩ xong rồi.”

Thẩm Trì: “Xin lỗi!!”

Người đàn ông trung niên nhân cơ hội này đưa ra yêu cầu: “Có thể cõng chú xuống không?”

“Được, không vấn đề gì.”

Thích Thư nhìn Thẩm Trì cõng người đàn ông trung niên lên, đi được hai bước lại phải đặt xuống thở dốc.

Thật không thể nhìn nổi.

“Để tôi!”

Thích Thư một động tác đã kéo người đàn ông trung niên lên lưng mình, cõng người nhanh ch.óng xuống núi.

Thẩm Trì đuổi theo: “Tứ tiểu thư cảm ơn cô, ân nhân của tôi.”

Người đàn ông trung niên ngẩn người một lúc lâu, mới ngập ngừng nói: “Cô bé, cháu khỏe thật đấy.”

“…”

Đến chân núi, Thích Thư gọi một chiếc xe, nhét người đàn ông trung niên vào xe.

Người đàn ông trung niên nắm c.h.ặ.t t.a.y Thích Thư không buông: “Cô bé, cháu không lên xe à?”

Thích Thư nói: “Tài xế, đưa chú này đến bệnh viện.”

Tài xế: “Được thôi.”

Mắt người đàn ông trung niên đỏ hoe: “Cô bé, cháu không đi cùng chú sợ lắm, đi cùng chú đến bệnh viện cháu còn có thể giúp chú ghi lại di chúc trên đường.”

“Không không không đến mức đó đâu.” Thẩm Trì sợ đến mặt lại trắng thêm mấy phần.

Vừa nghĩ đến câu nói của mình có thể hại c.h.ế.t người đàn ông trung niên, Thẩm Trì chỉ hận không thể xuyên không về nửa tiếng trước tát cho mình một cái thật mạnh.

Bây giờ trong đầu chỉ có: Mình thật đáng c.h.ế.t.

Thích Thư đành phải lên xe, đóng cửa xe an ủi người đàn ông trung niên: “Chú, chú bình tĩnh một chút, vừa mới uống t.h.u.ố.c, chắc không nghiêm trọng đến vậy đâu, không sao đâu ạ.”

“…”

Người đàn ông trung niên từ từ bình tĩnh lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Giây trước còn lo lắng bất an.

Giây sau khóe miệng đã cong lên một nụ cười đắc ý, không ai nhìn thấy.

Trong bệnh viện tư nhân-

Người đàn ông trung niên nhất quyết tự mình đi xếp hàng làm kiểm tra, người trong bệnh viện đề nghị ông nhập viện quan sát.

Thích Thư đứng một bên, chống cằm có chút không hiểu: “Chú, bệnh viện thành phố có bảo hiểm y tế mà.”

Người đàn ông trung niên nói: “Chú có người quen ở bệnh viện này.”

Có y tá đưa người đàn ông trung niên đến khu nội trú, Thích Thư cũng đi theo.

Trong một phòng bệnh ở tầng 6 của tòa nhà nội trú, có bác sĩ đích thân đến kiểm tra cho người đàn ông trung niên: “Chú Lâm, sao chú lại ở phòng bệnh tầng này được, cháu sắp xếp cho chú phòng tốt hơn.”

Người đàn ông trung niên trừng mắt nhìn anh ta: “Cậu nhóc đừng nhiều chuyện.”

Thích Thư: “Bác sĩ, anh mau giúp chú kiểm tra sức khỏe đi.”

Sau một hồi kiểm tra đơn giản, bác sĩ vừa định mở miệng, người đàn ông trung niên đã ngắt lời: “Tiểu Hà, cậu qua đây, tôi nói chuyện riêng với cậu.”

Bác sĩ Hà: “Ồ.”

Thích Thư thầm cầu nguyện cho người đàn ông trung niên không sao, nếu có chuyện gì, Thẩm Trì chắc sẽ đêm không ngủ được, ăn không ngon.

Đứa trẻ đó có hơi ngốc, nhưng bản tính không xấu.

Không lâu sau, bác sĩ Hà dìu người đàn ông trung niên ra, lắc đầu thở dài: “May mà chú được đưa đến sớm, đến muộn một bước e là lành ít dữ nhiều.”

“Hu hu hu cô bé, nghe thấy chưa, may mà có cháu đưa chú xuống núi.”

“Điều hối tiếc nhất trong đời chú là không có con gái.”

“Nếu cháu có thể làm con gái nuôi của chú, chú c.h.ế.t cũng không hối tiếc.”

Người đàn ông trung niên nói một cách cảm động, tình cảm sâu sắc.

Bác sĩ: Chú, diễn vừa thôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.