Hậu Cung Sinh Hai Hoàng Tử, Một Con Là Mèo Cam, Một Con Là Mèo Mướp - 3
Cập nhật lúc: 22/06/2026 16:02
Thừa An dụi mắt ngồi dậy.
“Mẫu phi, tối qua xảy ra chuyện gì vậy?”
“Con nằm mơ thấy rất nhiều người nhìn mình.”
“Không phải mơ.”
“Dạ?”
“Con đã l.i.ế.m bụng mình trên long án.”
Thừa An sững sờ ba nhịp thở, sau đó mặt đỏ bừng.
“Nhi thần… ở trước mặt phụ hoàng… l.i.ế.m bụng?”
“Đúng.”
“Tất cả mọi người đều nhìn thấy?”
“Đúng.”
Thừa An vùi mặt vào chăn, buồn bã nói:
“Nhi thần không muốn sống nữa.”
“Muốn sống hay không lát nữa hẵng nói.”
Ta vỗ lưng nó.
“Trước tiên đi rửa mặt.”
“Đệ đệ con đâu?”
Thừa Hựu đã tỉnh, đang đứng bên cửa sổ, ép mũi lên song cửa nhìn ra ngoài.
“Mẫu phi, bên ngoài có rất nhiều người.”
Ta bước tới nhìn.
Bên ngoài sân Vĩnh An cung có một đám thái giám, cung nữ đứng kín.
Không phải người của ta.
Bọn họ đến từ các cung khác nhau.
Có người mặc màu đỏ gấm của cung Triệu Quý phi.
Có người mặc màu lam nhạt của cung Liễu Thục phi.
Đến xem yêu nghiệt.
Động tác của Triệu Quý phi quả thật rất nhanh.
Chỉ trong một đêm, toàn bộ hoàng cung đều biết Vĩnh An cung xuất hiện hai “yêu vật”.
“Thúy Trúc, mở cửa.”
Thúy Trúc do dự:
“Nương nương…”
“Mở đi.”
“Có gì phải sợ?”
“Ban ngày chúng là người, ai có thể nói gì?”
Cửa vừa mở, đám người bên ngoài lập tức xôn xao.
Một ma ma mặc áo đỏ gấm đi đầu, ngẩng cằm bước vào.
Ta biết bà ta.
Chu ma ma bên cạnh Triệu Quý phi.
Là người đã quen ngang ngược trong cung.
“Tô nương nương, Quý phi nương nương sai lão nô đến truyền một câu.”
“Nói.”
“Quý phi nương nương nói chuyện của hai vị hoàng t.ử đã kinh động đến Thái hậu.”
“Phượng thể Thái hậu bất an, muốn Tô nương nương đích thân đến Thọ Khang cung thỉnh tội.”
Đã khiêng cả Thái hậu ra.
“Là ý chỉ của Thái hậu hay ý của Quý phi?”
Chu ma ma nghẹn lời.
“Quý phi nương nương thay Thái hậu truyền lời…”
“Truyền thay?”
“Có ý chỉ của Thái hậu không?”
“Chuyện này…”
“Không có ý chỉ, vậy chính là ý của Quý phi.”
Ta dựa vào khung cửa.
“Phiền Chu ma ma trở về chuyển lời cho Quý phi.”
“Nếu Thái hậu muốn gặp ta, xin hãy ban ý chỉ chính thức.”
“Tô Uyển Ninh ta tuy phẩm vị thấp, nhưng vẫn hiểu cung quy.”
Sắc mặt Chu ma ma khó coi đến cực điểm.
“Tô nương nương, Quý phi có lòng tốt…”
“Lòng tốt thì càng không cần vội.”
Ta đóng cửa.
Thúy Trúc ở bên trong kéo tay áo ta, run không ngừng.
“Nương nương, người đuổi người của Quý phi về như vậy, nàng ta có thể…”
“Có thể.”
Ta kéo Thừa An và Thừa Hựu đến bên cạnh, ngồi xổm trước mặt chúng.
“Thừa An, nghe cho kỹ.”
“Từ hôm nay, mặc kệ ai nói con là yêu quái, con đều không được khóc, không được sợ, không được cúi đầu.”
Thừa An c.ắ.n môi, gật đầu.
“Thừa Hựu.”
“Dạ?”
“Buổi tối sau khi biến thành mèo, không được chạy lung tung nữa.”
“Đặc biệt không được đến chỗ Quý phi.”
“Lần trước con cào mặt nàng ta đúng là rất hả giận.”
“Nhưng hiện giờ không phải lúc cào mặt.”
Thừa Hựu nghiêng đầu suy nghĩ.
“Nhưng nàng ta mắng mẫu phi.”
“Mắng thì cứ để nàng ta mắng.”
“Vậy con c.ắ.n nàng ta được không?”
“Cũng không được.”
“Vâng.”
Đứa trẻ ba tuổi hiển nhiên chưa hiểu mức độ nghiêm trọng của tình hình.
Nói xong, nó liền chạy đi chơi dế.
Thừa An lớn hơn hai tuổi, nhìn ta hỏi:
“Mẫu phi, phụ hoàng có bỏ chúng con không?”
Câu nói ấy giống như một cây kim đ.â.m vào tim ta.
“Không.”
Ta nói:
“Các con là con ruột của người.”
“Dù biến thành mèo cũng là mèo của người.”
Thừa An nửa tin nửa ngờ gật đầu.
Khi ta quay người, hai tay vẫn đang run.
Hoàng đế có bỏ chúng hay không, ta không biết.
Nhưng ta biết Triệu Quý phi nhất định sẽ dốc hết sức khiến hoàng đế từ bỏ chúng.
Chương 5
Quả nhiên, chưa đến nửa ngày, ý chỉ đã đến.
Đúng là ý chỉ của Thái hậu.
“Truyền Tô Uyển Ninh lập tức dẫn hai vị hoàng t.ử đến Thọ Khang cung.”
Triệu Quý phi đã đi mời Thái hậu ra mặt.
Ta thay lễ phục, chỉnh trang y quan cho hai đứa trẻ rồi dẫn Thúy Trúc rời Vĩnh An cung.
Trên đường đi, khắp nơi đều có ánh mắt lén lút quan sát.
Khi đi ngang Ngự Hoa viên, hai tần phi phẩm cấp thấp đang trò chuyện trong đình.
Trông thấy ta, bọn họ hạ thấp giọng, nhưng vẫn đủ để nghe rõ.
“Là nàng ta sao?”
“Người sinh ra hai yêu quái?”
“Nghe nói ban đêm biến thành mèo, dọa c.h.ế.t người.”
“Đáng đời.”
“Ai bảo nàng ta sinh được hai hoàng t.ử?”
“Bây giờ thì hay rồi.”
Thừa An đi bên cạnh, siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
Ta nhìn về phía đình một cái, không dừng bước.
“Thừa An, ngẩng đầu.”
Thừa An ngẩng cằm lên.
“Đi nhanh một chút.”
“Đừng để Thái hậu phải chờ.”
Đến Thọ Khang cung, Triệu Quý phi đã ở đó.
Nàng ta ngồi bên trái Thái hậu, vành mắt đỏ hoe, vừa nhìn đã biết mới khóc.
Liễu Thục phi cũng ở đó, ngồi bên phải, cười tươi như đến xem kịch.
Thái hậu ngồi ở chủ vị.
Bà đã ngoài sáu mươi, tóc bạc đầy đầu, sắc mặt trầm như nước.
“Thần thiếp tham kiến Thái hậu.”
Ta dẫn hai đứa trẻ quỳ xuống.
Thái hậu không nhìn ta, chỉ nhìn Thừa An và Thừa Hựu.
“Chính là hai đứa trẻ này?”
“Bẩm Thái hậu, đúng vậy.”
“Lại đây.”
Thừa An dắt Thừa Hựu bước lên.
Thái hậu nheo mắt quan sát rất lâu.
“Ban ngày nhìn lại rất bình thường.”
Triệu Quý phi đúng lúc lau nước mắt.
“Thái hậu minh giám.”
“Ban ngày đương nhiên bình thường.”
“Nhưng vừa đến ban đêm…”
“Thần thiếp tận mắt nhìn thấy Đại điện hạ biến thành một con mèo béo.”
“Nhị điện hạ biến thành một con mèo hoang, còn nhảy lên long án.”
“Ngự t.ửu đổ đầy người bệ hạ.”
“Đến bây giờ thần thiếp vẫn còn kinh hãi…”
“Quý phi.”
Thái hậu cắt ngang.
“Người ai gia hỏi là Tô thị.”
Triệu Quý phi im lặng, nhưng vẻ mặt đầy không cam lòng.
Thái hậu nhìn ta.
“Tô Uyển Ninh, ngươi hãy nói thật.”
“Rốt cuộc hai đứa trẻ này có chuyện gì?”
Ta quỳ thẳng người.
“Bẩm Thái hậu, thần thiếp cũng không biết nguyên nhân.”
“Đêm Thừa An chào đời đã như vậy.”
“Trời tối biến thành mèo, trời sáng trở lại hình người.”
“Thừa Hựu cũng giống hệt.”
“Thần thiếp giấu suốt năm năm vì sợ các con bị xem là dị loại.”
“Thần thiếp có tội.”
“Đương nhiên ngươi có tội!”
Triệu Quý phi lại chen lời.
“Tội khi quân!”
“Che giấu dị trạng của hoàng tự.”
“Theo cung quy phải phế bỏ phẩm vị, đày vào lãnh cung!”
“Quý phi dẫn theo điều nào trong cung quy?”
